Saturday, July 3, 2010

Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali


Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali

Xuân xanh xô cổng chạy dài
Bỏ sương tuyết phủ phượng đài phía sau

(Bùi Giáng)

Tôi còn nhớ 1 câu thơ của Bùi Giáng “Giòng sông chảy, ai người xin níu lại...” Hôm nay với thân xác mệt mỏi của Anh Vũ Võ Đình Dược đã được yên nghỉ sau bao thảm cảnh, những hình ảnh xưa chợt về trong hồn tôi. Chuyến xe của vô thường này có phải chỉ riêng cho Anh Vũ hay chính là 1 quy luật dành sẵn cho tất cả chúng ta?

Bao nhiêu là nắng mưa giông bão xuyên qua hồn người từ một dòng sông trần thế. Trên sông Mường Giang của Phan Thiết ngày xưa ta chợt thấy cuộc sống trần gian xoay chuyển giống như một giòng sông vô thức miệt mài tuôn chảy không bao giờ đứng lại. Mỗi giai đoạn trong cuộc đời như một khúc sông - chỉ là cảnh sắc giả tạm trầm luân của nguyên lý sanh, trụ, dị, diệt. Giòng sông chảy, ai người xin níu lại... Giòng sông Mường Giang với bao kỷ niệm của quê hương chứa đựng hỉ nộ bi thương, cuối cùng mang trôi đi hết những gì vốn là sinh diệt không hằng hữu trong tuần hoàn luân chuyển của vô thường. Tôi chợi liên tưởng tới con sông Hằng thần thánh bên xứ Ấn Độ, nơi mà mọi người Ấn đến rửa tội đầu tiên khi chào đời và rồi thủy liệm lần cuối cùng khi chết. Những thân xác đang trôi nổi vật vờ trên giòng sông Hằng kia hẳn có một thời đam mê chạy theo ham muốn của thế nhân, tình, tiền, danh vọng...giờ phút cuối cùng chỉ là những thịt da tàn rửa với những bộ não vô tri trống rỗng...

Ngày xưa khi các thân hữu Bình Thuận tụ họp về nhà Võ Đình Dược trước kỳ họp Tết 1999, căn nhà của Võ Đình Dược từng là 1 tổ ấm thân yêu với đôi vợ chồng sở hữu 1 nhà hàng và 1 cửa tiệm, cùng với 2 cháu trai có năng khiếu về nhạc, bé Thủy Tiên lúc đó còn rất nhỏ. Chúng tôi tề tựu đông đúc ăn uống ca hát vui đùa thâu đêm đầy tràn tình thân mật quý mến. Tâm, vợ của Dược, là 1 người phụ nữ đảm đang làm ăn lanh lợi, và quán cà phê của Dược cũng là nơi tụ hội thường xuyên giới viết văn của trung tâm Văn Bút Nam Cali. Ngày xưa có những bài thơ đường luật đầu tay Anh Vũ nhờ tôi hướng dẫn. Ngày xưa có bài thơ Thuở Vào Đời của tôi được Anh Vũ phổ nhạc, và bài Phan Bội Châu Hành Khúc do Anh Vũ sáng tác với lời do tôi viết. Nhờ sự giới thiệu của Dược với anh Trần Thy Vân, sau đó tôi cũng đã chính thức gia nhập Văn Bút Tây Nam HK. Anh Trần Thy Vân phải ngồi xe lăn vì 2 chân anh, từng vào sinh ra tử, đã đóng góp kiêu hùng trong màu áo rằn ri cho cuộc chiến quê hương. Tấm lòng của anh vẫn luôn đầy nhiệt huyết không hề bị giới hạn về khiếm khuyết thân thể. Với lòng cảm kích nghỉa khí của người hùng thời chiến này tôi có viết tặng anh 1 bài thơ với tựa đề Anh Hùng Bạt Mạng (cũng là tựa 1 quyển tự truyện nỗi tiếng của anh).

Trong thời gian hoạt động với nhóm Văn Bút tôi cũng có dịp quen biết với nhiều anh chị văn thi nhạc sĩ vùng Nam Cali (Quận Cam và San Diego) trong tình tri âm văn nghệ. Vùng San Diego quy tụ rất nhiều nhân tài không thua gì Quận Cam. Tôi vẫn còn giữ lại các hình ảnh sinh hoạt chung thân vui thời đó trong lòng mình đầy trân quý.

Bẳng đi 1 thời gian rời xa Nam Cali và các hoạt động thân thương của bằng hữu. Một hôm nhìn lại có cô Thu Nhi từng là Hội trưởng Hội Bình Thuận nhiệm kỳ trước tôi đã xuất gia về cửa Phật. Các vị Cố Vấn Hội BT và một số thành viên hăng hái cũng từ từ vắng đi vì đủ lý do sanh lão bệnh tử. Mấy năm gần đây tôi có nghe tin đầy kinh ngạc là vợ Dược lìa trần do chứng bệnh ung thư phổi, để lại ba cháu bé cho Dược tần tảo chăm lo. Rồi quán cà phê đóng cửa, thu nhập không còn, Dược đối diện với cảnh nhà sắp bị tịch thâu nên phải nhận việc làm sơn nhà. Từ đấy Dược cũng lại khám phá ra chứng bệnh phổi cũng đang hoành hành trong thân thể. Chỉ mới vài năm mà khúc sông đời thay đổi đầy bất ngờ cho gia đình Dược.

Khi Dược cho biết tình trạng sức khỏe đã trầm trọng và một cái chết rất gần kề, các đồng môn Cựu học sinh Phan Bội Châu Phan Thiết khắp 5 Châu đã vận động cứu trợ cả về vật chất lẫn tinh thần. Rồi nhờ tấm chân tình của nhóm Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, gồm Việt Hải, Cao Minh Hưng, Thúy Vinh, Khiếu Long, Minh Tuấn, MC Minh Phương cùng bắt tay hợp tác với nhóm CHS Phan Bội Châu vận động 1 buổi gây quỹ cứu trợ gia đình Anh Vũ VĐD. Chúng ta đã thấy được nghỉa cử đóng góp cao đẹp của nhiều người.

Dịp này tôi có viết 1 bài thơ tặng Dược, được nhạc sĩ Nguyễn Minh Châu (Paris) phổ nhạc và làm hòa âm cấp tốc đêể kịp cho đôi song ca Lan Hương và Xuân Thanh trình bày trong đêm đó, nhưng rất tiếc chương trình rất đầy các tiết mục kéo dài cho tới khuya nên bài hát không có duyên góp mặt. Xin ghi lại chút kỷ niệm này với Anh Vũ Võ Đình Dược.

Nắng Ấm Tình Thương

Vệt nắng tàn theo bóng chiều
Hồn hoang gió mưa đã nhiều
Bạn thương nối tay bên trời
Gửi tình sông đến biển khơi

Đời qua chuyến toa xe dài
Chạy khua những song sắt rầy
Đèn đêm bóng nghiêng thân gầy
Miệt mài những bước trần ai

Lời nào xoa dịu niềm đau
Đêm nào vòm trăng ước nguyện
Mộng vàng ngày Xuân ẩn hiện
Đây tình huyền diệu cho nhau

Tình thương nắng tươi hoa lòng
Còn hương giữa nhân gian này
Tình thân gửi trao thật đầy
Vô thường một cõi hư không


Hôm nay khi làn khói trầm hương tan quyện vào hư không cùng với tiếng kinh cầu siêu thoát, khi thân xác của Dược chỉ còn là 1 nhóm tro nhỏ bé sau khi qua cao độ nóng cháy của phòng thiêu, xin được ghi lại nơi đây vài dòng thơ, có lẽ không riêng gì cho Dược mà cùng cho tất tả chúng ta, vì ở thế gian này khi có sinh tất phải có diệt.

Về Lại Với Ta

Làm sao thường giữa vô thường
Làm sao an lạc khi thương ghét đầy
Làm sao tỉnh những mê say
Làm sao bắt giữ tháng ngày đã qua

Một ngày tìm lại thân ta
Chuyến xe quá khứ bóng tà cuốn đi
Trăm năm mộng ảo biệt ly
Đong đầy nước mắt thấy gì giả chân

Sao mong cầu giữa thế nhân
Sao còn mở cổng cho quân chiếm thành
Sao lòng yêu chút vọng danh
Sao phung phí vốn chẳng dành mai sau

Về ta tìm lại với ta
Thân đeo hạt ngọc sao là ăn xin
Về bên suối mát niềm tin
Huệ tâm rộng mở lung linh giữa trời


Xin cầu nguyện hương linh Dược được an vui miền Cực Lạc, và ghi nhận tấm lòng của rất nhiều anh chị em thi văn nghệ sĩ đã cùng chân thành tiễn đưa Dược.

Cát Biển
July 1, 2010

2 comments:

Anonymous said...

所有的資產,在不被諒解時,都成了負債............................................................

Anonymous said...

成功多屬於那些很快做出決定,卻又不輕易變更的人。而失敗也經常屬於那些很難做出決定,卻又經常變更的人.................................................................

Visitors Count

SEO Services

About Me

My email: sn68pbc@yahoo.com -- My Homepage: www.catbien.com