
Phiêu Du
cây cỏ sống
thiên thể sinh ra và huỷ diệt
nhưng anh
còn một trái tim
em ạ
có tiếng chuông khuya ghé bến sông
đã ngàn năm
còn vọng mãi
và vọng mãi
nhịp sóng rung vào vô tận
tuổi mới lớn
tóc bồng bềnh nụ cười trên môi đỏ
nắng vàng nghiêng
không gian thơm những tiếng đàn
mắt chứa chan hồn náo nức
vì giọng kể chuyện mê hoặc của cha
chợt một buổi trưa mặt trời dừng lại
rất lâu
tay ôm lấy đầu gối
vì hiểu
ai cũng có mặt trên một hành tinh nào đó
hữu hạn
loài chim thèm được bay
và từ đó anh thèm được sống
trong anh niềm thổn thức
tiếng vọng
viễn du
viên lưu ly còn ẩn trong lá xanh
và khát khao cần được xoa dịu
dại cuồng hay ngoan cố ?
Biết tơ sương không bao giờ là vĩnh cữu
thoáng nghe hồn
phút vĩnh cữu
của tình yêu
thiên thể sinh ra và huỷ diệt
nhưng anh
còn một trái tim
em ạ
có tiếng chuông khuya ghé bến sông
đã ngàn năm
còn vọng mãi
và vọng mãi
nhịp sóng rung vào vô tận
tuổi mới lớn
tóc bồng bềnh nụ cười trên môi đỏ
nắng vàng nghiêng
không gian thơm những tiếng đàn
mắt chứa chan hồn náo nức
vì giọng kể chuyện mê hoặc của cha
chợt một buổi trưa mặt trời dừng lại
rất lâu
tay ôm lấy đầu gối
vì hiểu
ai cũng có mặt trên một hành tinh nào đó
hữu hạn
loài chim thèm được bay
và từ đó anh thèm được sống
trong anh niềm thổn thức
tiếng vọng
viễn du
viên lưu ly còn ẩn trong lá xanh
và khát khao cần được xoa dịu
dại cuồng hay ngoan cố ?
Biết tơ sương không bao giờ là vĩnh cữu
thoáng nghe hồn
phút vĩnh cữu
của tình yêu
Cát Biển