<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365</id><updated>2011-11-11T07:41:20.535-05:00</updated><category term='Alfred Bernhard Nobel'/><category term='Duyên Của Vô Thường'/><category term='Bình An'/><category term='+ ChuyenTinhNam2008'/><category term='Nho'/><category term='Albert Einstein'/><category term='CóPhảiEmLà'/><category term='- ThiKhachSay'/><category term='Van'/><category term='+ MotNguoiMyDangQuy'/><category term='Lời Của Dấu Yêu'/><category term='Về Lại Với Ta'/><category term='ChieuMotMinhQuaPho'/><category term='HaThuongNhan DoiThoaiVoiCuocDoiQuaThiCa'/><category term='Thêm Một Lần Cảm Tạ'/><category term='Định'/><category term='* DinhMayHong'/><category term='* LoiChoNhau CatBien ThienAnh'/><category term='- PhieuDu'/><category term='Video'/><category term='CóMộtNhàThơTênLàTrịnhCôngSơn'/><category term='NguoiDaChoToi'/><category term='- MatNhoaDiGiuaRungCoVang'/><category term='Đợi Người'/><category term='Đi Giữa Luân Hồi'/><category term='ChuyệnHômQua'/><category term='Bước Chân Trần Thế'/><category term='Nhánh Sông Phiền Muộn'/><category term='Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng'/><category term='Giọt Lệ Trong Tim'/><category term='Bóng Trong Gương'/><category term='+ NiemDamMeMietMaiCuaAnhBang'/><category term='Ba Mươi Lăm Năm'/><category term='Hành Thiền'/><category term='MotThoiBenPho'/><category term='Mẹ Yêu Thương'/><category term='CHÚ ĐẠI BI'/><category term='Chân Không Diệu Hữu'/><category term='+ NhanVoiKhang'/><category term='Chúng Đi Buôn'/><category term='MộtHômEmLàNguyệt'/><category term='* CamOnNguoi'/><category term='DemNgheDoanXeLua'/><category term='Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali'/><category term='VũKhúcCủaDòngSông'/><category term='LêVănKhoa BảnSắcViệtQuaÂmNhạc'/><category term='Mẹ Yêu Thương (Nhạc)'/><category term='ThaiLuanVaSanPhamKyDieu'/><category term='Fast Car'/><category term='+ AiSeNoiThayChoBan'/><category term='PhươngNàoGặpLạiNhau'/><category term='* I Told You So'/><category term='Sao Đêm'/><category term='* Cu Ngo'/><category term='James Clerk Maxwell Và Lực Tuyến Hệ'/><category term='Trong Nỗi Đau Nhật Bản'/><category term='Nhac'/><category term='10DoiMatDepNhatTheGioi'/><category term='* Ta Van Cho Doi Em'/><category term='TMCSquareDance VS SV VH BH CB'/><category term='+ IsItLove'/><category term='NiemDauNgayMai'/><category term='Lời Của Dấu Yêu (Nhạc)'/><category term='Tho'/><category term='NhungDieuHocHoiQuaNamThang'/><category term='Đi Giữa Rừng Cờ Vàng'/><category term='+ Missy and Wilkes'/><category term='* Co'/><category term='- NhungGiotNuoc'/><category term='Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em'/><category term='Hằng (thơ)'/><category term='ViệtHải GiấcMơSángTạo'/><category term='+ Du Am Bai Tho Khuc Ly Dinh'/><category term='+ Happiness'/><category term='+ ChamCuuVaNiemHiVong'/><category term='QuaNhungMuSuong'/><category term='Hiện Hữu Bên Người'/><category term='* MuaDem'/><category term='KhucHatDemMua'/><category term='+ BaMuoiNam'/><category term='ThuongLamNhungDaiKho'/><category term='- BaiCaChaoXuan'/><category term='ANan Vị Thị Giả Tận Tụy Của Đức Phật'/><category term='American Idol Contestants'/><category term='MộtGócNhìnVềThơ'/><category term='- ThuongLamNhungDaiKho'/><category term='AnhDong'/><category term='Mùa Tạ Ơn'/><category term='MườngGiang LờiTựTìnhCủaGiòngSông'/><category term='Vào Thiền'/><category term='- NgayMaiXinHayDoi'/><category term='Dấu Chân Bồ Tát'/><category term='Bài thơ Trăng Nghẹn'/><category term='+ ChaToiVaMuaXuanYeuDau'/><category term='Đến Một Lúc'/><category term='- ThanhPhoNaoVuongBuocChanTa'/><category term='NhanhSongPhienMuon 2'/><category term='+ MotNoiGoiLa MienCuaHiVong'/><category term='NgheGióTrùngKhơi'/><category term='Phương Nào Gặp Lại Nhau (Nhạc)'/><title type='text'>Cát Biển</title><subtitle type='html'>Cát Biển Cat Bien CatBien</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>102</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-788729812171569134</id><published>2011-03-20T06:10:00.004-04:00</published><updated>2011-03-20T06:31:24.039-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trong Nỗi Đau Nhật Bản'/><title type='text'>Trong Nỗi Đau Nhật Bản</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-cNGsO09yuVo/TYXXPJpFTYI/AAAAAAAAAdc/LXqLgk7wveg/s1600/Japan%2BWith%2BLove%2B2011.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 304px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-cNGsO09yuVo/TYXXPJpFTYI/AAAAAAAAAdc/LXqLgk7wveg/s400/Japan%2BWith%2BLove%2B2011.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586107568109211010" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Trong Nỗi Đau Nhật Bản&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Xin im lặng trong niềm đau Nhật Bản&lt;br /&gt;Động đất sóng thần vây phủ nhân gian&lt;br /&gt;Người dân Nhật vươn lên từ thảm cảnh&lt;br /&gt;Tiếng chuông trầm cầu nguyện an khang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật Bản ơi một tình sâu Châu Á&lt;br /&gt;Bao hãi hùng xin người cứ vượt qua&lt;br /&gt;Dù xa xôi nhưng niềm đau tỏa khắp&lt;br /&gt;Cầu Đấng Nghiềm Từ gia hộ vị tha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;3/12/2011&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Let It Be&lt;/strong&gt; (Beatles)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I find myself in times of trouble, mother Mary comes to me, &lt;br /&gt;speaking words of wisdom, let it be. &lt;br /&gt;And in my hour of darkness she is standing right in front of me, &lt;br /&gt;speaking words of wisdom, let it be. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let it be, let it be, let it be, let it be. &lt;br /&gt;Whisper words of wisdom, let it be. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And when the broken hearted people living in the world agree, &lt;br /&gt;there will be an answer, let it be. &lt;br /&gt;For though they may be parted there is still a chance that they will see, &lt;br /&gt;there will be an answer. let it be. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let it be, let it be, ..... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And when the night is cloudy, there is still a light, that shines on me, &lt;br /&gt;shine until tomorrow, let it be. &lt;br /&gt;I wake up to the sound of music, mother Mary comes to me, &lt;br /&gt;speaking words of wisdom, let it be. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let it be, let it be, ..... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/g0p3Qf4xEbU" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-lVPZSZoMsvY/TYXXX4IjLdI/AAAAAAAAAdk/HdRVQOPB3GA/s1600/ToJapanWithLove.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 262px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-lVPZSZoMsvY/TYXXX4IjLdI/AAAAAAAAAdk/HdRVQOPB3GA/s320/ToJapanWithLove.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586107718028176850" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-788729812171569134?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/788729812171569134/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=788729812171569134' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/788729812171569134'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/788729812171569134'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2011/03/trong-noi-au-nhat-ban.html' title='Trong Nỗi Đau Nhật Bản'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-cNGsO09yuVo/TYXXPJpFTYI/AAAAAAAAAdc/LXqLgk7wveg/s72-c/Japan%2BWith%2BLove%2B2011.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1044955745182843163</id><published>2011-03-05T16:47:00.001-05:00</published><updated>2011-03-05T16:50:03.976-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đi Giữa Luân Hồi'/><title type='text'>Đi Giữa Luân Hồi</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Jihloqfj3B0/TXKv9QGqguI/AAAAAAAAAdU/UxQGrJSmQxw/s1600/Phat%2BHoaSen.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5580716355095266018" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-Jihloqfj3B0/TXKv9QGqguI/AAAAAAAAAdU/UxQGrJSmQxw/s320/Phat%2BHoaSen.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;Đi Giữa Luân Hồi&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Uy nghi mà trong định&lt;br /&gt;Tọa tỉnh giữa phàm phu&lt;br /&gt;Không trụ đến như đi&lt;br /&gt;Trần vi tâm vẫn tịnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Não phiền như gió thoảng&lt;br /&gt;Một thoáng nối vô biên&lt;br /&gt;Không nguyên mà vẫn tựu&lt;br /&gt;Diệu hữu giữa vô thường&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;03-05-2011 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1044955745182843163?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1044955745182843163/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1044955745182843163' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1044955745182843163'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1044955745182843163'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2011/03/i-giua-luan-hoi.html' title='Đi Giữa Luân Hồi'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Jihloqfj3B0/TXKv9QGqguI/AAAAAAAAAdU/UxQGrJSmQxw/s72-c/Phat%2BHoaSen.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1989199789286649412</id><published>2011-01-08T09:47:00.004-05:00</published><updated>2011-01-08T16:03:20.594-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chân Không Diệu Hữu'/><title type='text'>Chân Không Diệu Hữu</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TSh5jABe7qI/AAAAAAAAAdE/DWmtu85DJyE/s1600/VeVoiThanhTinh.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5559827382197481122" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TSh5jABe7qI/AAAAAAAAAdE/DWmtu85DJyE/s320/VeVoiThanhTinh.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Chân Không Diệu Hữu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;em&gt;Về không là dứt bến bờ&lt;br /&gt;Tự nhiên an lạc không chờ không mong&lt;br /&gt;Tâm kinh gợi thức tấm lòng&lt;br /&gt;Giật mình liễu ngộ giữa giòng miên man&lt;br /&gt;Vì say chân đã quên đàng&lt;br /&gt;Vì mê đắm mãi lang thang lăn trầm&lt;br /&gt;Cám ơn thanh tịnh diệu âm&lt;br /&gt;Từ vô sở trụ thân tâm nhẹ rồi&lt;br /&gt;Bao lần bao kiếp sanh trôi&lt;br /&gt;Mê rồi lại đắm đắm rồi tiếp mê&lt;br /&gt;Ơn cao ánh sáng lối về&lt;br /&gt;Hùng bi định lực cận kề lời khuyên&lt;br /&gt;Đi qua qua bến con thuyền&lt;br /&gt;Không sanh không diệt đoạn phiền vô ưu&lt;br /&gt;Lời vang gieo chốn ngục tù&lt;br /&gt;Gửi duyên thanh tịnh mây mù xóa tan&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;Jan-08-2011&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1989199789286649412?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1989199789286649412/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1989199789286649412' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1989199789286649412'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1989199789286649412'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2011/01/chan-khong-dieu-huu.html' title='Chân Không Diệu Hữu'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TSh5jABe7qI/AAAAAAAAAdE/DWmtu85DJyE/s72-c/VeVoiThanhTinh.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6385398985482298479</id><published>2010-12-10T19:15:00.002-05:00</published><updated>2010-12-10T19:19:11.514-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng'/><title type='text'>Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TQLDapB-n_I/AAAAAAAAAc4/p1vKgMdxjv4/s1600/GiotNuoc%2BLaSen.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5549212553332039666" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TQLDapB-n_I/AAAAAAAAAc4/p1vKgMdxjv4/s320/GiotNuoc%2BLaSen.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Người nào có thể làm mỗi giây phút&lt;br /&gt;tràn ngập một nội dung sâu sắc,&lt;br /&gt;thì người đó sẽ kéo dài vô tận&lt;br /&gt;cuộc đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng giấu diếm tình yêu&lt;br /&gt;và sự dịu dàng của mình&lt;br /&gt;cho đến ngày bạn lìa đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy làm cuộc đời bạn&lt;br /&gt;tràn đầy sự ngọt ngào.&lt;br /&gt;Hãy nói những lời thân thương&lt;br /&gt;khi bạn còn nghe được&lt;br /&gt;và tim bạn còn rung động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao lâu bạn vẫn còn tự tin ở bạn,&lt;br /&gt;thì người khác vẫn còn tin bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng vững&lt;br /&gt;và không bao giờ&lt;br /&gt;nghĩ rằng mình sẽ ngã -&lt;br /&gt;thì sẽ chẳng bao giờ ngã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng đi qua thời gian&lt;br /&gt;mà không để lại dấu vết gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trí Tuệ của con người&lt;br /&gt;trưởng thành trong tĩnh lặng,&lt;br /&gt;còn Nhân Tính&lt;br /&gt;trưởng thành từ bão táp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong rằng bạn luôn&lt;br /&gt;có đủ hạnh phúc để vui vẻ;&lt;br /&gt;đủ thử thách để mạnh mẽ hơn,&lt;br /&gt;đủ nỗi buồn để trưởng thành hơn,&lt;br /&gt;và đủ tiền,&lt;br /&gt;để mua quà cho bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy chạy theo người nào&lt;br /&gt;mà có thể làm cho bạn luôn mỉm cười,&lt;br /&gt;bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi.&lt;br /&gt;Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lời nói đúng lúc&lt;br /&gt;có thể làm giảm căng thẳng,&lt;br /&gt;còn lời nói yêu thương&lt;br /&gt;có thể chữa lành vết thương&lt;br /&gt;và mang đến sự bình yên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trao cho ai đó cả con tim mình&lt;br /&gt;không bao giờ là một sự bảo đảm rằng&lt;br /&gt;họ cũng yêu bạn,&lt;br /&gt;đừng chờ đợi điều ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy để tình yêu&lt;br /&gt;lớn dần trong tim họ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhưng dẫu điều đó không xảy ra,&lt;br /&gt;thì vẫn cứ hài lòng&lt;br /&gt;vì ít ra nó cũng đã&lt;br /&gt;lớn lên trong bạn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người sinh ra&lt;br /&gt;không phải để tan biến đi&lt;br /&gt;như một hạt cát vô danh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ sinh ra&lt;br /&gt;để lưu dấu chân trên mặt đất,&lt;br /&gt;và lưu dấu ấn&lt;br /&gt;trong trái tim người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc,&lt;br /&gt;còn mọi người xung quanh thì cười.&lt;br /&gt;Hãy sống sao cho khi bạn qua đời,&lt;br /&gt;mọi người khóc, còn bạn, bạn cười. &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6385398985482298479?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6385398985482298479/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6385398985482298479' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6385398985482298479'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6385398985482298479'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/12/nhung-ieu-hoc-hoi-qua-nam-thang.html' title='Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TQLDapB-n_I/AAAAAAAAAc4/p1vKgMdxjv4/s72-c/GiotNuoc%2BLaSen.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2173766203912593148</id><published>2010-12-10T01:43:00.004-05:00</published><updated>2010-12-10T01:52:48.406-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thêm Một Lần Cảm Tạ'/><title type='text'>Thêm Một Lần Cảm Tạ</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TQHNnavTzPI/AAAAAAAAAcw/vi_vaIqAv0s/s1600/VitBoHo.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5548942292973505778" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TQHNnavTzPI/AAAAAAAAAcw/vi_vaIqAv0s/s320/VitBoHo.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Thêm Một Lần Cảm Tạ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi mùa Thanksgiving là dịp để chúng ta cùng hồi tưởng và cám ơn cuộc sống. Năm nay cơ hội cùng về gặp đủ bốn chị em làm lòng tôi thêm nao nức. Gia đình chúng tôi có anh Trí, người anh cả khôi ngô tuấn tú, tiếc thay mất từ bé vì bệnh đậu mùa, đến chị Anh, rồi hai người chị kế cũng mất, đến chị Hoàng Nam, tôi, em Hoàng Yến bị chết đuối khi đi tắm biển, và cô em út Thanh Hà. Từ con số 8 anh chị em đáng kể giờ chỉ còn lại vỏn vẹn 4 người, mỗi người một hoàn cảnh một tâm trạng khác nhau. Chúng tôi cùng hẹn gặp nhau trong mấy ngày lễ Thanksgiving tại nhà chị Nam vùng Powhatan cách Richmond, VA khoảng 45 phút. Nhà chị Nam tọa lạc kế một bờ hồ thật yên tỉnh và thơ mộng như một cõi thiên thai.&lt;br /&gt;Ngày 25 tháng 11 tôi quyết định khởi hành từ Alexandria đi Richmond thật sớm lúc 6 giờ khi trời còn mờ tối vì nếu đi trễ chắc chắn sẽ kẹt trên xa lộ với rất nhiều xe. Tôi có thói quen chỉ chạy tốc độ 65 đến 70 MPH không hơn không kém. Năm nay mọi việc chung quanh như đầy ý nghỉa khiến lòng tôi tràn ngập những phút giây hân hoan thanh thản và an lạc.&lt;br /&gt;Những ngày về Nam Cali hội ngộ với các anh chị trong buổi phát giải 10 năm Viết Về Nước Mỹ vào tháng tám đã qua nhanh. Tôi hiện về làm việc cho US Patent and Trademark Office, cơ quan phụ trách cân nhắc để quyết định cấp bằng phát minh. Các đơn xin bằng phát phát minh (có giá trị độc quyền sản phẩm trong 20 năm) được nộp về từ khắp nơi, chẳng những Hoa Kỳ mà còn nhiều quốc gia Âu Á, điển hình là Nhật Bản và Hàn Quốc. USPTO thuộc Bộ Thương Mãi với ngân khoản điều hành không phải từ chính phủ liên bang mà từ lệ phí đệ nộp theo đơn xin, đa số các nhân viên làm việc là kỹ sư với khoảng 25% có thêm bằng luật sư, lương được xem là khá. Các công ty có bằng phát minh có thể chế tạo độc quyền các sản phẩm với số bán lên đến hằng trăm triệu hay hằng tỉ đô la. Tư nhân nếu có bằng phát minh cũng có thể lập công ty, hoặc bán lại các "quyền" phát minh này cho người khác. Trong show Shark Tank trên TV vừa rồi, có nhà đầu tư ra giá mua 1 triệu đô tại chỗ cho phát minh làm "xe hơi không nổ máy khi giây seat belt chưa cài", mà người phát mình vẫn chưa chịu bán. Sau đó ông ta bán được giá cao hơn.&lt;br /&gt;Trong ánh đèn đường cao tốc South 95 của bóng đêm chưa kịp sáng, thong dong giữa đôi dòng xa lộ, tôi miên man hồi tưởng những việc chung quanh, lòng chợt thấy thanh vắng như sự tỉnh lặng và trong lành của quê tôi sau một cơn mưa. Có những điều mình làm sai mà lại được mọi người khen ngợi, vì vậy mình đi từ bóng đêm này sang bóng bóng đêm khác. Và có những điều mình làm với tâm hạnh tốt nhưng bị kẻ khác đáp lại bằng những gáo nước lạnh khiến lòng không khỏi đượm mang phiền não. May mắn thay nhờ tư tưởng tinh tấn của Phật Giáo và ý niệm thường trụ để đối phó với khách trần mà con người có thể tránh phần nào trần lao. Tựa vào đó từ bóng đêm chúng ta có thể dần dần bước ra ánh sáng. Nương vào ngón tay chỉ dẫn, chúng ta có thể hướng về phía mặt trăng.&lt;br /&gt;Nhờ những lời ví dụ siêu việt thâm thúy và sâu sắc của Đức Phật trong kinh Thủ Lăng Nghiêm, vang lên trong xe, tâm hồn tôi nhẹ nhàng không vướng mắc với mọi cảnh của xa lộ 95 South. 295 rồi S 64 rồi S 288 nhẹ nhàng vút qua. Tôi lấy đường 60 về phía Powhatan khi trời mới sáng tinh nguyên. Như vậy mình đã đi sớm, tránh được đông xe, và tới nhà chị Nam xong vẫn còn đủ một ngày mới để yêu thương.&lt;br /&gt;Nhà chị Nam mới có thêm 1 thành viên rất đặc biệt hiển nhiên là tài tử chánh của gia đình. Đó là chú cún "BJ" thuộc giống Pomeranian lông xù, giống như 1 sói con nhí nhảnh mới được 8 tháng. Năng nổ vui nhộn và được yêu thương nhất nhà, BJ (tức Bundle of Joy) chào hỏi mọi người khách một cách tận tình, tuyệt đối không hề sủa làm phiền lòng ai cả. Hình như cả cuộc đời của BJ chỉ có cho và nhận thương yêu. Về năng lực thì BJ phải nói là vô song. Đùa giỡn suốt ngày với mấy món đồ chơi hoặc có ai ném thì nó phóng đi cắn về đợi mình ném tiếp. BJ có lẻ thích nhất là cắn kéo khi tôi giành món đồ chơi của nó. Có 1 món đồ chơi trong và rõng suốt có nhiều chân, chị Nam bỏ 1 thỏi thức ăn trong 1 chân. BJ không hề bỏ cuộc, lăn qua lật lại món đồ chơi thật lâu cho đến khi món đồ ăn rớt ra ngoài nó mới chịu.&lt;br /&gt;Trời còn sớm nên ông anh rể Gary rủ tôi dẫn BJ đi bộ 1 vòng gần nhà. Vừa đi được 1 đoạn ngắn thì xe của vợ chồng em Hà và chị Anh cũng vừa đến nơi từ Philadelphia. Gary và tôi bèn quay về nhà để phụ mang hành lý.&lt;br /&gt;Chị Anh vẫn còn đủ khỏe dù thân hình chị mang nhiều căn bệnh từ mỗ chân mỗ tử cung rồi chemotherapy và đi bệnh viện quanh năm. Em Hà có phần ốm lại 1 tí nhờ tập thể dục và kiêng ăn. Henry chồng Hà thì trông còn khỏe dù chứng tiểu đường còn đó. Những vòng tay ôm thân tình trao nhau. Chị Nam thì lúc nào cũng xinh tươi gọn ghẻ 100 lbs không hề thay đổi từ xưa đến nay. Gary và chị Nam đánh golf rất giỏi và những vacation thường niên của họ đều phát họa quanh những sân golf kéo dài từ Powhatan sang Florida. Chiếc xe rộng rãi mới của Gary nhằm thực hiện các chuyến du lịch đó.&lt;br /&gt;Nhà chị Nam có 1 phòng lớn và rộng nhìn ra bờ hồ với chung quanh là kiếng để ngắm. Trời cuối thu bên ngoài lành lạnh, chúng tôi quây quần xem TV vừa thưởng thức cảnh mặt hồ ngoài kia đang tụ khói sương trên mặt nước như các đám mây nhỏ đầy khắp. Những mùa hè mát chúng tôi thường xuống thuyền đi dạo trên bờ hồ, và Gary thích để máy điện lái thật chậm như không còn nghe 1 âm thanh nào cả. Gary và chị Nam hay mời các khách về nhà ăn và cùng đi dạo bờ hồ. Năm 2010 Gary đã gây quỹ cho trường đại học cộng đồng JSR, do anh làm Hiệu Trưởng, đạt kỷ lục lên hơn 12 triệu USD. Đa số tiền hiến tặng do các tư nhân muốn đóng góp cho cộng đồng và cho giáo dục.&lt;br /&gt;Chị Nam khởi xướng mục ca karaoke. Các bản nhạc pop, country, ballad...của CCR, Righteous Brothers, Beatles, Bee Gees..được mọi người thay phiên hát. Giọng hát Gary thật tuyệt vời qua các bản điệu country. Tôi cũng ca vài bản như "Ticket To Ride", "Aubrey", "The House Of The Rising Sun" v.v...Chị Nam gần như thích hợp với mọi thể loại. Tiếng hát và vổ tay vang đều, và BJ luôn bận rộn với các món đồ chơi, hoặc tẩn mẫn cắn ăn mãng đồ ăn cứng của nó.&lt;br /&gt;Mọi người mang cho nhau vài thứ lỉnh kỉnh. Chị Anh tặng các em mấy cái áo tràng màu lam do chính tay chị may cho các em làm quà. Chị Nam tặng mấy cái nón và khăn cho 2 người nữ và tặng tôi vài đôi vớ ấm. Em Hà tặng chị Anh tấm khăn quàng.&lt;br /&gt;Em Hà và chị Anh chợt đề nghị chơi poker, Texas Hold'Em. Hà và Henry mới tập chơi cùng các cháu bên Phila. Tôi và chị Nam chưa hề chơi bao giờ. Chị Anh thì có chơi qua. Chúng tôi 5 người quây quần chơi vui trong khi Gary đang làm ít việc trong phòng lớn. Nhờ vào hộp bộ bài và các chips giống như sòng bài Casino, trò chơi bỗng trở thành vui thích không ngờ. Thấy chúng tôi chơi quá vui, Gary cũng nhập sòng. Vui đùa cười giỡn cho đến chiều. Chúng tôi kéo nhau ra một nhà hàng Việt Nam tại Richmond ăn tối, lúc về lại tiếp tục chơi poker đến thật khuya. Cuối cùng có người thua 10, 15 đồng và có người ăn 10, 20 đồng, thật vui và thích thú.&lt;br /&gt;Hứng chí và vui nhộn bốn chị em chúng tôi xum vầy quanh bàn ăn cùng hát to các bài hát ngày xưa chúng tôi hay vui hát chung khi cha tôi còn sống trong các dịp cả nhà hội ngộ như:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mau vô trỏng,&lt;br /&gt;cúi đầu thưa với ổng&lt;br /&gt;Rằng tôi đợi ngoài cổng&lt;br /&gt;Rồi trở ra mau nói,&lt;br /&gt;để cho tôi thăm hỏi&lt;br /&gt;Kẻo chờ lâu cẳng mỏi&lt;br /&gt;Ông quan ấy&lt;br /&gt;thân với tôi lắm đấy&lt;br /&gt;Tôi với ổng họ Trình&lt;br /&gt;Trình ấy làm quan&lt;br /&gt;Còn Trình này thì bán quán&lt;br /&gt;giữa rừng "hoang"&lt;br /&gt;Quán với Quan cũng gần&lt;br /&gt;Quan với Quán một vần&lt;br /&gt;Vì Trình ấy tuổi Dần&lt;br /&gt;có phần quan lớn&lt;br /&gt;Còn Trình này tuổi Tý&lt;br /&gt;con chuột con, ở đầu non,&lt;br /&gt;nhưng mà ngon...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;hoặc bài vọng cổ &lt;em&gt;"Mưa rơi hoa lá tiều điều, đàn ai vọng đến một chiều gió mưa...",&lt;/em&gt; các bài trong tuồng &lt;em&gt;Thuyền Ra Cửa Biển&lt;/em&gt;...và Gary sung sướng lây vì thấy chị em tôi quá vui.&lt;br /&gt;Hôm sau là một ngày khá trọng đại. Các chị em chúng tôi được Gary chở đến chùa Huệ Quang tại Glen Allen VA từ 6:30 sáng để đến nghe thầy Pháp Hòa từ Canada sang giảng pháp. Đến nơi khoảng 7:15AM thì chùa đã tấp nập ngườii làm công quả với các thức ăn uống đầy khắp, các nồi xôi chín còn bốc hơi, các ly sữa đậu nành thật ấm nóng, bánh trái đầy tràn. Dự trù các phật tử sẽ về đông nghe giảng pháp nên ban ẩm thực chuẩn bi 1 khuôn viên rộng nhằm cung cấp thực phẩm gồm cơm "sườn", đồ tráng miệng, và nước uống chứa trong mấy trăm hộp phần ăn và các dãy bàn dài ngoài sân.&lt;br /&gt;Thầy Pháp Hòa chỉ mới suýt soát 40 gương mặt khôi ngô đạo hạnh với tiếng nói và nụ cười thanh thoát là một vị giảng sư có nhiều bài giảng được mọi người nghe học và về với Đạo. Thầy hoan hỉ tiếp đón các phật tử khắp nơi xin được gặp. Buổi thuyết pháp của thầy với phật tử tràn đầy hết trong sảnh đường chánh điện rộng, lấn qua thêm phòng xếp ghế kế bên có monitor màn ảnh lớn thêm cho các phật tử. Nói chung là một không khí vừa trang nghiêm vừa hoan hỉ vừa tinh tấn và đầy hạnh vị.&lt;br /&gt;Chúng tôi quây quần lỉnh kỉnh thêm với các phẩm vật mua cứu trợ và các đồ vật khác, và ra về lúc 5 giờ chiều như đã hẹn Gary đến đón. Gary mời cả gia đình đi ăn nhà hàng Mexican gần trường của anh.&lt;br /&gt;Khi về đến nhà đã gần 8 giờ tối. BJ luôn luôn là vị đại sứ thân thiện kiêm ngôi sao đầy chú ý của gia đình. Sòng casino gia đình sau đó nhanh chóng được gầy dựng với sáu tay súng sẵn sàng chiến đấu bằng những nụ cười kèm những ngạc nhiên và thích thú. Như hôm qua, có kẻ thắng người thua. Được khoảng 10, 20 và thua cũng chừng đó. May thay không ai bán nhà bán xe cho trò giải trí gia đình Texas Hold em đó.&lt;br /&gt;Sáng sớm BJ chạy vào hôn liếm từng người đầy nồng nhiệt và thân tình. Quả xứng đáng là vị đại sứ đầy thân thiện của gia đình Gary và chị Nam. Cả nhà quây quần ăn phở. Các phần phở này đã được đặt mua hôm trước, chị Nam yêu cầu nhà hàng đừng nấu bánh phở, chỉ giao các cọng bánh phở khô chưa nấu. Nhờ vậy chúng tôi có được các tô phở tươi thơm ngon.&lt;br /&gt;Ăn phở xong cũng là giờ chia tay. Tôi phải về lại Alexandria chuẩn bị 1 số việc phải làm. Chị Anh, em Hà và Henry cùng về Philadelphia. Chị Nam phải thanh toán chiến trường với đống đồ giặt, Gary cần làm 1 ít việc cho ngân sách cuối năm của trường. BJ thì như có linh cảm sự chia tay nên quay quẫn quấn quít theo chân mọi người khách như lời giã biệt.&lt;br /&gt;Chào mọi người xong tôi bắt lại đường 60. Lại theo N 288, 64, 295 để vào N 95. Tốc độ vẫn như cũ 65-70 MPH không khác. Vẫn nghiền ngẫm những lời dạy của Đức Bổn Sư qua kinh Thủ Lăng nghiêm và Kinh Duy Ma Cật vang lên trong xe.&lt;br /&gt;Chân lý không thuộc về sự khen ngợi hay chỉ trích, mà thuộc về ở nơi người nào thấy và biết đúng, nghe và cảm nhận đúng, sống đúng, nói và làm đúng...Lằn mức giữa đúng và sai thật vô cùng vi tế và thẳm sâu, nên có những suy nghĩ, có những việc làm của ta, ở độ tuổi nầy thì đúng, mà bước qua độ tuổi khác lại là sai; ở buổi sáng thì đúng, mà ở buổi chiều thì sai; ở phút trước thì đúng, mà ở phút sau thì sai; đối với hoàn cảnh nầy thì đúng, nhưng ở hoàn cảnh khác thì sai; đối với người nầy thì đúng, mà đối với người khác thì sai, và cùng một vấn đề, mà ta nhìn nó từ góc độ nầy, thì nó đúng, nhưng ta nhìn nó với một góc độ khác thì sai. Nên, đúng và sai là tùy theo mức độ hiểu biết của ta, liên hệ đến ô nhiễm hay thanh tịnh, sâu hay cạn, rộng hay hẹp của tâm ta.&lt;br /&gt;Mùa Thanksgiving 2010 đã đến và đi trong chuyến viếng thăm ngắn ngủi nhưng đã lưu lại trong tâm khảm chị em chúng tôi một số ít nhiều kỹ niêm. Quá khứ đầy kỷ niệm đẹp nhưng đã qua rồi không tìm bắt lại được. Tương lai thì chưa tới. Chúng tôi chỉ còn những phút giây hiện tại cho nhau, và có lẻ vì không mong cầu hơn nên niềm vui như thế đã là đủ.&lt;br /&gt;Trên đường về tôi ghi lại vài câu thơ: &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Và ngày đêm gần ngỡ xa&lt;br /&gt;Nắng êm như nhung&lt;br /&gt;chen qua lá vàng&lt;br /&gt;Có ta ghé thăm nhẹ nhàng&lt;br /&gt;Bão giông chẳng nghe&lt;br /&gt;trần gian rất mờ&lt;br /&gt;Âm thanh huyền diệu như tơ&lt;br /&gt;Mọi thoáng mây tan&lt;br /&gt;bên bờ tâm thức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Tôi đặt tên bài thơ là "Huyền Diệu."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2173766203912593148?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2173766203912593148/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2173766203912593148' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2173766203912593148'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2173766203912593148'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/12/them-mot-lan-cam-ta.html' title='Thêm Một Lần Cảm Tạ'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TQHNnavTzPI/AAAAAAAAAcw/vi_vaIqAv0s/s72-c/VitBoHo.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-5863712898860129501</id><published>2010-09-07T17:59:00.002-04:00</published><updated>2010-09-07T18:07:31.109-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Định'/><title type='text'>Định</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TIa2H8AAUKI/AAAAAAAAAco/y-i-5cARLFc/s1600/Buddha+Lotus.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5514295041243238562" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TIa2H8AAUKI/AAAAAAAAAco/y-i-5cARLFc/s320/Buddha+Lotus.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Định &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Như như tỉnh giác nhẹ nhàng&lt;br /&gt;Tâm vô phân biệt miên man chiếu đầy&lt;br /&gt;Lắng lòng không một gợn mây&lt;br /&gt;Quán soi hiện tại tịnh ngay cảnh trần&lt;br /&gt;Diệu âm nhẹ thoáng lâng lâng&lt;br /&gt;Vô biên rộng khắp một vầng tịnh yên&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;03-09-2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-5863712898860129501?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/5863712898860129501/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=5863712898860129501' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5863712898860129501'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5863712898860129501'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/09/inh.html' title='Định'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TIa2H8AAUKI/AAAAAAAAAco/y-i-5cARLFc/s72-c/Buddha+Lotus.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-7010088190025221094</id><published>2010-09-07T17:54:00.002-04:00</published><updated>2010-09-07T17:57:34.783-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bóng Trong Gương'/><title type='text'>Bóng Trong Gương</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TIa1JL4-d2I/AAAAAAAAAcg/RwOpSsBgINY/s1600/Tam+Mirror.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; DISPLAY: block; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5514293963176965986" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TIa1JL4-d2I/AAAAAAAAAcg/RwOpSsBgINY/s320/Tam+Mirror.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Bóng Trong Gương&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhìn gương thoáng thấy bóng mình&lt;br /&gt;Trầm luân đỉnh vực cuộc tình thế nhân&lt;br /&gt;Hỏi hồn trong kiếng vui không&lt;br /&gt;Mê trôi mộng tưởng bão giông cuộc đời&lt;br /&gt;Gió lùa từng lá thu rơi&lt;br /&gt;Lệ sâu khóe mắt chuổi đời vút qua&lt;br /&gt;Một ngày nghe lại trong ta&lt;br /&gt;Mang bao huyễn ảo ngỡ là bản thân&lt;br /&gt;Giữa lăn trầm tiếng chuông ngân&lt;br /&gt;Thấy ta sương khói lâng lâng nẻo về&lt;br /&gt;Tiệc tàn vũ khúc cơn mê&lt;br /&gt;Khói bay còn lại câu đề chữ Tâm&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;05-09-2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-7010088190025221094?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/7010088190025221094/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=7010088190025221094' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7010088190025221094'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7010088190025221094'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/09/bong-trong-guong.html' title='Bóng Trong Gương'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TIa1JL4-d2I/AAAAAAAAAcg/RwOpSsBgINY/s72-c/Tam+Mirror.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8360415182875103611</id><published>2010-07-17T15:12:00.002-04:00</published><updated>2010-07-18T08:41:44.583-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hiện Hữu Bên Người'/><title type='text'>Hiện Hữu Bên Người</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TEIA3nhLGqI/AAAAAAAAAcQ/FVf8FplSGRo/s1600/HienHuuBenNguoi.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494955450846354082" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TEIA3nhLGqI/AAAAAAAAAcQ/FVf8FplSGRo/s400/HienHuuBenNguoi.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Hiện Hữu Bên Người&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chút gì rất Tịnh giữ cho nhau&lt;br /&gt;Dù cho thương nhớ nắng hoen màu&lt;br /&gt;Nụ cười an lạc tâm hành giả&lt;br /&gt;Bám vào hạt bụi vướng chân đau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chút gì tinh tấn gửi trao nhau&lt;br /&gt;Phàm thân tan hợp tựa hoa đào&lt;br /&gt;Dẫu ánh trăng vàng cô miên lẻ&lt;br /&gt;Duyên rằm nguyệt sáng hội muôn sao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chút gì chánh niệm giữa lao xao&lt;br /&gt;Nương tâm vững sóng gió ba đào&lt;br /&gt;Ngã nghiêng ngọc vỡ ra hồ lệ&lt;br /&gt;An lòng nhẹ gót nẻo thanh cao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chút gì sâu lắng dịu thương đau&lt;br /&gt;Người đi giao hết mộng hôm nào&lt;br /&gt;Cheo leo cầu bắc qua bờ giác&lt;br /&gt;Pháp lữ duyên lành nhẹ trước sau&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;16 July 2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8360415182875103611?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8360415182875103611/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8360415182875103611' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8360415182875103611'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8360415182875103611'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/07/hien-huu-ben-nguoi.html' title='Hiện Hữu Bên Người'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TEIA3nhLGqI/AAAAAAAAAcQ/FVf8FplSGRo/s72-c/HienHuuBenNguoi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1440436536739331334</id><published>2010-07-17T14:48:00.004-04:00</published><updated>2010-07-17T15:02:20.694-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chúng Đi Buôn'/><title type='text'>Chúng Đi Buôn</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TEH8qglW2vI/AAAAAAAAAcI/9JNkBvnv4mk/s1600/tcd_20081014_03.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494950827600042738" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TEH8qglW2vI/AAAAAAAAAcI/9JNkBvnv4mk/s400/tcd_20081014_03.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Chúng Đi Buôn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Văn Hưng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng đi buôn buôn tước buôn quyền&lt;br /&gt;Chúng đi buôn cho nước đảo điên&lt;br /&gt;Chúng đi buôn buôn núi buôn non&lt;br /&gt;Buôn tủi hờn buôn cả giang sơn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1-Chúng đi buôn buôn sắc buôn sầu&lt;br /&gt;Chúng đi buôn nước mắt lòng đau&lt;br /&gt;Chúng đi buôn thân xác xanh xao&lt;br /&gt;Buôn đời mình buôn cả thâm sâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng đi buôn buôn bến buôn bờ&lt;br /&gt;Chúng đi buôn ánh mắt trẻ thơ&lt;br /&gt;Chúng đi buôn tiếng khóc đơn sơ&lt;br /&gt;Cho đời càng gian khổ cam go&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2-Chúng ăn vuông ăn méo ăn tròn&lt;br /&gt;Chúng ăn to ăn bé cỏn con&lt;br /&gt;Chúng ăn trên ăn dưới ăn ngang&lt;br /&gt;Cho mặc người ai thở ai than&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng đi buôn giấy phép văn bằng&lt;br /&gt;Chúng đi buôn công lý (với) lòng nhân&lt;br /&gt;Chúng đi buôn buôn nghĩa buôn danh&lt;br /&gt;Buôn sự thật buôn cả lương tâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3-Chúng ăn chơi xương máu đồng lọai&lt;br /&gt;Chúng chơi vui trên kiếp nghèo đói&lt;br /&gt;Chúng chơi sang chơi xấu chơi oai&lt;br /&gt;Chơi như đời không còn ngày mai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng đi buôn chia chác sang giầu&lt;br /&gt;Chúng đi buôn lừa dối gạt nhau&lt;br /&gt;Chúng đi buôn cho mắt thêm sâu&lt;br /&gt;Nỗi khổ này sẽ còn bao lâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DK:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Rồi một mai em lên non cao&lt;br /&gt;Trông về xa núi rác ngập sầu&lt;br /&gt;Nhưng thành phố chen chúc bụi nâu&lt;br /&gt;Nơi kiếp người tranh thủ miếng đau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và lòng em sẽ trong xôn xao&lt;br /&gt;Tim thật chân vỡ lên nghẹn ngào&lt;br /&gt;Kẻ cùng khốn trong kiếp khổ lao&lt;br /&gt;Cũng chính là những người đồng bào ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/FK6GXwSYOi4&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/FK6GXwSYOi4&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1440436536739331334?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1440436536739331334/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1440436536739331334' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1440436536739331334'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1440436536739331334'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/07/chung-i-buon.html' title='Chúng Đi Buôn'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TEH8qglW2vI/AAAAAAAAAcI/9JNkBvnv4mk/s72-c/tcd_20081014_03.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4945087953172432812</id><published>2010-07-15T21:27:00.002-04:00</published><updated>2010-07-15T21:31:19.518-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em'/><title type='text'>Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TD-2V9eMqfI/AAAAAAAAAcA/1OTRfoxs4Iw/s1600/TuoiTreToiTuoiTreEm+Cover+XXX.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TD-2V9eMqfI/AAAAAAAAAcA/1OTRfoxs4Iw/s400/TuoiTreToiTuoiTreEm+Cover+XXX.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494310558810024434" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thơ Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc Cao Minh Hưng&lt;br /&gt;Hòa âm Trân Châu&lt;br /&gt;Ca sỉ: Như Ngọc Hoa, Lan Hương, Lâm Dung, Hà Trúc Mai,&lt;br /&gt;Xuân Thanh, Cẩm Sa, Hoàng Đình Nguyên, Hạnh Cư&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Đời cho thân ta một kiếp làm người&lt;br /&gt;Nguyện đem vinh quang rọi ánh mặt trời&lt;br /&gt;Từ bóng đêm khơi lên ngọn lửa&lt;br /&gt;Từ u mê gióng chuông dậy đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Máu tim kiêu hùng Việt Nam tuổi trẻ&lt;br /&gt;Tuổi trẻ cha anh đi tìm lý tưởng&lt;br /&gt;Vì quê hương tuổi xuân dâng hiến&lt;br /&gt;Vì tự do dẫu có hiểm nguy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em&lt;br /&gt;Thanh niên Việt Nam đứng lên&lt;br /&gt;Hãy bước tới đi đến cùng&lt;br /&gt;Đốt ngời lên ngọn đuốc tự do&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em&lt;br /&gt;Một mũi tên chống bạo tàn&lt;br /&gt;Một pháo đài chống bất công&lt;br /&gt;Một thành trì giữ núi sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi trẻ em nêu cao chí làm người&lt;br /&gt;Đòi hỏi Công Bằng giữa những bất công&lt;br /&gt;Đòi quê hương từ quân tham ác&lt;br /&gt;Đòi nhân quyền dẫu bước cùm gông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự Do đây tuổi trẻ Việt Nam&lt;br /&gt;Mang oai linh kiêu dũng đứng lên&lt;br /&gt;Công Lý chiếu ngời từ ngục tù tối tăm&lt;br /&gt;Bóng em tỏa đầy sông núi Việt Nam&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;27-April-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Enc2mAqevBg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Enc2mAqevBg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4945087953172432812?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4945087953172432812/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4945087953172432812' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4945087953172432812'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4945087953172432812'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/07/tuoi-tre-toi-tuoi-tre-em.html' title='Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TD-2V9eMqfI/AAAAAAAAAcA/1OTRfoxs4Iw/s72-c/TuoiTreToiTuoiTreEm+Cover+XXX.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2142327164546572194</id><published>2010-07-10T20:43:00.003-04:00</published><updated>2010-08-30T10:15:03.876-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hành Thiền'/><title type='text'>Hành Thiền</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TDkUIzXIpmI/AAAAAAAAAb4/P7YfHgD0qFw/s1600/Hanh+Thien.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492443362013783650" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TDkUIzXIpmI/AAAAAAAAAb4/P7YfHgD0qFw/s320/Hanh+Thien.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Hành Thiền&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Quá khứ không truy tìm&lt;br /&gt;Tương lai không cầu mong&lt;br /&gt;Từng phút giây hiện tại&lt;br /&gt;An lạc giữa chân không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nương tính nghe rời thức&lt;br /&gt;Khép mọi cửa trần lao&lt;br /&gt;Thân ảo mà tâm thực&lt;br /&gt;Tỉnh giác giữa lao xao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phiền lụy như trần vi&lt;br /&gt;Bụi trần trong khe nắng&lt;br /&gt;Chân tâm vào tỉnh lặng&lt;br /&gt;Tâm trụ, bụi biến đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dõi mắt tìm ngăn chướng&lt;br /&gt;Nhắm lại rộng thênh thang&lt;br /&gt;Vọng danh tìm vô hướng&lt;br /&gt;Quẳng gánh ngộ thiên đàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An lạc tự trong ta&lt;br /&gt;Chân ngã vốn thường hằng&lt;br /&gt;Sáng soi từng sát na&lt;br /&gt;Nối thành vô tận đăng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;10 July 2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2142327164546572194?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2142327164546572194/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2142327164546572194' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2142327164546572194'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2142327164546572194'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/07/hanh-thien.html' title='Hành Thiền'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TDkUIzXIpmI/AAAAAAAAAb4/P7YfHgD0qFw/s72-c/Hanh+Thien.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-7918101606737775041</id><published>2010-07-03T18:57:00.005-04:00</published><updated>2010-07-03T19:03:56.863-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali'/><title type='text'>Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TC_BIznSa7I/AAAAAAAAAbw/_Hkz6ovVcKw/s1600/NangAmTinhThuong.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5489818827826031538" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TC_BIznSa7I/AAAAAAAAAbw/_Hkz6ovVcKw/s320/NangAmTinhThuong.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Xuân xanh xô cổng chạy dài&lt;br /&gt;Bỏ sương tuyết phủ phượng đài phía sau&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Bùi Giáng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn nhớ 1 câu thơ của Bùi Giáng &lt;em&gt;“Giòng sông chảy, ai người xin níu lại...”&lt;/em&gt; Hôm nay với thân xác mệt mỏi của Anh Vũ Võ Đình Dược đã được yên nghỉ sau bao thảm cảnh, những hình ảnh xưa chợt về trong hồn tôi. Chuyến xe của vô thường này có phải chỉ riêng cho Anh Vũ hay chính là 1 quy luật dành sẵn cho tất cả chúng ta?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao nhiêu là nắng mưa giông bão xuyên qua hồn người từ một dòng sông trần thế. Trên sông Mường Giang của Phan Thiết ngày xưa ta chợt thấy cuộc sống trần gian xoay chuyển giống như một giòng sông vô thức miệt mài tuôn chảy không bao giờ đứng lại. Mỗi giai đoạn trong cuộc đời như một khúc sông - chỉ là cảnh sắc giả tạm trầm luân của nguyên lý sanh, trụ, dị, diệt. &lt;em&gt;Giòng sông chảy, ai người xin níu lại...&lt;/em&gt; Giòng sông Mường Giang với bao kỷ niệm của quê hương chứa đựng hỉ nộ bi thương, cuối cùng mang trôi đi hết những gì vốn là sinh diệt không hằng hữu trong tuần hoàn luân chuyển của vô thường. Tôi chợi liên tưởng tới con sông Hằng thần thánh bên xứ Ấn Độ, nơi mà mọi người Ấn đến rửa tội đầu tiên khi chào đời và rồi thủy liệm lần cuối cùng khi chết. Những thân xác đang trôi nổi vật vờ trên giòng sông Hằng kia hẳn có một thời đam mê chạy theo ham muốn của thế nhân, tình, tiền, danh vọng...giờ phút cuối cùng chỉ là những thịt da tàn rửa với những bộ não vô tri trống rỗng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa khi các thân hữu Bình Thuận tụ họp về nhà Võ Đình Dược trước kỳ họp Tết 1999, căn nhà của Võ Đình Dược từng là 1 tổ ấm thân yêu với đôi vợ chồng sở hữu 1 nhà hàng và 1 cửa tiệm, cùng với 2 cháu trai có năng khiếu về nhạc, bé Thủy Tiên lúc đó còn rất nhỏ. Chúng tôi tề tựu đông đúc ăn uống ca hát vui đùa thâu đêm đầy tràn tình thân mật quý mến. Tâm, vợ của Dược, là 1 người phụ nữ đảm đang làm ăn lanh lợi, và quán cà phê của Dược cũng là nơi tụ hội thường xuyên giới viết văn của trung tâm Văn Bút Nam Cali. Ngày xưa có những bài thơ đường luật đầu tay Anh Vũ nhờ tôi hướng dẫn. Ngày xưa có bài thơ Thuở Vào Đời của tôi được Anh Vũ phổ nhạc, và bài Phan Bội Châu Hành Khúc do Anh Vũ sáng tác với lời do tôi viết. Nhờ sự giới thiệu của Dược với anh Trần Thy Vân, sau đó tôi cũng đã chính thức gia nhập Văn Bút Tây Nam HK. Anh Trần Thy Vân phải ngồi xe lăn vì 2 chân anh, từng vào sinh ra tử, đã đóng góp kiêu hùng trong màu áo rằn ri cho cuộc chiến quê hương. Tấm lòng của anh vẫn luôn đầy nhiệt huyết không hề bị giới hạn về khiếm khuyết thân thể. Với lòng cảm kích nghỉa khí của người hùng thời chiến này tôi có viết tặng anh 1 bài thơ với tựa đề Anh Hùng Bạt Mạng (cũng là tựa 1 quyển tự truyện nỗi tiếng của anh).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian hoạt động với nhóm Văn Bút tôi cũng có dịp quen biết với nhiều anh chị văn thi nhạc sĩ vùng Nam Cali (Quận Cam và San Diego) trong tình tri âm văn nghệ. Vùng San Diego quy tụ rất nhiều nhân tài không thua gì Quận Cam. Tôi vẫn còn giữ lại các hình ảnh sinh hoạt chung thân vui thời đó trong lòng mình đầy trân quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bẳng đi 1 thời gian rời xa Nam Cali và các hoạt động thân thương của bằng hữu. Một hôm nhìn lại có cô Thu Nhi từng là Hội trưởng Hội Bình Thuận nhiệm kỳ trước tôi đã xuất gia về cửa Phật. Các vị Cố Vấn Hội BT và một số thành viên hăng hái cũng từ từ vắng đi vì đủ lý do sanh lão bệnh tử. Mấy năm gần đây tôi có nghe tin đầy kinh ngạc là vợ Dược lìa trần do chứng bệnh ung thư phổi, để lại ba cháu bé cho Dược tần tảo chăm lo. Rồi quán cà phê đóng cửa, thu nhập không còn, Dược đối diện với cảnh nhà sắp bị tịch thâu nên phải nhận việc làm sơn nhà. Từ đấy Dược cũng lại khám phá ra chứng bệnh phổi cũng đang hoành hành trong thân thể. Chỉ mới vài năm mà khúc sông đời thay đổi đầy bất ngờ cho gia đình Dược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Dược cho biết tình trạng sức khỏe đã trầm trọng và một cái chết rất gần kề, các đồng môn Cựu học sinh Phan Bội Châu Phan Thiết khắp 5 Châu đã vận động cứu trợ cả về vật chất lẫn tinh thần. Rồi nhờ tấm chân tình của nhóm Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, gồm Việt Hải, Cao Minh Hưng, Thúy Vinh, Khiếu Long, Minh Tuấn, MC Minh Phương cùng bắt tay hợp tác với nhóm CHS Phan Bội Châu vận động 1 buổi gây quỹ cứu trợ gia đình Anh Vũ VĐD. Chúng ta đã thấy được nghỉa cử đóng góp cao đẹp của nhiều người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịp này tôi có viết 1 bài thơ tặng Dược, được nhạc sĩ Nguyễn Minh Châu (Paris) phổ nhạc và làm hòa âm cấp tốc đêể kịp cho đôi song ca Lan Hương và Xuân Thanh trình bày trong đêm đó, nhưng rất tiếc chương trình rất đầy các tiết mục kéo dài cho tới khuya nên bài hát không có duyên góp mặt. Xin ghi lại chút kỷ niệm này với Anh Vũ Võ Đình Dược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng Ấm Tình Thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vệt nắng tàn theo bóng chiều&lt;br /&gt;Hồn hoang gió mưa đã nhiều&lt;br /&gt;Bạn thương nối tay bên trời&lt;br /&gt;Gửi tình sông đến biển khơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời qua chuyến toa xe dài&lt;br /&gt;Chạy khua những song sắt rầy&lt;br /&gt;Đèn đêm bóng nghiêng thân gầy&lt;br /&gt;Miệt mài những bước trần ai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời nào xoa dịu niềm đau&lt;br /&gt;Đêm nào vòm trăng ước nguyện&lt;br /&gt;Mộng vàng ngày Xuân ẩn hiện&lt;br /&gt;Đây tình huyền diệu cho nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình thương nắng tươi hoa lòng&lt;br /&gt;Còn hương giữa nhân gian này&lt;br /&gt;Tình thân gửi trao thật đầy&lt;br /&gt;Vô thường một cõi hư không &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay khi làn khói trầm hương tan quyện vào hư không cùng với tiếng kinh cầu siêu thoát, khi thân xác của Dược chỉ còn là 1 nhóm tro nhỏ bé sau khi qua cao độ nóng cháy của phòng thiêu, xin được ghi lại nơi đây vài dòng thơ, có lẽ không riêng gì cho Dược mà cùng cho tất tả chúng ta, vì ở thế gian này khi có sinh tất phải có diệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về Lại Với Ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Làm sao thường giữa vô thường&lt;br /&gt;Làm sao an lạc khi thương ghét đầy&lt;br /&gt;Làm sao tỉnh những mê say&lt;br /&gt;Làm sao bắt giữ tháng ngày đã qua&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày tìm lại thân ta&lt;br /&gt;Chuyến xe quá khứ bóng tà cuốn đi&lt;br /&gt;Trăm năm mộng ảo biệt ly&lt;br /&gt;Đong đầy nước mắt thấy gì giả chân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao mong cầu giữa thế nhân&lt;br /&gt;Sao còn mở cổng cho quân chiếm thành&lt;br /&gt;Sao lòng yêu chút vọng danh&lt;br /&gt;Sao phung phí vốn chẳng dành mai sau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về ta tìm lại với ta&lt;br /&gt;Thân đeo hạt ngọc sao là ăn xin&lt;br /&gt;Về bên suối mát niềm tin&lt;br /&gt;Huệ tâm rộng mở lung linh giữa trời&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cầu nguyện hương linh Dược được an vui miền Cực Lạc, và ghi nhận tấm lòng của rất nhiều anh chị em thi văn nghệ sĩ đã cùng chân thành tiễn đưa Dược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;July 1, 2010&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-7918101606737775041?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/7918101606737775041/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=7918101606737775041' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7918101606737775041'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7918101606737775041'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/07/nhac-si-anh-vu-va-nhung-ky-niem-nam.html' title='Nhạc Sĩ Anh Vũ Và Những Kỷ Niệm Nam Cali'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TC_BIznSa7I/AAAAAAAAAbw/_Hkz6ovVcKw/s72-c/NangAmTinhThuong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-7899414482772315316</id><published>2010-06-28T18:14:00.001-04:00</published><updated>2010-06-28T18:16:26.495-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Duyên Của Vô Thường'/><title type='text'>Duyên Của Vô Thường</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TCkfHq4c6XI/AAAAAAAAAbo/JYn_BcBz84Y/s1600/Phat+Hoa+Sen.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5487951837558270322" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TCkfHq4c6XI/AAAAAAAAAbo/JYn_BcBz84Y/s320/Phat+Hoa+Sen.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Duyên Của Vô Thường&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vì người ta hiểu vô thường&lt;br /&gt;Vì duyên trân quý mùi hương ánh vàng&lt;br /&gt;Vì lời thanh diệu nhân gian&lt;br /&gt;Vì đêm ngà ngọc hội ngàn ánh sao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dòng sông từng chảy xôn xao&lt;br /&gt;Đôi tay đã khép rượu đào đã khô&lt;br /&gt;Xe đời biển cả hư vô&lt;br /&gt;Tròn xoay giấc mộng như hồ viễn du&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày ngồi thấy thiên thu&lt;br /&gt;Lệ len khóe mắt ngục tù biến đâu&lt;br /&gt;Cám ơn đời những hạt châu&lt;br /&gt;Cám ơn huyền diệu nhiệm mầu dấu chân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vô thường thay áo tâm thân&lt;br /&gt;Nhẹ đôi vai mỏi cảnh trần lãng du&lt;br /&gt;Mai xin nhặt lá mùa thu&lt;br /&gt;Bên dòng thanh tịnh khiêm nhu đón chào&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;June-28-2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-7899414482772315316?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/7899414482772315316/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=7899414482772315316' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7899414482772315316'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7899414482772315316'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/06/duyen-cua-vo-thuong.html' title='Duyên Của Vô Thường'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TCkfHq4c6XI/AAAAAAAAAbo/JYn_BcBz84Y/s72-c/Phat+Hoa+Sen.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-721688390232857984</id><published>2010-06-18T15:27:00.002-04:00</published><updated>2010-06-18T15:39:55.558-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Fast Car'/><title type='text'>Fast Car</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBvLdsz52bI/AAAAAAAAAbg/Z19bd15gIcQ/s1600/tracy-chapman.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 239px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBvLdsz52bI/AAAAAAAAAbg/Z19bd15gIcQ/s320/tracy-chapman.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5484200682359216562" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;FAST CAR&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; - TRACEY CHAPMAN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You got a fast car&lt;br /&gt;I want a ticket to anywhere&lt;br /&gt;Maybe we make a deal&lt;br /&gt;Maybe together we can get somewhere&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anyplace is better&lt;br /&gt;Starting from zero got nothing to lose&lt;br /&gt;Maybe we'll make something&lt;br /&gt;But me myself I got nothing to prove&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You got a fast car&lt;br /&gt;And I got a plan to get us out of here&lt;br /&gt;I been working at the convenience store&lt;br /&gt;Managed to save just a little bit of money&lt;br /&gt;We wont have to drive too far&lt;br /&gt;Just cross the border and into the city&lt;br /&gt;You and I can both get jobs&lt;br /&gt;And finally see what it means to be living&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You see my old man's got a problem&lt;br /&gt;He live with the bottle thats the way it is&lt;br /&gt;He says his bodys too old for working&lt;br /&gt;I say his bodys too young to look like his&lt;br /&gt;My mama went off and left him&lt;br /&gt;She wanted more from life than he could give&lt;br /&gt;I said somebodys got to take care of him&lt;br /&gt;So I quit school and that's what I did&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You got a fast car&lt;br /&gt;But is it fast enough so we can fly away&lt;br /&gt;We gotta make a decision&lt;br /&gt;We leave tonight or live and die this way&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I remember we were driving driving in your car&lt;br /&gt;The speed so fast I felt like I was drunk&lt;br /&gt;City lights lay out before us&lt;br /&gt;And your arm felt nice wrapped round my shoulder&lt;br /&gt;And I had a feeling that I belonged&lt;br /&gt;And I had a feeling I could be someone, be someone, be someone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You got a fast car&lt;br /&gt;And we go cruising to entertain ourselves&lt;br /&gt;You still aint got a job&lt;br /&gt;And I work in a market as a checkout girl&lt;br /&gt;I know things will get better&lt;br /&gt;You'll find work and Ill get promoted&lt;br /&gt;Well move out of the shelter&lt;br /&gt;Buy a big house and live in the suburbs&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I remember we were driving driving in your car&lt;br /&gt;The speed so fast I felt like I was drunk&lt;br /&gt;City lights lay out before us&lt;br /&gt;And your arm felt nice wrapped round my shoulder&lt;br /&gt;And I had a feeling that I belonged&lt;br /&gt;And I had a feeling I could be someone, be someone, be someone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You got a fast car&lt;br /&gt;And I got a job that pays all our bills&lt;br /&gt;You stay out drinking late at the bar&lt;br /&gt;See more of your friends than you do of your kids&lt;br /&gt;I'd always hoped for better&lt;br /&gt;Thought maybe together you and me would find it&lt;br /&gt;I got no plans I aint going nowhere&lt;br /&gt;So take your fast car and keep on driving&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I remember we were driving driving in your car&lt;br /&gt;The speed so fast I felt like I was drunk&lt;br /&gt;City lights lay out before us&lt;br /&gt;And your arm felt nice wrapped round my shoulder&lt;br /&gt;And I had a feeling that I belonged&lt;br /&gt;And I had a feeling I could be someone, be someone, be someone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You got a fast car&lt;br /&gt;But is it fast enough so you can fly away&lt;br /&gt;You gotta make a decision&lt;br /&gt;You leave tonight or live and die this way&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Orv_F2HV4gk&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Orv_F2HV4gk&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-721688390232857984?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/721688390232857984/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=721688390232857984' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/721688390232857984'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/721688390232857984'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/06/fast-car.html' title='Fast Car'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBvLdsz52bI/AAAAAAAAAbg/Z19bd15gIcQ/s72-c/tracy-chapman.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-188855218032325838</id><published>2010-06-17T23:49:00.004-04:00</published><updated>2010-06-17T23:53:36.737-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đến Một Lúc'/><title type='text'>Đến Một Lúc</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBrtfItPg0I/AAAAAAAAAbY/rQW32vNdaVI/s1600/T%C6%B0%C6%A1ng+Phat+Cu+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; DISPLAY: block; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5483956615445971778" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBrtfItPg0I/AAAAAAAAAbY/rQW32vNdaVI/s320/T%C6%B0%C6%A1ng+Phat+Cu+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Đến Một Lúc&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong một tinh thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi cùng với lòng kiêu mạn đứng chen chân trong một ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để được ngắm nhìn toàn bộ sự mênh mông và bát ngát của đất trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi tấm lòng rộng mở và trái tim thắp sáng lên niềm tin yêu cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười nhạo vào những trò hề do chính mình tạo ra và chúng ta trở nên lặng lẽ để thấy rõ sự cần thiết của tĩnh tại tâm hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của cuộc sống hạnh phúc không chỉ là đón nhận mà còn phải là sự cho đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì chúng ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta hiểu được sự thật của niềm vui không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng mà chính là từng bước chân thảnh thơi và được ngắm hoa cỏ dại trên đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự mãn nguyện trong từng phút giây hiện tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đã trải qua bao nhiêu buồn vui thương ghét, bao hi vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự đời đến và đi, có rồi không dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm dẫu chỉ là của người khách qua đường cũng đủ làm cho ta ấm lòng và tươi vui hơn trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ cùng với nỗ lực vào tương lai hun hút, và đến lúc già đi thì luôn hồi ức tiếc thương một dĩ vãng đã xa rồi. Trong một đời người ngắn ngủi chúng ta đã đánh lỡ đi bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ có tình thương, chứ không phải có bất cứ thứ gì khác giúp con người thiết lập được trật tự mới và hòa bình cho nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình còn hơn mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển nhưng trong lòng đại dương sâu thẳm vẫn còn đó sự lặng lẽ bình yên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta cảm thấy những việc làm thường nhật phải là niềm vui cho sự sống hàng ngày chứ không phải là sự bắt buộc hay là một quán tính khô khan, máy móc của đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu ra rằng bản ngã ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm, sự xấu xa của người khác hơn là chính bản thân mình. Chúng ta thường che đậy và bảo vệ mình khỏi tổn thương nhưng vô tình điều ấy là tự ôm chất độc và giết chết bản thân mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung là món quà tặng vô giá và cầ thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ cạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chúng ta thấy mình tham vọng quá lớn trong khi đời người thật ngắn ngủi, đó là lúc mình hiểu ra hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà đó là yếu tố tâm linh bất diệt bên trong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lúc, chúng ta hiểu con đường tâm linh thì tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi theo dẫu đó là người thân yêu nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cảm nhận những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé của tâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất chứa chung quanh là lúc chúng ta định lượng được giá trị chân thật của một kiếp người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta hiểu rằng cần phải thánh hóa đời sống hơn là chạy đi tìm thiên đường ở chốn xa xăm. Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không sợ hãi địa ngục hoặc một thế lực tối cao, nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương vì lòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đi bao hệ lụy và có thể đưa chúng ta bến bờ rạng rỡ của ngày mai...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Sưu Tầm từ Net] &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-188855218032325838?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/188855218032325838/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=188855218032325838' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/188855218032325838'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/188855218032325838'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/06/en-mot-luc.html' title='Đến Một Lúc'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBrtfItPg0I/AAAAAAAAAbY/rQW32vNdaVI/s72-c/T%C6%B0%C6%A1ng+Phat+Cu+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2321845903219236982</id><published>2010-06-16T15:01:00.002-04:00</published><updated>2010-07-11T19:01:06.720-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Về Lại Với Ta'/><title type='text'>Về Lại Với Ta</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBkf-fzVJUI/AAAAAAAAAbI/ALnRBMdlmmA/s1600/DucPhat+HoaSen+BoBien.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5483449179849434434" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBkf-fzVJUI/AAAAAAAAAbI/ALnRBMdlmmA/s400/DucPhat+HoaSen+BoBien.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Về Lại Với Ta&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Làm sao thường giữa vô thường&lt;br /&gt;Làm sao an lạc khi thương ghét đầy&lt;br /&gt;Làm sao tỉnh những mê say&lt;br /&gt;Làm sao bắt giữ tháng ngày đã qua&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày tìm lại thân ta&lt;br /&gt;Chuyến xe quá khứ bóng tà cuốn đi&lt;br /&gt;Trăm năm mộng ảo biệt ly&lt;br /&gt;Đong đầy nước mắt thấy gì giả chân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao mong cầu giữa thế nhân&lt;br /&gt;Sao kho chất chứa oán ân xấu lành&lt;br /&gt;Sao tìm yêu chút vọng danh&lt;br /&gt;Sao mòn năm tháng chẳng dành phúc duyên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về ta tìm lại với ta&lt;br /&gt;Thân đeo hạt ngọc sao là ăn xin&lt;br /&gt;Về bên suối mát niềm tin&lt;br /&gt;Huệ tâm rộng mở lung linh giữa trời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;June -15-2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2321845903219236982?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2321845903219236982/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2321845903219236982' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2321845903219236982'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2321845903219236982'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/06/ve-lai-voi-ta.html' title='Về Lại Với Ta'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBkf-fzVJUI/AAAAAAAAAbI/ALnRBMdlmmA/s72-c/DucPhat+HoaSen+BoBien.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8617245796084454882</id><published>2010-06-14T17:56:00.003-04:00</published><updated>2010-06-14T19:51:42.910-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Dấu Chân Bồ Tát'/><title type='text'>Dấu Chân Bồ Tát</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBanLhwnyfI/AAAAAAAAAbA/pDFh4GDIFos/s1600/Buddha+Hand.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 350px; DISPLAY: block; HEIGHT: 349px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5482753412852861426" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBanLhwnyfI/AAAAAAAAAbA/pDFh4GDIFos/s400/Buddha+Hand.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Dấu Chân Bồ Tát&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời kinh ngọt nước Cam Lồ&lt;br /&gt;Bao nhiêu hạt ngọc sáng ngời tâm tư&lt;br /&gt;Đường sâu mờ lối chân, hư&lt;br /&gt;Thầy soi huệ nhãn lòng từ giảng trao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạt gieo mưa pháp quyện nhau&lt;br /&gt;Bùn sâu sen nở ửng màu pháp duyên&lt;br /&gt;Thế nhân vì nghiệp viễn miên&lt;br /&gt;Đại Bi Thầy thắp đèn thiêng dẫn đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong gì từ nguyện thiên lương&lt;br /&gt;Một đời dong ruổi tình thương cho người&lt;br /&gt;Gặp nhau nhụy nở hoa tươi&lt;br /&gt;Văn -tư -tu thỏa nụ cười Thế Tôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;June-12-2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8617245796084454882?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8617245796084454882/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8617245796084454882' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8617245796084454882'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8617245796084454882'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/06/dau-chan-bo-tat.html' title='Dấu Chân Bồ Tát'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/TBanLhwnyfI/AAAAAAAAAbA/pDFh4GDIFos/s72-c/Buddha+Hand.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-5007830335831193570</id><published>2010-05-23T22:10:00.002-04:00</published><updated>2010-05-23T22:13:07.666-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bước Chân Trần Thế'/><title type='text'>Bước Chân Trần Thế</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S_nghEd28xI/AAAAAAAAAa4/zkLHq8a9p2M/s1600/TuongPhat+Dep.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 350px; DISPLAY: block; HEIGHT: 361px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5474653680784831250" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S_nghEd28xI/AAAAAAAAAa4/zkLHq8a9p2M/s400/TuongPhat+Dep.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;Bước Chân Trần Thế&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Kính tặng Thầy ĐS Pháp Vân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vì duyên ghé độ thế gian&lt;br /&gt;Mang nghìn ánh sáng chiếu đàng tối tăm&lt;br /&gt;Ngọc ngà lưu dấu ngàn năm&lt;br /&gt;Thấm sâu ruộng phước nẩy mầm sạch trong&lt;br /&gt;Lời tim động cả tấm lòng&lt;br /&gt;Khát khao trí huệ thoát vòng u minh&lt;br /&gt;Cho vui cho cả nghỉa tình&lt;br /&gt;Gieo duyên pháp lữ lung linh ánh vàng&lt;br /&gt;Giữa vô thường vẫn chói chan&lt;br /&gt;Nối xa vô tận đăng quang pháp mầu&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-5007830335831193570?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/5007830335831193570/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=5007830335831193570' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5007830335831193570'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5007830335831193570'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/05/buoc-chan-tran.html' title='Bước Chân Trần Thế'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S_nghEd28xI/AAAAAAAAAa4/zkLHq8a9p2M/s72-c/TuongPhat+Dep.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-5687895593238225445</id><published>2010-04-29T05:48:00.005-04:00</published><updated>2010-04-29T06:27:31.483-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='American Idol Contestants'/><title type='text'>American Idol Contestants</title><content type='html'>American Idol Contestants - April 27, 2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Don't - SHANIA TWAIN&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Don't... don't you wish we tried?&lt;br /&gt;Do you feel what I feel inside?&lt;br /&gt;You know our love is stronger than pride... oh&lt;br /&gt;No don't... don't let your anger grow&lt;br /&gt;Just tell me what you need me to know&lt;br /&gt;Please talk to me, don't close the door&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hmmm, 'cause I wanna hear you&lt;br /&gt;I wanna be near you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't fight, don't argue&lt;br /&gt;Give me the chance to say that I'm sorry&lt;br /&gt;Just let me love you&lt;br /&gt;Don't turn me away&lt;br /&gt;Don't tell me to go&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't!... Don't give up on trust&lt;br /&gt;Don't give up on me, on us&lt;br /&gt;If we could just hold on long enough&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hmmm, we can do it&lt;br /&gt;We'll get through it&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't fight, don't argue&lt;br /&gt;Just give me the chance to say that I'm sorry&lt;br /&gt;Just let me love you&lt;br /&gt;Don't turn me away, don't tell me to go&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't pretend that it's okay&lt;br /&gt;Things won't get better that way&lt;br /&gt;Don't do something you might regret someday...&lt;br /&gt;Don't!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't give up on me&lt;br /&gt;Hmm, Don't!&lt;br /&gt;(We can do it) We'll get through it&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't fight, don't argue&lt;br /&gt;Just give me the chance to say that I'm sorry&lt;br /&gt;Just let me love you&lt;br /&gt;Don't turn me away, don't tell me to go&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't! (Don't fight dont argue)&lt;br /&gt;Don't give up on me&lt;br /&gt;(Give me the chance to say that I'm sorry)&lt;br /&gt;Say that that I'm sorry&lt;br /&gt;(Just let me love you)&lt;br /&gt;Don't give up on me&lt;br /&gt;(Don't turn me away)&lt;br /&gt;Don't tell me to go&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't!&lt;br /&gt;(Don't fight don't argue)&lt;br /&gt;Don't give up on me&lt;br /&gt;(Give me the chance to say that I'm sorry)&lt;br /&gt;Say that that I'm sorry&lt;br /&gt;(Just let me love you)&lt;br /&gt;Dont give up on me&lt;br /&gt;(Don't turn me away)&lt;br /&gt;Don't tell me to go...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Performed by: Casey James&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="640" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/RIEX2fw9T6E&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/RIEX2fw9T6E&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;You've Got A Way - SHANIA TWAIN&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You've got a way with me&lt;br /&gt;Somehow you got me to believe&lt;br /&gt;In everything that I could be&lt;br /&gt;I've gotta say-you really got a way&lt;br /&gt;You've got a way it seems&lt;br /&gt;You gave me faith to find my dreams&lt;br /&gt;You'll never know just what that means&lt;br /&gt;Can't you see... you got a way with me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's in the way you want me&lt;br /&gt;It's in the way you hold me&lt;br /&gt;The way you show me just what love's made of&lt;br /&gt;It's in the way we make love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You've got a way with words&lt;br /&gt;You get me smiling even when it hurts&lt;br /&gt;There's no way to measure what your love is worth&lt;br /&gt;I can't believe the way you get through to me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's in the way you want me&lt;br /&gt;It's in the way you hold me&lt;br /&gt;The way you show me just what love's made of&lt;br /&gt;It's in the way we make love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh, how I adore you&lt;br /&gt;Like no one before you&lt;br /&gt;I love you just the way you are&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's in the way you want me&lt;br /&gt;It's in the way you hold me&lt;br /&gt;The way you show me just what love's made of&lt;br /&gt;It's in the way we make love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's just the way you are&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Performed by: Aaron Kelly&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="640" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/-Rgw7cqmO1Y&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/-Rgw7cqmO1Y&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-5687895593238225445?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/5687895593238225445/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=5687895593238225445' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5687895593238225445'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5687895593238225445'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/04/american-idol-contestants.html' title='American Idol Contestants'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8792047494990954737</id><published>2010-04-25T12:08:00.002-04:00</published><updated>2010-04-25T12:10:53.654-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ba Mươi Lăm Năm'/><title type='text'>Ba Mươi Lăm Năm</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S9RpgMfz9KI/AAAAAAAAAag/F1uwLM3Yvxc/s1600/cvbsd_PARADE.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 274px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5464108249738638498" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S9RpgMfz9KI/AAAAAAAAAag/F1uwLM3Yvxc/s400/cvbsd_PARADE.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Ba Mươi Lăm Năm - Giọt Lệ Và Niềm Tin&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ta nhập vào dòng chánh, có phải chăng bản sắc dân tộc càng lúc càng bị nhạt nhoà? Hơn ba mươi lăm năm sống trên nước Mỹ, bản sắc Việt Tị Nạn vẫn luôn là yếu tố then chốt để người Việt vươn lên trong mọi lảnh vực.&lt;br /&gt;Ngày mới qua trại Orote Point ở Guam xếp hàng đi lãnh thức ăn, lòng tôi đầy mặc cảm và thương tích với những chuyện buồn đau. Những ngày rời bỏ quê hương VN ra đi 35 năm trước, ngậm ngùi với hình ảnh máu lửa, tiếng đạn bom, chết chóc...trên biển cả chập chùng một phương trời vô định lòng thương nhớ quê hương và bao người thân yêu cùng bè bạn, giọt lệ cứ ứa ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mỗi ngày xa quê là một ngày lạc lỏng&lt;br /&gt;Mỗi bóng mặt trời là một kiếp khổ sai&lt;br /&gt;Mỗi tối hoàng hôn là âm tỳ tủi nhục&lt;br /&gt;Mỗi sóng reo đuà là mũi nhọn chởm gai&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây ba mươi lăm năm nhìn lại. Là người Việt tị nạn, tôi hãnh diện với danh xưng Little Saigon và bản sắc Người Tị Nạn VN yêu chuộng lý tưởng Tự Do trên đất Mỹ. Dầu tôi đang sống ở Nam Cali hay trôi dạt phương nào, lòng tôi vẫn mang niềm tự hào về giá trị biểu tượng của cái tên Little Saigon đầy thân yêu ấy. Nó cho tôi một đặc tính nhân bản về giá trị con người, cái gọi là personal identity. Giống như màu cờ vàng ba sọc đỏ, tên thành phố Little Saigon nói lên quá trình của một công cuộc hi sinh tranh đấu cho Tự Do của người Việt. Nó là tấm gương phấn đấu và kiên nhẫn chung của bao nhiêu người Mỹ gốc Việt. Từ con số không, những con người mất mát khổ đau ấy đã dựng lên thành phố Little Saigon ngay giữa lòng đất Mỹ, với tầm hoạt động và mãi lực đáng kể về kỹ thuật, y khoa, giáo dục, văn nghệ, luật pháp v.v...&lt;br /&gt;Bài hát Hai Mươi Năm của nhạc sĩ Phan Văn Hưng vẫn còn vang vọng trong tim tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Hai mươi năm, đàn trẻ thơ nay đã lớn,&lt;br /&gt;và chàng trai nay đã già,&lt;br /&gt;những người xưa đã nằm xuống&lt;br /&gt;và rừng núi đã héo nhoà…&lt;br /&gt;Người còn yêu hãy còn nhớ,&lt;br /&gt;phải vượt qua những bến bờ..&lt;br /&gt;Phải tìm sâu trong hồn nước,&lt;br /&gt;những thoi thóp những mong chờ..&lt;br /&gt;Người còn tha thiết núi sông,&lt;br /&gt;thì sẽ thấy cơn mưa nguồn..&lt;br /&gt;Để lặn lội vẫn đi tìm,&lt;br /&gt;sẽ thấy đường dấu quê hương...”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thắm thoát đã được 35 năm. Tôi vẫn nhớ, nhớ rất nhiều, về tuổi ấu thơ thật đẹp của vùng dĩ vãng mà mình đã ngụp lặn trong văn hoá tiếng Việt. Tôi đang sống và nhớ các người bạn đã chết. Cuộc đời ở Hoa Kỳ như cách biệt với quá khứ cũ bằng một dòng sông vô hình nào đó. Một khoảng cách hụt hẫng mà mình phải vượt xuyên qua tâm thức thì mới đến được bến bờ kỷ niệm bên kia, giống như trong phim Back To The Future. Tôi luôn tự hứa là mình phải cố gắng phấn đấu trong dòng văn hoá Mỹ, nhưng sẽ không làm nhạt nhoà nguồn gốc Việt mà tạo hoá đã ban cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8792047494990954737?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8792047494990954737/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8792047494990954737' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8792047494990954737'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8792047494990954737'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/04/ba-muoi-lam-nam.html' title='Ba Mươi Lăm Năm'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S9RpgMfz9KI/AAAAAAAAAag/F1uwLM3Yvxc/s72-c/cvbsd_PARADE.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6392204828395432270</id><published>2010-04-23T19:29:00.003-04:00</published><updated>2010-04-24T16:29:56.629-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đi Giữa Rừng Cờ Vàng'/><title type='text'>Đi Giữa Rừng Cờ Vàng (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S9IujsSUVbI/AAAAAAAAAaY/qi5xS-IdW5g/s1600/DiGiuaRungCoVang+Cover+000.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5463480488672122290" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S9IujsSUVbI/AAAAAAAAAaY/qi5xS-IdW5g/s400/DiGiuaRungCoVang+Cover+000.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Đi Giữa Rừng Cờ Vàng&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Thơ Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc Phan Ni Tấn&lt;br /&gt;Hòa âm Trân Châu&lt;br /&gt;Hợp ca: Lan Hương, Như Ngọc Hoa, Xuân Thanh, Vũ Hùng, Cẩm Sa&lt;br /&gt;Thu âm &amp;amp; mix: Quốc Toản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màu cờ vàng ba sọc đỏ&lt;br /&gt;Thắm tươi tình đất Việt Nam&lt;br /&gt;Như cha ông vẫn thường thiết tha&lt;br /&gt;Chết một lần hãy sống cho vinh quang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màu cờ vàng ba sọc đỏ&lt;br /&gt;Sáng tươi tình nước Việt Nam&lt;br /&gt;Đây quê cha vẫn đầy bão giông&lt;br /&gt;Quyết một lòng gìn giữ quê hương ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi giữa rừng cờ vàng&lt;br /&gt;Ngày mới lên trên miền đất hứa&lt;br /&gt;Nghe trong lòng rộn ràng&lt;br /&gt;Vì có em phất cao ngọn cờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa lòng thủ đô&lt;br /&gt;Mắt người ngời sáng&lt;br /&gt;Phất ngọn cờ lên !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màu cờ vàng ba sọc đỏ&lt;br /&gt;Sáng trên màu áo của em&lt;br /&gt;Lời hào hùng đi từ trái tim&lt;br /&gt;Quyết một lòng thề chết cho quê hương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người gọi người trong lòng nở&lt;br /&gt;Đóa hoa rực rỡ Việt Nam&lt;br /&gt;Người cùng người đi từ máu xương&lt;br /&gt;Có màu cờ nhuộm thắm sử xanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;em&gt;Cờ vàng ba sọc đỏ được dùng làm quốc kỳ cho Quốc gia Việt Nam do cựu hoàng Bảo Ðại thành lập năm 1948. Lá cờ này cũng được tiếp tục dùng cho Nước Việt Nam Cộng Hòa do Ngô Ðình Diệm thành lập ngày 26/10/1956.&lt;br /&gt;Từ sau năm 1975, cờ vàng ba sọc đỏ vẫn tiếp tục tung bay tại các trại tị nạn ở Ðông Nam Á và tại những nơi định cư của người Việt chống chế độ độc tài Cộng Sản.&lt;br /&gt;Cờ vàng ba sọc đỏ có mặt trong hầu hết các buổi sinh hoạt tập thể, có tính hội đoàn và cộng đồng, kể cả văn hoá, xã hội, tôn giáo, v.v. của người Việt ra đi từ miền Nam. Hơn ba mươi năm qua, việc sử dụng cờ vàng ba sọc đỏ như một ngọn cờ tụ nghĩa và đấu tranh đã và đang đem lại nhiều kết quả tích cực, góp phần hóa giải những xung khắc trong cộng đồng người Việt và khiến cho cờ đỏ sao vàng hầu như không có chỗ đứng công khai và trước đám động tại hải ngoại.&lt;br /&gt;Tinh thần cờ vàng ba sọc đỏ là tinh thần chính nghĩa Tự Do của Người Việt Tị Nạn khắp nơi cùng nêu cao. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/1Fy62aiPpfg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/1Fy62aiPpfg&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6392204828395432270?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6392204828395432270/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6392204828395432270' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6392204828395432270'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6392204828395432270'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/04/i-giua-rung-co-vang-nhac.html' title='Đi Giữa Rừng Cờ Vàng (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S9IujsSUVbI/AAAAAAAAAaY/qi5xS-IdW5g/s72-c/DiGiuaRungCoVang+Cover+000.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8813312529042725167</id><published>2010-04-10T22:10:00.004-04:00</published><updated>2010-05-06T15:40:31.829-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vào Thiền'/><title type='text'>Vào Thiền</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S8EwIIXs1LI/AAAAAAAAAaQ/tgwm9wsTuxI/s1600/ThienHanh.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5458697139593729202" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S8EwIIXs1LI/AAAAAAAAAaQ/tgwm9wsTuxI/s400/ThienHanh.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Vào &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Thiền &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;Hôm nay ta hành thiền&lt;br /&gt;Quán sinh diệt của thân&lt;br /&gt;Thong dong giữa bụi trần&lt;br /&gt;Như mộng ảo phù vân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gạn đục các muộn phiền&lt;br /&gt;Khơi trong về nẻo Định&lt;br /&gt;Qua bến bờ thanh tịnh&lt;br /&gt;Vi diệu giữa lặng yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An nhiên ta vào thiền&lt;br /&gt;Hơi thở nhẹ mong manh&lt;br /&gt;Trần lao tan ảo vọng&lt;br /&gt;Chân ngã - vào hư không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe ra ngoài trăn trở&lt;br /&gt;Nghe ngược đầy âm ba&lt;br /&gt;Tìm ngoài không thấy lối&lt;br /&gt;Trong rộng cả thiên hà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân yên ta hành thiền&lt;br /&gt;Nương bát nhã về Tâm&lt;br /&gt;Qua sương mù trần cảnh&lt;br /&gt;An lạc với diệu âm&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;4/10/2010 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8813312529042725167?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8813312529042725167/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8813312529042725167' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8813312529042725167'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8813312529042725167'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/04/thien-quan.html' title='Vào Thiền'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S8EwIIXs1LI/AAAAAAAAAaQ/tgwm9wsTuxI/s72-c/ThienHanh.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8624136273985640068</id><published>2010-03-19T22:16:00.002-04:00</published><updated>2010-03-19T22:20:36.222-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='James Clerk Maxwell Và Lực Tuyến Hệ'/><title type='text'>James Clerk Maxwell Và Lực Tuyến Hệ</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6Qw2yi6kGI/AAAAAAAAAaI/c7hvTS1LkAA/s1600-h/James+Clerk+Maxwell.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 321px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6Qw2yi6kGI/AAAAAAAAAaI/c7hvTS1LkAA/s400/James+Clerk+Maxwell.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5450535166864429154" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;James Clerk Maxwell Và Lực Tuyến Hệ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;(NHỮNG NHÂN VẬT LÀM THAY ĐỔI THẾ GIỚI)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1831, lúc mà cả thế giới Tây Phương còn đang khâm phục nhà Vật Lý Học Michael Faraday với những khám phá độc đáo của ông về hiện tượng cảm ứng điện từ - tức electromagnetic induction - mà đã là nguồn gốc mỡ màn cho sự phát minh của các máy phát điện cho nhân lọai sau này, thì cậu bé có tên James Clerk Maxwell chỉ vừa mới cất tiếng oe oe chào đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, trong khi chúng ta đang hưỡng thụ những tiện nghi được phát triển triền miên không ngừng nghĩ từ những công trình nghiên cứu của James Clerk Maxwell như radio, TV, điện thoại viễn liên, cellular phone v.v.. và nhất là chiếc microwave oven tối cần thiết của mọi gia đình, nhân loại có ngờ đâu cậu bé ấy sau đó đã trỡ thành một nhà Vật Lý Học lừng lẫy nhất của thế kỹ 19.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lý thuyết của ông bao trùm sự nghiên cứu và khã năng tư duy của các bộ óc tinh khôn nhất của nhân loại, đi xa thẵm vào những chiều hướng trừu tượng vô hình của vũ trụ, khác hẳn với những kiến thức hửu hình của vật chất mà loài người đang quen thuộc. Vì những công trình tận tụy miệt mài nghiên cứu và những phương trình chứng minh mới của ông, loài người nhận thức được những giớI hạn mới, những biên giới mới, những phạm trù mới mà hệ thống lý thuyết Vật Lý đang áp dụng đương thời bỗng không còn được thích ứng nữa, mà phải nhường chổ cho một lý thuyết độc đáo mới của Maxwell.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà bác học Michael Faraday trước đó đã nêu ra một số lý thuyết mới rất lạ lùng, hấp dẩn nhưng chưa được chứng minh bằng thí nghiệm. Maxwell là người đặt trọn niềm tin vào thuyết của Faraday, và tự hứa chính ông sẽ chứng minh được thuyết của Faraday bằng thử nghiệm. Ông miệt mài đúc kết được tập khảo luận đầu tiên mang tên "Nghiên Cứu Về Lực Tuyến Hệ Của Faraday" - tức "On Faraday's Lines of Force", mà ông đã kiến trúc được một mô hình căn bản về từ trường, mà những kẽ đương thời chế giểu là lạ lùng và phức tạp. Dựa trên những khái niệm đơn giản, thô thiển về đặc tính của dòng điện, một số người cố chấp cho ông là kỳ quặc vì các thí nghiệm trong phòng nghiên cứu của ông đầy các giây điện lòng thòng với những ống tuýp và các lọ hóa học ngỗn ngang. Tuy nhiên chính tập khảo cứu này đã bắt được cặp mắt thích thú và khâm phục của nhà Vật Lý Học lỗi lạc đương thời Faraday.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Danh tiếng của Maxwell sau đó được vang dậy với tập khảo cứu thứ nhì mang tên "Nghiên Cựu Về Lực Tuyến Hệ Của Vật Lý" - tức "On Physical Lines of Forces", mà ông có công khai triễn thêm về những tương quan giữa dòng điện và Từ Trường, với các đặc tính trừu tượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó ông khám phá ra điều bí ẫn kỳ thú là các luồng sóng ánh sáng và dòng điện đều di chuyễn chung một vận tốc. Điều này ám chỉ một sự liên hệ mật thiết giữa các quang tử (là một chất vô thể) và điện tử (là chất hửu thể). Chính khám phá này đưa đến một kết luận cực kỳ thích thú và quan trọng là chính các đơn vị ánh sáng (quang tử) hẳn cũng là sự kết hợp từ các luồng sóng điện từ. Nếu điều này là đúng, thì những biến động (gọi là disturbances) của ánh sáng hẳn phải do những luồng sóng điện khác cấu thành. Những chấn động quang tính này không thể nào phát hiện được bằng mắt thường, mà chỉ có thể được chứng minh một cách gián tiếp bằng cách đo lường những phản ứng điện đo từ những hiện tượng liên hệ, rồi phải giải thích thêm bằng lý thuyết bổ sung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Maxell ấn hành những khám phá này trong quyễn sách thứ ba mang tên "Lý Thuyết Động Lực của Từ Trường" vào năm 1865, thì chính tập khảo cứu này lại gây nên những chấn động trong giới bác học đương thời. Hàng trăm khoa học gia khắp nơi đã cùng thi đua tìm cách chứng minh sự hửu tính của các luồng sóng điện vô hình này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mãi cho đến năm 1889, tức là 10 năm sau khi Maxwell đã ra người thiên cổ, nhà vật lý học Heinrich Hertz mới biểu thị được sự hiện hửu của các luồng sóng vô tuyến điện đầu tiên, và chính tên ông Hertz đã được tri ân, dùng để làm đơn vị đo độ dài sóng. Dĩ nhiên là chính các công trình nghiên cứu của Maxwell đã đóng góp sâu xa vào tiến trình chung đó của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trỡ về với việc học hỏi và sáng tạo, đối với các sinh viên đại học tức là những khoa học gia tương lai của chúng ta (nhất là ngành điện) mà hiện vẫn còn bù đầu với những phương trình rắc rối của Maxwell, hảy tưỡng tượng thế giới sẽ thiếu tiện nghi đến mức nào nếu chúng ta bỗng dưng ngày nào đó mất đi những phương tiện truyền thông của radio và TV, cell phone, hoặc mất đi sự tiện lợi của chiếc microwave oven?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8624136273985640068?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8624136273985640068/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8624136273985640068' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8624136273985640068'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8624136273985640068'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/03/james-clerk-maxwell-va-luc-tuyen-he.html' title='James Clerk Maxwell Và Lực Tuyến Hệ'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6Qw2yi6kGI/AAAAAAAAAaI/c7hvTS1LkAA/s72-c/James+Clerk+Maxwell.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3450585932678430183</id><published>2010-03-17T09:46:00.007-04:00</published><updated>2010-06-16T15:17:49.598-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em'/><title type='text'>Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DeonhA4hI/AAAAAAAAAaA/VTDB_axasOY/s1600-h/LethiCongNhan+5.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5449600338501886482" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DeonhA4hI/AAAAAAAAAaA/VTDB_axasOY/s400/LethiCongNhan+5.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đời cho thân ta một kiếp làm người&lt;br /&gt;Nguyện đem vinh quang rọi ánh mặt trời&lt;br /&gt;Từ bóng đêm khơi lên ngọn lửa&lt;br /&gt;Từ u mê gióng chuông dậy đi&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Máu tim kiêu hùng Việt Nam tuổi trẻ&lt;br /&gt;Tuổi trẻ cha anh đi tìm lý tưởng&lt;br /&gt;Vì quê hương tuổi xuân dâng hiến&lt;br /&gt;Vì tự do dẫu có hiểm nguy&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em&lt;br /&gt;Thanh niên Việt Nam kiêu dũng&lt;br /&gt;Hãy bước tới đi đến cùng &lt;br /&gt;Đốt ngời lên ngọn đuốc tự do&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em&lt;br /&gt;Một mũi tên chống bạo tàn&lt;br /&gt;Một pháo đài chống bất công&lt;br /&gt;Một thành trì giữ núi sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi trẻ em nêu cao chí làm người&lt;br /&gt;Đòi hỏi Công Bằng giữa những bất công&lt;br /&gt;Đòi quê hương từ quân tham ác&lt;br /&gt;Đòi nhân quyền dẫu bước cùm gông&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tự Do đây tuổi trẻ Việt Nam&lt;br /&gt;Mang oai linh kiêu dũng đứng lên&lt;br /&gt;Công Lý chiếu ngời từ ngục tù tối tăm&lt;br /&gt;Bóng em tỏa đầy sông núi Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;15-March-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DdZe46Y5I/AAAAAAAAAZ4/c_GfZdy25nQ/s1600-h/LethiCongNhan+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 236px; DISPLAY: block; HEIGHT: 198px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5449598978976539538" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DdZe46Y5I/AAAAAAAAAZ4/c_GfZdy25nQ/s400/LethiCongNhan+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3450585932678430183?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3450585932678430183/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3450585932678430183' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3450585932678430183'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3450585932678430183'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/03/tuoi-tre-toi-tuoi-tre-em.html' title='Tuổi Trẻ Tôi Tuổi Trẻ Em'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DeonhA4hI/AAAAAAAAAaA/VTDB_axasOY/s72-c/LethiCongNhan+5.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4779614566755350010</id><published>2010-03-17T09:04:00.009-04:00</published><updated>2010-04-02T16:27:36.099-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mẹ Yêu Thương (Nhạc)'/><title type='text'>Mẹ Yêu Thương (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DUwo0ycjI/AAAAAAAAAZo/9i5Badsf6iQ/s1600-h/MeYeuThuong+Cover+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5449589481175937586" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DUwo0ycjI/AAAAAAAAAZo/9i5Badsf6iQ/s400/MeYeuThuong+Cover+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Mẹ Yêu Thương&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ Cát Biển &lt;br /&gt;Nhạc Thiên Anh &lt;br /&gt;Hòa âm: Trần Hải Bằng &lt;br /&gt;Ca sĩ: Kyra Nguyen&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày xưa mẹ về con ra ôm mẹ&lt;br /&gt;Mẹ cho trái ổi Mẹ cho củ khoai&lt;br /&gt;Chiều chiều mong mẹ để nghe tiếng chân&lt;br /&gt;Nghe tên mẹ gọi nghe hạnh phúc gần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi con rời mẹ vào học trường xa&lt;br /&gt;Phương người cô lẻ chạnh nhớ mái nhà&lt;br /&gt;Có hôm mẹ gửi nồi cá nục kho&lt;br /&gt;Kèm thêm lá thư ..lệ thương nhạt nhòa&lt;br /&gt;..từng chữ nhạt nhòa..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tủi hờn ly biệt Tháng Tư vĩnh quyết&lt;br /&gt;Cùng mẹ lênh đênh theo dòng định mệnh&lt;br /&gt;Xứ người xa lạ học nói tiếng Anh&lt;br /&gt;Mẹ đi cứ lạc ốc đảo vây quanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai lần đột quỵ Mẹ đuối biển đời&lt;br /&gt;Một hôm sầu thảm Mẹ bỏ con đi &lt;br /&gt;Ơn sâu nghĩa nặng từ buổi sơ sanh&lt;br /&gt;Đất trời hoang vắng ngày lá lìa cành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa bước chân mẹ mang quà tuổi thơ&lt;br /&gt;Chiều bên nắng nhẹ hồn trẻ ngóng chờ&lt;br /&gt;Ngày nào nghe lại tiếng chim gọi đàn&lt;br /&gt;Ngày nào con mẹ ấm vòng tay đan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chốn bình yên quẳng gánh ưu phiền&lt;br /&gt;Thành tâm con nguyện Mẹ bước an nhiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt; Cát Biển &lt;br /&gt;22-Dec-2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ws1aM71Smg0&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ws1aM71Smg0&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4779614566755350010?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4779614566755350010/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4779614566755350010' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4779614566755350010'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4779614566755350010'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/03/me-yeu-thuong-nhac.html' title='Mẹ Yêu Thương (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S6DUwo0ycjI/AAAAAAAAAZo/9i5Badsf6iQ/s72-c/MeYeuThuong+Cover+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-9176286686219587953</id><published>2010-03-12T09:43:00.001-05:00</published><updated>2010-03-12T09:45:09.824-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bài thơ Trăng Nghẹn'/><title type='text'>Bài thơ Trăng Nghẹn của tác giả Hoài Tường Phong</title><content type='html'>&lt;em&gt;Tôi đọc bài thơ Trăng Nghẹn của tác giả Hoài Tường Phong (Cần Thơ) đầy xúc động.&lt;br /&gt;Bài thơ Trăng Nghẹn là một bài thơ sâu sắc với từ ngữ bình dị mà sức công phá mãnh liệt.&lt;br /&gt;Những lời lẻ gần gũi chân chất mà mang đầy xót xa của một thế hệ đi vào ngỏ cụt không tương lai, không lý tưởng, không ý nghỉa (tức hình ảnh của Trăng).&lt;br /&gt;Bài thơ Trăng Nghẹn nói lên niềm đau thương - không riêng gì của thế hệ tuổi trẻ 17, 20 mà của cả một dân tộc không lối thoát.&lt;br /&gt;Họ càng từ khước Giải Nhất của bài thơ này lại càng làm Trăng Nghẹn nổi tiếng khắp nơi.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRĂNG NGHẸN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,&lt;br /&gt;Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.&lt;br /&gt;Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,&lt;br /&gt;Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,&lt;br /&gt;Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.&lt;br /&gt;Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,&lt;br /&gt;Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,&lt;br /&gt;Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.&lt;br /&gt;Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,&lt;br /&gt;Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,&lt;br /&gt;Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.&lt;br /&gt;Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,&lt;br /&gt;Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,&lt;br /&gt;Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.&lt;br /&gt;Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,&lt;br /&gt;Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,&lt;br /&gt;Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.&lt;br /&gt;Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,&lt;br /&gt;Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:&lt;br /&gt;Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,&lt;br /&gt;Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,&lt;br /&gt;Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,&lt;br /&gt;Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.&lt;br /&gt;Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,&lt;br /&gt;Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HOÀI TƯỜNG PHONG&lt;br /&gt;(Cần Thơ)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-9176286686219587953?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/9176286686219587953/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=9176286686219587953' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/9176286686219587953'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/9176286686219587953'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/03/bai-tho-trang-nghen-cua-tac-gia-hoai.html' title='Bài thơ Trăng Nghẹn của tác giả Hoài Tường Phong'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-5992416693846222141</id><published>2010-02-20T14:11:00.004-05:00</published><updated>2010-04-02T16:29:20.833-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lời Của Dấu Yêu (Nhạc)'/><title type='text'>Lời Của Dấu Yêu (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S4A68Vh044I/AAAAAAAAAZg/LxeHNHxZ5EM/s1600-h/LoiCuaDauYeu+Poster+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5440413158109143938" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S4A68Vh044I/AAAAAAAAAZg/LxeHNHxZ5EM/s400/LoiCuaDauYeu+Poster+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Lời Của Dấu Yêu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Thơ Cát Biển&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Nhạc Nguyễn Minh Châu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Hòa âm: NMC &amp;amp; Nguyễn Long Khánh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Ca sĩ: Tiểu Muội&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày nào chợt giọng nói em&lt;br /&gt;Vừa ghé rất sâu tim ta&lt;br /&gt;Chợt thấy niềm vui ứa tràn&lt;br /&gt;Chợt thấy lệ nào đã tan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày đời muôn ánh vàng&lt;br /&gt;Cho ta khát khao cuộc sống&lt;br /&gt;Như bóng đêm vào ánh sáng&lt;br /&gt;Như bóng tối tìm lối thiên đàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huyền diệu như giòng sông chứa chan&lt;br /&gt;Vì bên em có mây dịu dàng&lt;br /&gt;Vì nơi em nụ cười tươi sáng&lt;br /&gt;Vì yêu em ta biết yêu nhân gian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nào chợt đôi mắt em&lt;br /&gt;Vừa đến dấu yêu nhắn trao&lt;br /&gt;Cho ta màu sắc ấm nồng&lt;br /&gt;Cho ta bao điều ước mong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyện cầu từ trong bóng đêm&lt;br /&gt;từng sớm từng sớm mai&lt;br /&gt;từng đóm sao từng ánh trăng&lt;br /&gt;Cho ta bước qua vô thường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và dẫu có là một phút giây&lt;br /&gt;Và dẫu chỉ là thoáng mây&lt;br /&gt;Thì em là vĩnh viễn&lt;br /&gt;trái tim này&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;12-05-2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Y_UIfeqSuH4&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Y_UIfeqSuH4&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-5992416693846222141?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/5992416693846222141/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=5992416693846222141' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5992416693846222141'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5992416693846222141'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/02/loi-cua-dau-yeu-nhac.html' title='Lời Của Dấu Yêu (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S4A68Vh044I/AAAAAAAAAZg/LxeHNHxZ5EM/s72-c/LoiCuaDauYeu+Poster+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1188443855529497797</id><published>2010-02-13T18:45:00.006-05:00</published><updated>2010-04-02T16:30:47.703-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phương Nào Gặp Lại Nhau (Nhạc)'/><title type='text'>Phương Nào Gặp Lại Nhau (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3c_aBP0xEI/AAAAAAAAAZI/OqV8XD0b6GE/s1600-h/PhuongNaoGapLaiNhau+Cover+100.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5437884791317120066" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3c_aBP0xEI/AAAAAAAAAZI/OqV8XD0b6GE/s400/PhuongNaoGapLaiNhau+Cover+100.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Phương Nào Gặp Lại Nhau&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ: Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc: Nguyễn Minh Châu&lt;br /&gt;Hòa âm: Cao Ngọc Dung&lt;br /&gt;Ca sĩ: Kyra Nguyen &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Phương ấy là đâu&lt;br /&gt;Người mang hồn tôi đi biền biệt&lt;br /&gt;Xa lạ mùa trăng&lt;br /&gt;Nguyện cầu ngày tháng bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về với lặng im ta&lt;br /&gt;Dư âm tiếng người trong tâm khảm&lt;br /&gt;Vòng thời gian chậm lại&lt;br /&gt;Chờ mong khoảnh khắc của đêm ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mây vẫn còn trôi&lt;br /&gt;Lặng hỏi nơi nào cho mây nghỉ&lt;br /&gt;Xin chớ rời nhau&lt;br /&gt;Đêm trường còn quạnh quẻ cô miên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bờ cỏ non êm&lt;br /&gt;Tìm nhau nơi đỉnh mơ ngày cũ&lt;br /&gt;Người đừng quên ước hẹn&lt;br /&gt;Dẫu ngàn năm hay vô lượng tương lai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như biển thì thầm&lt;br /&gt;Xin đời đáp lời van của sóng&lt;br /&gt;Người hãy về đây&lt;br /&gt;Đan dấu chân nồng ấm bên nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm ngắm nhìn sao&lt;br /&gt;Đếm bao vòng quay nhân thế&lt;br /&gt;Mình đã hẹn nhau&lt;br /&gt;Nơi này hay một cõi rất xa&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;26-Dec-2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/1NUFnyIGxMk&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/1NUFnyIGxMk&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1188443855529497797?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1188443855529497797/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1188443855529497797' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1188443855529497797'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1188443855529497797'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/02/phuong-nao-gap-lai-nhau-nhac.html' title='Phương Nào Gặp Lại Nhau (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3c_aBP0xEI/AAAAAAAAAZI/OqV8XD0b6GE/s72-c/PhuongNaoGapLaiNhau+Cover+100.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6708346436901168259</id><published>2010-02-11T22:08:00.002-05:00</published><updated>2010-02-11T22:13:18.163-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Alfred Bernhard Nobel'/><title type='text'>Alfred Bernhard Nobel Và Giải Thưởng Cao Quý</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3TG1cYxy-I/AAAAAAAAAYw/zi7CdBD3XgQ/s1600-h/225px-AlfredNobel_adjusted.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 225px; DISPLAY: block; HEIGHT: 309px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5437189271598517218" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3TG1cYxy-I/AAAAAAAAAYw/zi7CdBD3XgQ/s320/225px-AlfredNobel_adjusted.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Alfred Bernhard Nobel Và Giải Thưởng Cao Quý&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;(NHỮNG NHÂN VẬT LÀM THAY ĐỔI THẾ GIỚI)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nobel, giải thưỡng cao quý nhất của thế giới mang tên người đặt ra nó, là biểu tượng của cả sự hủy hoại lẫn sự xây dựng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó mang tên một nhân vật đã tạo cho nhân loại một sức tàn phá kinh khủng. Khác hẳn muôn thú, loài người tuy không có nanh vuốt nhưng khi vận dụng khối óc lại có khả năng hủy diệt vô số vật chất. Nhờ vào sản phẩm của ông Nobel, loài người có thể khai phá đường hầm, thiết lập đường xe lửa, đào đá dưới lòng sông, phá núi, khai khẩn địa thế, chế ngự thiên nhiên để tái thiết môi trường sống cho thích hợp hơn với đời sống văn minh của kỹ thuật - mở đầu cho kỹ nguyên cơ giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hằng năm các giải Nobel được trao tặng cho những công trình nghiên cứu lỗi lạc nhất của loài người. Các giải Nobel cao quý đó được tặng cho những người khắp thế giới mà các khám phá của họ đã đóng góp sâu xa vào sự tiến hóa của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài giá trị tinh thần vô biên của giải Nobel, số tiền thưởng to lớn của các giải này được trích ra từ lợi tức của một sản nghiệp kếch sù do ông Nobel tạo dựng nên từ những phát minh có năng lực tàn phá hủy hoại của ông. Sở nguyện của ông khi chết đi là dùng nguồn lợi tức này làm động lực để khuyến khích tác động những công trình vĩ đại của khoa học, văn chương, và hòa bình của thế giới, tức là ngược lại vớI sự hủy hoại mà nguồn tài trợ này đã được sinh sản từ nó. Và như vậy có phải chăng sự tàn phá lại tác tạo nên những cơ duyên cho những mầm mống xây dựng khác, cấu tác nên một tiến trình sinh huỷ vô tận của vũ trụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alfred Bernhard Nobel chào đời ngày 21 tháng 10 năm 1833 tại Stockholm, thuộc vương quốc Thụy Điển. Ông được sinh ra trong một gia đình nỗi tiếng về kỹ thuật máy chạy hơi nước (steam engine) là một kỹ nghệ tối quan trọng thi bấy giờ để tạo sức đẩy cho các đầu máy xe lửa và các máy móc kỹ nghệ khác, mà đã khai phóng nên một tiến trình đồng loạt được mệnh danh là cuộc Cách Mạng Cơ Giới. Ngoài ra, cha ông cũng khuếch trương nghành đúc đồ sắt và đúc ống kim khí. Khi đến tuổi trưỡng thành, ông được gởi đi du học ngoại quốc (Âu Châu) để mỡ mang kiến thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiến tranh Crimean War sau đó đã bùng nổ năm 1856 tại Thụy Điển. Vì chiến tranh, các công việc làm ăn cố hửu của gia đình ông bị xuống dốc. Để gầy dựng sản nghiệp trỡ lại, Alfred và thân phụ của ông bắt đầu chú ý tới một sản phẩm của chiến tranh là một loại chất nổ có tiềm lực tàn phá kinh khủng vừa được phát minh, là chất Nitroglycerine. Vào thời đó thuốc súng đã được dùng khắp nơi. Tuy nhiên chất Nitroglycerine nguy hiểm này có nhiều triển vọng trong các dự án khai phóng thiết kế cầu cống đường xá, vì chỉ một dung lượng nhỏ bé của nó cũng đủ đ gây một sức nổ có tầm công phá cực mạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau sáu năm theo đuổi, thân phụ ông Alfred cuối cùng đã hoàn tất được kỹ thuật thiết lập xưỡng chế tạo chất Nitroglycerine một cách an toàn và hửu hiệu. Song song với cha, ông Alfred dồn nỗ lực vào kỹ thuật chế tạo các hột nổ và ngòi đánh nổ. Kỹ thuật đánh ngòi và hột nổ rất quan trọng. Nếu kỹ thuật đánh ngòi và hột nổ đạt được sự an toàn và thực dụng thì cùng với kỹ nghệ sản xuất chất Nitroglycerine, gia đình ông sẽ nắm giử một trong những kỹ thuật thiết yếu nhất thời bấy giờ. Ngày ông Nobel đạt được hoàn mãn kỹ thuật chế tạo hột nổ, ông biết là ông vừa hoàn tất một sãn phẩm rất nguy hiễm nhưng cũng tối cần thiết cho sự tiến hóa của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Alfred Nobel nhận thấy các quả cốt mìn dynamite thời bấy giờ tuy không có sức công phá mãnh liệt như chất Nitroglycerine, nhưng lại khá an toàn cho người xử dụng nó. Ông đổ nhiều công trình thí nghiệm tìm tòi để cấu tạo một chất mới, vừa có được sức nổ mãnh liệt của Nitroglycerine mà lại có thể dể xữ dụng như chất dynamite. Kết quả là hợp chất blasting gelatine, một chất đặt sệt như keo, hổn hợp của Nitroglycerine và guncotton (thuốc súng), hai chất nổ cực kỳ kinh khũng nhất thời bấy giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt sự nghiệp của ông, rất nhiều dự án phá rừng phá núi những tưởng là đội đá vá trời đầy nhiêu khê, đã được hoàn tất được nhờ vào khã năng chế ngự thiên nhiên của chất nổ. Loài người đã có thêm năng lực đào kinh, vét sông, xẻ núi, xây cất đường hầm, đường xe lửa v.v.. Giao thông và thương mại lân bang được thiết lập khắp nơi làm thành những giao thương mới, những động lực mới, những nhu cầu mới, cho các công trình kiến thiết ngày thêm một phức tạp và vĩ đại khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi từ trần vào năm 1936, ông Nobel quy định rằng tài sản của ông phải được quản trị và đầu tư. Số tiền lời hằng năm được phân trích ra để hiến tặng cho những người khắp các nơi trên thế giới mà đã có công dâng hiến đóng góp nhiều nhất sự nghiệp của họ cho sự tiến hóa của nhân loại trong các lãnh vực Vật Lý, Hóa Học, Sinh Lý Học, Y Khoa, Kinh Tế, Văn Chương và Hoà Bình Thế Giới...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6708346436901168259?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6708346436901168259/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6708346436901168259' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6708346436901168259'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6708346436901168259'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/02/alfred-bernhard-nobel-va-giai-thuong.html' title='Alfred Bernhard Nobel Và Giải Thưởng Cao Quý'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3TG1cYxy-I/AAAAAAAAAYw/zi7CdBD3XgQ/s72-c/225px-AlfredNobel_adjusted.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6230096422615155544</id><published>2010-02-11T06:13:00.004-05:00</published><updated>2010-06-17T11:10:12.508-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bình An'/><title type='text'>Bình An</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3PmvwEyNuI/AAAAAAAAAYo/u7YtUqTAdGo/s1600-h/QuanTheAm+River.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436942883199530722" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3PmvwEyNuI/AAAAAAAAAYo/u7YtUqTAdGo/s320/QuanTheAm+River.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Bình An&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Có lời nói vô âm&lt;br /&gt;Con chiến mã hiên ngang phóng đi&lt;br /&gt;Nhờ cái bóng của ngọn roi da&lt;br /&gt;Tư duy mang ánh sáng&lt;br /&gt;Thanh tịnh là tìm về thường hằng&lt;br /&gt;Nhẫn là thuyền đưa đến bờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thợ xây căn nhà&lt;br /&gt;Đã được nhận diện&lt;br /&gt;Hiện hữu tức khoảng trống&lt;br /&gt;Hiện tại là an vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm tỉnh thức&lt;br /&gt;Xin cảm ơn đời&lt;br /&gt;Đối diện hư ảo&lt;br /&gt;Và can đảm bước lên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao năm vẫn đi tìm cùng khắp&lt;br /&gt;Có biết rằng nó ngụ trong chính ta&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;10-Feb-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6230096422615155544?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6230096422615155544/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6230096422615155544' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6230096422615155544'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6230096422615155544'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/02/binh.html' title='Bình An'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3PmvwEyNuI/AAAAAAAAAYo/u7YtUqTAdGo/s72-c/QuanTheAm+River.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8730466728316532414</id><published>2010-01-18T21:47:00.008-05:00</published><updated>2010-04-02T16:32:56.899-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sao Đêm'/><title type='text'>Sao Đêm (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3GZFAtJoEI/AAAAAAAAAXw/iHdZyDIBG1g/s1600-h/DEMThauNhinSao+1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3GZFAtJoEI/AAAAAAAAAXw/iHdZyDIBG1g/s400/DEMThauNhinSao+1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436294536580669506" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Sao Đêm&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Thơ Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc Nguyễn Minh Châu&lt;br /&gt;Ca sĩ Mây Tím&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hôm nào lời trao &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Giọt ấm tình dâng chứa chan &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đêm thâu nhìn sao &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nghe tiếng chim đang gọi đàn &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn lại con đường &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trăm năm giữa nhân gian &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn bình minh &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn hoàng hôn &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn môi hẹn ước &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mong manh đêm giấc ngủ &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Người vào mộng quên mất lối về &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Những giòng sông &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Là những giấc mơ trần gian &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Yêu thương &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhớ nhung &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trống vắng &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Thiên đàng nào &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày bước qua đỉnh trời cao &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vị đắng đầy trong mật ngọt &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Xót xa trong những cung đàn &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Êm như giòng sông &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tình sử thuyền trôi nhẹ nhàng &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mông lung chiều nay &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hình bóng chợt về miên man &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Sao phương trời xa &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nghe chăng lời nhắn gọi ước mơ &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tơ vương còn đây &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn đợi nhau giữa đời này&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;18-Jan-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/s49PSlzkyeU&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/s49PSlzkyeU&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8730466728316532414?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8730466728316532414/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8730466728316532414' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8730466728316532414'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8730466728316532414'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/01/sao-em.html' title='Sao Đêm (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S3GZFAtJoEI/AAAAAAAAAXw/iHdZyDIBG1g/s72-c/DEMThauNhinSao+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3821009840192868714</id><published>2010-01-18T21:29:00.009-05:00</published><updated>2010-01-29T15:58:20.070-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Albert Einstein'/><title type='text'>Albert Einstein, Thiên Tài Của Mọi Thiên Tài</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1Ub-hQ-nII/AAAAAAAAAWI/QFA2rlbfokU/s1600-h/Albert-Einstein+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 337px; DISPLAY: block; HEIGHT: 268px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5428275686760422530" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1Ub-hQ-nII/AAAAAAAAAWI/QFA2rlbfokU/s400/Albert-Einstein+2.jpg" /&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Albert Einstein, Thiên Tài Của Mọi Thiên Tài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;(NHỮNG NHÂN VẬT LÀM THAY ĐỔI THẾ GIỚI)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Albert Einstein, nhân tài lỗi lạc nhất thế kỹ 20 của loài người tuy chỉ hiện diện trên quả đất vỏn vẹn có 76 năm ngắn ngủi nhưng những đóng góp vô song của ông vào kho tàng kiến thức của nhân loại đã nâng đẫy loài người đến những cao độ mới, những quỹ đạo mới, của các đẵng cấp tinh khôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông đã hiến tặng cho loài người một đôi hia vạn dặm. Nhờ vào Thuyết Tương Đối của Einstein - tức là thuyết Relativity - những nhà bác học sau này như William Shockley đã chế tạo được chiếc transistor, cơ phận căn bản mà đã đưa loài người vào kỹ nguyên điện tử của television, phi thuyền, computer, viễn thông, vv... nơi mà sự kỳ diệu của trí tuệ con người không ngừng nghỉ, khám phá ra những nguồn năng lượng mới, những phát minh mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những vùng chân trời mới đầy những kinh ngạc và kỳ thú này không khác gì những chuyến phiêu lưu của nhân vật huyền thoại Sinh Bá từ các truyện thần thoại Đông Phương, được loài người khám phá không phải từ nơi những hành tinh bí ẩn xa xôi khác mà lại từ vũ trụ vẫn hằng xoay vần và hiện hửu tự khỡi thuỷ của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1UcEVINbjI/AAAAAAAAAWQ/6cagMtSdYFY/s1600-h/albert-einstein.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 306px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5428275786581634610" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1UcEVINbjI/AAAAAAAAAWQ/6cagMtSdYFY/s400/albert-einstein.jpg" /&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;/a&gt;Albert Einstein được sanh ra tại Đức năm 1879 trong một gia đình gốc Do Thái, lúc mà toàn thể nền khoa học của nhân loại đều lệ thuộc vào các nguyên lý then chốt về không gian, thời gian, và chuyễn động của lý thuyết cơ bản Newton, với những hệ thống vật lý tưỡng như là đã được hoàn chỉnh, sung mãn và mạch lạc. Chỉ vì sự hiện diện của Einstein trên quả đất, các lý thuyết Newton căn bản đó của loài người một sớm một chiều đã bị lỗi thời, dành chổ cho ngành Tân Vật Lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1905, với số tuổi xuân sanh 26 đầy tự tin và trí thông minh đĩnh ngộ, chàng trai trẻ Einstein đã tiên phong dẫn đầu trước mọi nhà thông thái khác cùng thời bằng một loạt những tập khảo cứu mới lạ, uyên thâm cùng với những tiên đoán táo bạo về luật chuyển động của vũ trụ. Mãi cho đến năm 1919 nhân hiện tượng Nguyệt Thực (eclipse) tại Anh, các khoa học gia đã khảo nghiệm và xác minh được là các tia sáng từ các hành tinh xa khi tiến gần mặt trời đã bị cong lệch do sức hút từ mặt trời, thì các nhà bác học lúc ấy mới có thể chứng nghiệm được Thuyết Tương Đối mà Einstein đã quyết đoán trước đó hằng mấy năm. Trí khôn của loài người lúc ấy mới bắt kịp phần nào với khã năng tư duy và mặc khải của Einstein, và ông đã nghiễm nhiên trỡ thành một thiên tài của mọi thiên tài, bậc thầy của mọi vị thầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1905 còn được mệnh danh là Năm Nhiệm Mầu vì một loạt những đóng góp liên tục cực kỳ mới lạ kỳ diệu của Einstein, từ cách định lượng các nguyên tử nhỏ li ti, cách đo năng lượng E=mc2 là một phương trình vật lý nỗi tiếng nhất, đến Thuyết Tương Đối của ông mà tầm ảnh hưỡng bao trùm lên mọi kẻ hỡ của vật chất, không gian, thời gian và năng lượng, mọi bước tiến của vật lý, từ các vật chất nhỏ bé li ti nhất là các nguyên tử, đến các cấu trúc vĩ đại nhất là Thái Dương Hệ và luôn cả vũ trụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11 năm sau đó, tức là năm 1916, với số tuổi 37 trưỡng thành và dồi dào kinh nghiệm, ông ấn hành tập khảo cứu thứ nhì, siêu đẳng hơn, uyên thâm hơn, với tựa đề Lý Thuyết Tương Đối Tổng Hợp (tức General Theory of Relativity) làm cho các nhà bác học đương thời càng ngạc nhiên trong thích thú. Thuyết của ông thiết lập chặt chẻ hệ thống Tân Vật Lý, khải minh cho một kỹ nguyên mới là ngành Nguyên Tử Năng. Ngành nguyên tử năng chuyên về các đơn vị vật chất nhỏ bé nhất, nhưng vận chuyễn với tốc độ cực kỳ cao nhanh, nên cũng ngầm chứa một năng lực kinh khũng vô song. Chính năng lực này đã được Hoa Kỳ dùng để tạo bom nguyên tử mà đã tàn phá 2 thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bổn thành bình địa chỉ trong một chớp mắt, và dứt điểm Đệ Nhị Thế Chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và từ đó, loài người không hề quay đầu lại nữa. Con người từ đó tiến nhanh như mang một đôi hia ngàn dặm. Không ai hướng về thiên niên kỹ 2000 mới này còn có thể tưỡng tượng hoặc suy đoán đâu sẽ là giới hạn cuối cùng của trí khôn của loài người. Einstein vì vậy đã nghiễm nhiên ngự trị địa vị tuyệt đĩnh, ngang hàng với một số hiếm hoi các bậc thông thái, các nhà bác học không tiền khoáng hậu của lịch sử nhân loại như Aristotle, Copernicus, Galileo, Newton, mà đã luân phiên lèo lái những khúc quanh mới then chốt trong tiến trình sinh hoá của lịch sử nhân loại. Điều đáng nói chăng, chàng trai Albert Einstein siêu việt đó năm ấy chỉ mới tròn 37 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiến thức dị thường của Einstein được trao dồi khi ông theo đuổi các công trình nghiên cứu tại học viện Bách Nghệ Liên Bang tại thành phố Zurich của Thuỵ Sĩ. Ông tốt nghiệp Tiến Sĩ năm 1905. Vì không kiếm được một chân giáo sư, ông bèn nhận việc làm Định Lượng Viên cho cơ quan cấp Bằng Phát Minh tại thành phố Berne của Thuỵ Sĩ. Không ngờ đấy cũng chính là môi trường kích thích cho những tư tưởng táo bạo và mới lạ. Sau giờ làm việc chàng trai trẽ Einstein lại say mê miệt mài nghiên cứu về những chuỗi hệ thống phức tạp của các sự chuyển động, cùng với ngành quang học mới lạ và trừu tượng, để rồi hình thành nên tập khảo cứu thứ nhất, quyễn Lý Thuyết Tương Đối Hạn Chế vào năm 1905 mà đã làm ngạc nhiên và chấn động thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông được trao tặng giải Nobel cao quý nhất vào năm 1921. Ông được mời thăm viếng và diễn thuyết tại nhiều viện đại học nỗi tiếng khắp nơi trên thế giới. Các học viện lỗi lạc đều mời ông về dạy. Năm 1932, ông đi đến một quyết định quan trọng. Ông quyết định chấp nhận quốc tịch Hoa Kỳ, và nhận lời làm giảng sư tại đại học Princeton, thuộc tiểu bang New Jersey. Năm 1952, quốc hội của tân quốc gia Do Thái mời Einstein về đãm nhiệm chức vụ Tổng Thống đầu tiên khi nước này mới được tái lập tại vùng Trung Đông, vì ông cũng là người gốc Do Thái. Tuy nhiên ông không thiết tha về chính trị, và đã khước từ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngành vật lý nguyên tử đã cho chúng ta vô số những ứng dụng về điện tử gồm cả vô tuyến điện, radar, television, computer, và đáng kể nhất là nguyên tử năng. Điều đáng ghi nhận là, những phát minh mới của loài người, một khi áp dụng vào đời sống vật lý hằng ngày cũng biến thành nguyên tố khơi mào cho những suy tư về triết lý, tức là những liên hệ giữa con người và vũ trụ. Nếu chúng ta có thể định nghỉa ngành vật lý nguyên tử là đã tạo ra những năng lực cực kỳ to lớn từ những đơn vị vật chất li ti nhỏ bé nhất mà loài người có thể tìm thấy được, tương tự như những viên gạch nhỏ bé của một toà dinh thự đồ sộ, thì ta phải đồng ý là người có công khám phá ra nó đã có khả năng suy tư khác thường. Einstein là nhân vật lỗi lạc có khã năng siêu việt đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông nhận thức được căn cơ của sự vật một cách bình dị từ những điều mà người phàm tục lại cho là kỳ quặc. Thuyết Tương Đối của Einstein liên hệ đến sự chuyển động của nguyên tử, tức là những đơn vị vật chất cơ bản nhất, nhỏ bé nhất, nhưng lại hàm chứa một vũ trụ quan rộng rãi nhất. Trong khi thuyết Cơ Học của Newton đòi hỏi phải có các điều kiện tiên khởi và tuyệt đối để có thể giải thích được các chuyển động kế tiếp, thì Thuyết Tương Đối của Einstein có thể áp dụng cho mọi trường hợp mà không cần đến một điều kiện tiên khởi, một cái mốc thời gian hay một điều kiện khởi thuỷ nào của thời gian và không gian cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ trụ, như vậy là một chuỗi dài sinh hoá vô thuỷ vô chung, xoay vần, chuyển đỗi. Loài người sau đó đã khám phá ra rằng họ chỉ có thể tìm hiểu được phần nào những bí hiễm của thiên nhiên mà không bao giờ có thể đủ khôn ngoan để khống chế được vũ trụ...Những chuyến phiêu lưu của Sinh Bá do đó sẽ mãi mãi vẫn là những chuyến mạo hiễm đầy những kỳ thú, vì khã năng tư duy của loài người sẽ có khả năng sinh động, vượt xa mọi biên giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Relativity&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S2NLDkMwgQI/AAAAAAAAAXA/-mSoLj7hPWM/s1600-h/Einstein_space_stretch.gif"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 152px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S2NLDkMwgQI/AAAAAAAAAXA/-mSoLj7hPWM/s200/Einstein_space_stretch.gif" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432268100167827714" /&gt;&lt;/a&gt;What is space?   What is time?   To answer these questions, Albert Einstein developed the theory of relativity.   Einstein demonstrated that space and time are curved, and that this curving is what we ordinarily call gravity. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S2Llr3gh4WI/AAAAAAAAAW4/9QiUEQ_TAOY/s1600-h/relativity.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 157px; height: 200px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S2Llr3gh4WI/AAAAAAAAAW4/9QiUEQ_TAOY/s200/relativity.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432156642359763298" /&gt;&lt;/a&gt;Einstein explained that this is because everything (and everyone) is constantly in motion through both space and time, and therefore has its own unique frame of reference. This has some pretty bizarre implications. For instance, two people who are moving relative to each other, wearing identical watches, will measure time differently. Time will slow down or speed up depending on how fast each is moving. This usually isn't noticeable because your average wristwatch isn't sensitive enough to measure the tiny discrepancies that appear at slower speeds. Time dilation only becomes significant at speeds approaching the speed of light, when the effects are greatly magnified.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Einstein also asserted that space and time are one. Our three-dimensional existence -- the "where" of an event -- evolves along the fourth dimension of time -- the "when" of an event -- so we live in a four-dimensional space time. Ergo, what happens to time must also happen to space. So as time dilates for an object in motion, the object's length contracts along its horizontal axis by a corresponding amount.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3821009840192868714?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3821009840192868714/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3821009840192868714' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3821009840192868714'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3821009840192868714'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/01/albert-einstein-thien-tai-cua-moi-thien.html' title='Albert Einstein, Thiên Tài Của Mọi Thiên Tài'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1Ub-hQ-nII/AAAAAAAAAWI/QFA2rlbfokU/s72-c/Albert-Einstein+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2237930343325458738</id><published>2010-01-16T19:12:00.006-05:00</published><updated>2010-01-16T19:41:16.116-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mẹ Yêu Thương'/><title type='text'>Mẹ Yêu Thương</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JbLDGKkSI/AAAAAAAAAWA/d2n0tp2lEu8/s1600-h/Mother+Son+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427500746302722338" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JbLDGKkSI/AAAAAAAAAWA/d2n0tp2lEu8/s400/Mother+Son+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Mẹ Yêu Thương&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày xưa mẹ về&lt;br /&gt;Con ra ôm mẹ&lt;br /&gt;Mẹ cho trái ổi&lt;br /&gt;Mẹ cho củ khoai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chiều mong mẹ&lt;br /&gt;Để nghe tiếng chân&lt;br /&gt;Nghe tên mẹ gọi&lt;br /&gt;Nghe hạnh phúc gần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi con rời mẹ&lt;br /&gt;Vào học trường xa&lt;br /&gt;Phương người cô lẻ&lt;br /&gt;Chạnh nhớ mái nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hôm mẹ gửi&lt;br /&gt;Nồi cá nục kho&lt;br /&gt;Kèm thêm lá thư&lt;br /&gt;Lệ thương từng chữ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tủi hờn ly biệt&lt;br /&gt;Tháng tư vĩnh quyết&lt;br /&gt;Cùng mẹ lênh đênh&lt;br /&gt;Theo dòng định mệnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xứ người xa lạ&lt;br /&gt;Học nói tiếng Anh&lt;br /&gt;Mẹ cứ đi lạc&lt;br /&gt;Ốc đảo vây quanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai lần đột quỵ&lt;br /&gt;Mẹ đuối biển đời&lt;br /&gt;Một hôm sầu thảm&lt;br /&gt;Mẹ bỏ con đi &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;em&gt;Ơn sâu nghỉa nặng&lt;br /&gt;Từ buổi sơ sanh&lt;br /&gt;Đất trời hoang vắng&lt;br /&gt;Ngày lá lìa cành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa bước chân mẹ&lt;br /&gt;Mang quà tuổi thơ&lt;br /&gt;Chiều bên nắng nhẹ&lt;br /&gt;Hồn trẻ ngóng chờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nào nghe lại&lt;br /&gt;Tiếng chim gọi đàn&lt;br /&gt;Ngày nào con mẹ&lt;br /&gt;Ấm vòng tay đan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chốn bình yên&lt;br /&gt;Quẳng gánh ưu phiền&lt;br /&gt;Thành tâm con nguyện&lt;br /&gt;Mẹ bước an nhiên&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;22-Dec-2009 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2237930343325458738?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2237930343325458738/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2237930343325458738' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2237930343325458738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2237930343325458738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/01/me-yeu-thuong.html' title='Mẹ Yêu Thương'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JbLDGKkSI/AAAAAAAAAWA/d2n0tp2lEu8/s72-c/Mother+Son+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6758340344844148603</id><published>2010-01-16T19:00:00.001-05:00</published><updated>2010-01-16T19:03:03.267-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lời Của Dấu Yêu'/><title type='text'>Lời Của Dấu Yêu</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JTqDIyL-I/AAAAAAAAAV4/MAPbNsqMBqM/s1600-h/LoiCuaDauYeu.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427492482796629986" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JTqDIyL-I/AAAAAAAAAV4/MAPbNsqMBqM/s400/LoiCuaDauYeu.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lời Của Dấu Yêu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày nào chợt giọng nói em&lt;br /&gt;Vừa ghé rất sâu tim ta&lt;br /&gt;Chợt thấy niềm vui ứa tràn&lt;br /&gt;Chợt thấy lệ nào đã tan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huyền diệu như giòng sông chứa chan&lt;br /&gt;cho ta khát khao cuộc sống&lt;br /&gt;Như bóng đêm vào ánh sáng&lt;br /&gt;Như bóng tối tìm lối thiên đàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nào bình minh thắp đầy&lt;br /&gt;Ta chợt thấy vơi đi ưu phiền&lt;br /&gt;Tâm hồn bỗng nhẹ nhàng bình yên&lt;br /&gt;Ta còn biết yêu thương triền miên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt thấy lòng mình ứa dâng&lt;br /&gt;Vì bên em có mây dịu dàng&lt;br /&gt;Vì nơi em nụ cười tươi sáng&lt;br /&gt;Vì yêu em ta biết yêu nhân gian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nào chợt đôi mắt em&lt;br /&gt;Vừa đến dấu yêu nhắn trao&lt;br /&gt;Cho ta màu sắc ấm nồng&lt;br /&gt;Cho ta bao điều ước mong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyện cầu mãi từ trong bóng đêm&lt;br /&gt;Từng sớm từng sớm mai&lt;br /&gt;Từng đóm sao từng ánh trăng&lt;br /&gt;Cho ta bước qua vô thường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và dẫu có là một phút giây&lt;br /&gt;Và dẫu chỉ là thoáng mây&lt;br /&gt;Thì em là vĩnh viễn&lt;br /&gt;trái tim này&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;12-05-2009 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6758340344844148603?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6758340344844148603/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6758340344844148603' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6758340344844148603'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6758340344844148603'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/01/loi-cua-dau-yeu.html' title='Lời Của Dấu Yêu'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JTqDIyL-I/AAAAAAAAAV4/MAPbNsqMBqM/s72-c/LoiCuaDauYeu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-7639820880966882646</id><published>2010-01-16T18:48:00.002-05:00</published><updated>2010-04-02T16:34:40.667-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đợi Người'/><title type='text'>Đợi Người</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JQ2HwmThI/AAAAAAAAAVw/NqTUe-R-Z2k/s1600-h/DoiNguoi.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427489391660912146" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JQ2HwmThI/AAAAAAAAAVw/NqTUe-R-Z2k/s400/DoiNguoi.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;Đợi Người&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Người đi môi đọng lời thề&lt;br /&gt;Mưa trong chữ viết giọt tê tái hồn&lt;br /&gt;Ngoài kia tuyết xuống hoàng hôn&lt;br /&gt;Trong ta sương khói vây hồn đắng cay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyện lời tay nhé cùng tay&lt;br /&gt;Đón mưa che nắng ôm đầy ước mơ&lt;br /&gt;Vầng trăng non dại ngây thơ&lt;br /&gt;Hôm nay đầy đặn một bờ nhớ nhung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vàng xưa nhắn với ai cùng&lt;br /&gt;Nhạt nhòa quá khứ nghìn trùng tương lai&lt;br /&gt;Thắp lên ánh nến đêm dài&lt;br /&gt;Cho ta hiện tại sánh vai bước đầy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọc lan tinh khiết thơ ngây&lt;br /&gt;Hương trao ngà ngọc những ngày hồn nhiên&lt;br /&gt;Chờ người yêu dấu bên hiên&lt;br /&gt;Nghe như sân trước mẹ hiền bước chân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ơi người của hóa thân&lt;br /&gt;Ta nghe nhẹ cả gót trần viễn du&lt;br /&gt;Vô thường lá của mùa thu&lt;br /&gt;Đục trong xin hẹn thiên thu cõi người&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;1-Jan-2010 &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/9G2GrHtNz8Q&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/9G2GrHtNz8Q&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-7639820880966882646?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/7639820880966882646/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=7639820880966882646' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7639820880966882646'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7639820880966882646'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/01/oi-nguoi.html' title='Đợi Người'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JQ2HwmThI/AAAAAAAAAVw/NqTUe-R-Z2k/s72-c/DoiNguoi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3292096662092853493</id><published>2010-01-16T18:37:00.002-05:00</published><updated>2010-01-16T18:45:35.712-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ANan Vị Thị Giả Tận Tụy Của Đức Phật'/><title type='text'>A-Nan, Vị Thị Giả Tận Tụy Của Đức Phật</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JPk8fwNiI/AAAAAAAAAVo/t2TeO6arwVo/s1600-h/ThichCa+MauNi+Phat.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 289px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427487997068064290" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JPk8fwNiI/AAAAAAAAAVo/t2TeO6arwVo/s400/ThichCa+MauNi+Phat.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;A-Nan, Vị Thị Giả Tận Tụy Của Đức Phật&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích Tâm Hải&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôn giả A Nan (Ananda) là một trong mười vị đệ tử lớn của đức Phật, người được mệnh danh là rất uyên thâm trong nhiều lĩnh vực và có trí nhớ siêu phàm (đa văn đệ nhất). Với những đức tính đặc biệt, tôn giả A Nan được đại chúng thời bấy giờ đề cử làm thị giả cho đức Phật và được đức Phật hoan hỷ chấp thuận. Tôn giả A Nan đã luôn theo sát đức Thế Tôn trong suốt hơn 25 năm cuối, luôn tận tụy trong việc chăm sóc đức Phật; ghi nhớ tất cả những gì mà đức Phật dạy bảo; luôn đem đến niềm an lạc cho mọi người, như chính ý nghĩa của tên Ngài -- Ananda: an lành và hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A Nan sinh trưởng trong một gia đình truyền thống Kshatriya (chiến sĩ giai cấp nắm quyền hành thống trị đất nước Ấn Ðộ thời bấy giờ), con của vua Amitodana. Vua Amitodana là em ruột của vua Suddhodana (Tịnh Phạn Vương - phụ thân của đức Phật). Trong quan hệ dòng họ, A Nan là em chú bác ruột với đức Phật. Ngày đức Phật trở về Ca Tỳ La Vệ (Kapilavastu) để thăm vua cha và thân quyến lần đầu tiên sau khi thành đạo, trong số vương tôn công tử ra nghinh đón Ngài có chàng trai trẻ thuộc dòng họ vua chúa -- Ananda, lập tức A Nan bị thu hút bởi cốt cách uy nghi và thanh cao của đức Phật. Sau đó, A Nan cùng với sáu vương tử khác đã đến xin đức Phật cho phép được gia nhập Tăng đoàn, đi theo con đường mà đức Thế Tôn đang đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với trí thông minh có sẵn, sau khi trở thành một tu sĩ, Tôn giả A Nan đã tiếp thu giáo lý của đức Phật trọn vẹn như nước thấm vào cát. Nhân một hôm nghe Trưởng lão Punna thuyết pháp, Ngài chứng đắc được quả thánh Dự Lưu (Sotàpatti - Tu đà hoàn) -- cấp độ đầu tiên trong 4 cấp độ giải thoát (Dự lưu, Nhất lai, Bất lai, A-la-hán).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi được đề cử làm thị giả của đức Phật, để tránh những dư luận không tốt có thể xảy ra, Tôn giả A Nan đã đệ trình lên tám điều kiện và được đức Thế Tôn chấp nhận:&lt;br /&gt;1. Không mặc áo mà đức Phật cho, dù mới hay cũ;&lt;br /&gt;2. Không dùng thực phẩm mà thiện tín dâng cúng đến đức Phật, dù đó là thức ăn thừa;&lt;br /&gt;3. Không ở chung tịnh thất với đức Phật;&lt;br /&gt;4. Không đi theo Phật đến bất luận nơi nào mà thiện tín chỉ cung thỉnh Phật;&lt;br /&gt;5. Ðức Phật hoan hỷ cùng đi với Tôn giả đến nơi mà Tôn giả được mời;&lt;br /&gt;6. Ðược quyền sắp xếp, tiến cử những vị khách đến muốn gặp đức Phật;&lt;br /&gt;7. Ðược phép hỏi đức Phật mỗi khi có hoài nghi phát sinh;&lt;br /&gt;8. Ðức Phật hoan hỷ nói lại những bài pháp mà Ngài đã giảng khi không có mặt Tôn giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và kể từ khi trở thành một thị giả trong suốt hơn hai mươi lăm năm, Tôn giả A Nan đã tận tụy, trung tín, cần mẫn với lòng kính mộ không hề suy suyển việc chăm sóc đức Thế Tôn, đặc biệt là trong những lúc thân thể đức Phật có bệnh và những năm đức Phật cao tuổi mà bước chân không ngừng du hóa bốn phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một thị giả của đức Phật và là một người uyên bác, có trí nhớ siêu phàm, ngoại hình khôi ngô tuấn tú, được rất nhiều người, đặc biệt là phái nữ ái mộ, song Tôn giả A Nam đã không lấy điều đó làm kiêu hãnh, Ngài luôn khiêm cung, sống phạm hạnh và tận tụy với đức Phật trong vai trò của một thị giả. Câu chuyện cô gái Pakati của dòng họ Matànga (Ma Ðăng Già) và nhiều chi tiết sinh động được ghi lại trong kinh điển đã nói lên điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy là một người rất mực thông minh, nhạy cảm và có một trí nhớ chính xác, mạnh lạc như thế, nhưng tôn giả A Nan chưa phải là một vị A la hán -- bậc đã hoàn toàn giải thoát, nên khi nghe đức Phật cho biết chẳng bao lâu nữa Ngài sẽ nhập diệt, Tôn giả buồn đau vô cùng. Ký ức về những ngày tháng theo sát bên đức Phật, những hành động, cử chỉ đầy tình thương yêu vô biên và những lời dạy đầy trí tuệ của Ngài cứ tuôn chảy về trong Tôn giả. Nghĩ về một mai đây sẽ không còn Phật nữa, Tôn giả A Nan đã ra ngoài và bật khóc thành tiếng. Ðức Phật nhận biết điều này, Ngài gọi A Nan lại và ân cần, bảo:&lt;br /&gt;"Không nên than khóc, này Ananda, không nên phiền muộn; Như Lai đã từng dạy rằng mọi kết hợp đều phải chấm dứt bằng sự biệt ly. Hiện hữu là vô thường, luôn biến dịch. Ðã từ lâu, con đã tận tình hầu cận Như Lai với tâm quý mến kỉnh mộ, con hãy nỗ lực tu tập để thành tựu quả vị A la hán - quả Thánh tối thượng" (Anguttara Nikàya - Tăng Chi).&lt;br /&gt;Ba tháng sau khi đức Phật nhập diệt, vào đêm trước Ðại hội kết tập kinh điển lần thứ I gồm 500 vị A la hán do Tôn giả trưởng lão Ðại Ca Diếp (Maha Kasyapa) chủ tọa, với nỗ lực thiền quán vượt bực, Tôn giả đã chứng đắc A la hán và được tham dự Ðại hội, phụ trách trùng tuyên kinh tạng. Mở đầu của mỗi kinh, Tôn giả A Nan đã lặp lại lời "Như vậy tôi nghe..." (Như thị ngã văn), mà mỗi khi tiếp xúc với kinh điển, chúng ta đều gặp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo truyền thuyết, Tôn giả A Nan sống đến một trăm hai mươi tuổi. Tôn giả A Nan là một vị để tử lớn đồng thời là một thị giả rất tận tụy với đức Phật. Ngài được đức Phật ngợi khen là người có học thức uyên thâm; có trí nhớ trung thực và bền lâu; tác phong cao quý và trí tuện nhạy bén; ý chí kiên định và là người luôn chuyên chú, cần mẫn đối với công việc cũng như đời sống tu tập (Anguttara Nikàya - Tăng Chi). Hình ảnh Tôn giả A Nan là một hình ảnh thật đẹp và là một tấm gương sáng để cho mỗi người con Phật noi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích Tâm Hải&lt;br /&gt;1998&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3292096662092853493?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3292096662092853493/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3292096662092853493' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3292096662092853493'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3292096662092853493'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2010/01/nan-vi-thi-gia-tan-tuy-cua-uc-phat.html' title='A-Nan, Vị Thị Giả Tận Tụy Của Đức Phật'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1JPk8fwNiI/AAAAAAAAAVo/t2TeO6arwVo/s72-c/ThichCa+MauNi+Phat.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2653002665015835612</id><published>2009-12-28T07:24:00.002-05:00</published><updated>2010-01-12T14:41:50.068-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='PhươngNàoGặpLạiNhau'/><title type='text'>Phương Nào Gặp Lại Nhau</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SzijvTYi4zI/AAAAAAAAAVg/9OgNXSk1iqk/s1600-h/PhuongNaoHenNhau+22.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5420262184592794418" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SzijvTYi4zI/AAAAAAAAAVg/9OgNXSk1iqk/s400/PhuongNaoHenNhau+22.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Phương Nào Gặp Lại Nhau&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Phương ấy là đâu&lt;br /&gt;Người mang hồn tôi đi biền biệt&lt;br /&gt;Xa lạ mùa trăng&lt;br /&gt;Nguyện cầu ngày tháng bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về với lặng im ta&lt;br /&gt;Dư âm tiếng người trong tâm khảm&lt;br /&gt;Vòng thời gian chậm lại&lt;br /&gt;Chờ mong khoảnh khắc của đêm ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mây vẫn còn trôi&lt;br /&gt;Lặng hỏi phương nào cho mây nghỉ&lt;br /&gt;Xin chớ rời nhau&lt;br /&gt;Đêm trường còn quạnh quẻ cô miên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bờ cỏ non êm&lt;br /&gt;Tìm nhau nơi đỉnh mơ ngày cũ&lt;br /&gt;Người đừng quên ước hẹn&lt;br /&gt;Dẫu ngàn năm hay vô lượng tương lai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như biển thì thầm&lt;br /&gt;Xin đời đáp lời van của sóng&lt;br /&gt;Người hãy về đây&lt;br /&gt;Đan dấu chân nồng ấm bên nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm ngắm nhìn sao&lt;br /&gt;Đếm bao vòng quay nhân thế&lt;br /&gt;Mình đã hẹn nhau&lt;br /&gt;Nơi này hay một cõi rất xa&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;26-Dec-2009 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2653002665015835612?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2653002665015835612/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2653002665015835612' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2653002665015835612'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2653002665015835612'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/12/phuong-nao-gap-lai-nhau.html' title='Phương Nào Gặp Lại Nhau'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SzijvTYi4zI/AAAAAAAAAVg/9OgNXSk1iqk/s72-c/PhuongNaoHenNhau+22.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-54624266020204243</id><published>2009-12-19T17:12:00.001-05:00</published><updated>2009-12-19T17:16:03.992-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VũKhúcCủaDòngSông'/><title type='text'>Vũ Khúc Của Dòng Sông</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sy1QiKiHJ3I/AAAAAAAAAVY/Qzf0cYgz3gs/s1600-h/VuKhucDongSong+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5417074474669778802" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sy1QiKiHJ3I/AAAAAAAAAVY/Qzf0cYgz3gs/s400/VuKhucDongSong+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;Vũ Khúc Của Dòng Sông&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Một hôm hoa thắm đầy trong lụa&lt;br /&gt;Vườn xưa có bước chân người qua&lt;br /&gt;Tìm nhau xuôi mấy mùa thác lũ&lt;br /&gt;Lá rụng mầm xanh vũ khúc mùa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm người biết yêu trần thế&lt;br /&gt;Yêu từng sung sướng cả đau thương&lt;br /&gt;Yêu từng vi tế từng thiên thể&lt;br /&gt;Yêu cả bách hương lẫn đoạn trường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày sông chảy qua sa mạc&lt;br /&gt;Bao gió cát đời khát ước mong&lt;br /&gt;Mưa lũ bến bờ sương tuyết lạ&lt;br /&gt;Quyện vào điệu nhạc của dòng sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm lệ ấm hoen nhòa mắt&lt;br /&gt;Thương bến bờ kia gió nhớ mây&lt;br /&gt;Và như nhộng bướm vô lượng kiếp&lt;br /&gt;Tô sắc hương đời vươn cánh bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm chợt cửa lòng hé mở&lt;br /&gt;Ngập ánh trăng bao thuở ngóng chờ&lt;br /&gt;Cõi hồn như bỗng tan huyền diệu&lt;br /&gt;Nhẹ cánh chim triền sông đỉnh mơ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;12-11-2009 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-54624266020204243?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/54624266020204243/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=54624266020204243' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/54624266020204243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/54624266020204243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/12/vu-khuc-cua-dong-song.html' title='Vũ Khúc Của Dòng Sông'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sy1QiKiHJ3I/AAAAAAAAAVY/Qzf0cYgz3gs/s72-c/VuKhucDongSong+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8417892403407974871</id><published>2009-12-15T09:38:00.004-05:00</published><updated>2009-12-15T09:49:41.799-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='AnhDong'/><title type='text'>Ảnh Động</title><content type='html'>&lt;div&gt;Ảnh Động&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hình ảnh xưa của Japan&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SyegoBdS1bI/AAAAAAAAAVI/FEcKKdNGbOk/s1600-h/japan_11+Buddha.gif"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 374px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5415473686382826930" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SyegoBdS1bI/AAAAAAAAAVI/FEcKKdNGbOk/s400/japan_11+Buddha.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SyefwFQNf6I/AAAAAAAAAVA/_HiaZd4gozI/s1600-h/japan_15.gif"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 369px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5415472725329018786" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SyefwFQNf6I/AAAAAAAAAVA/_HiaZd4gozI/s400/japan_15.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Syegs-svVwI/AAAAAAAAAVQ/wv3o-PCYmfk/s1600-h/japan_01.gif"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 373px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5415473771541649154" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Syegs-svVwI/AAAAAAAAAVQ/wv3o-PCYmfk/s400/japan_01.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8417892403407974871?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8417892403407974871/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8417892403407974871' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8417892403407974871'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8417892403407974871'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/12/anh-ong.html' title='Ảnh Động'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SyegoBdS1bI/AAAAAAAAAVI/FEcKKdNGbOk/s72-c/japan_11+Buddha.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4118229826601286649</id><published>2009-11-27T07:49:00.002-05:00</published><updated>2010-01-16T19:09:17.794-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mùa Tạ Ơn'/><title type='text'>Mùa Tạ Ơn</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sw_MXOh3i-I/AAAAAAAAAU4/X3JkCY8hmZo/s1600/Wishing+You.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 371px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5408766376904461282" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sw_MXOh3i-I/AAAAAAAAAU4/X3JkCY8hmZo/s400/Wishing+You.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Mùa Tạ Ơn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cám ơn quê hai mùa mưa nắng&lt;br /&gt;Cám ơn cha nâng bước dại khờ&lt;br /&gt;Cám ơn mẹ qua ngàn cay đắng&lt;br /&gt;Cám ơn chị em ấm tuổi thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn nấm xôi và cháo trắng&lt;br /&gt;Cám ơn bánh mì nuôi hơi thở&lt;br /&gt;Cám ơn ớt tương và rau đắng&lt;br /&gt;Cám ơn mồ xanh tuổi em thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn bạn xưa thời áo trắng&lt;br /&gt;Cám ơn trường dạy biết mộng mơ&lt;br /&gt;Cám ơn dã tâm phe chiến thắng&lt;br /&gt;Cám ơn ngày mất nước bơ vơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn xứ lạ hồn hoang vắng&lt;br /&gt;Cám ơn bàn tay buổi cực cơ&lt;br /&gt;Cám ơn tình người và ánh nắng&lt;br /&gt;Cám ơn giúp đở phận nương nhờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn mùa Đông và tuyết trắng&lt;br /&gt;Cám ơn Xuân hồng kết ước mơ&lt;br /&gt;Cám ơn em tình yêu trong trắng&lt;br /&gt;Cám ơn đời muôn sắc nguyên sơ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;11-24-2009&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4118229826601286649?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4118229826601286649/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4118229826601286649' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4118229826601286649'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4118229826601286649'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/11/mua-ta-on.html' title='Mùa Tạ Ơn'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sw_MXOh3i-I/AAAAAAAAAU4/X3JkCY8hmZo/s72-c/Wishing+You.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1583013049789434199</id><published>2009-11-23T08:16:00.003-05:00</published><updated>2009-11-27T07:57:29.766-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='CHÚ ĐẠI BI'/><title type='text'>CHÚ ĐẠI BI</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;THẦN CHÚ ĐẠI BI&lt;br /&gt;Nam Mô Đại Bi Hội Thượng Phật Bồ Tát (3 lần)&lt;br /&gt;Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm đà ra ni.&lt;br /&gt;Nam mô hắc ra đát na đá ra dạ da. Nam Mô A rị da. Bà lô kiết đế thước bát ra da. Bồ đề tát đỏa bà da. Ma ha tát đỏa bà da. Ma ha ca lô ni ca da. Án. Tát bàn ra phạt duệ. Số đát na đát toả. Nam mô tất kiết lật đỏa y mông a rị da. Bà lô kiết đế thất Phật ra lăng đà bà. Nam mô na ra cẩn trì. Hê rị ma ha bàn đà sa mế. Tát bà a tha đậu du bằng. A thệ dựng. Tát bà tát đa. Na ma bà dà. Ma phạt đạt đậu. Đát điệt tha. Án. A bà lô hê. Lô ca đế. Ca la đế. Di hê rị. Ma ha bồ đề tát đỏa. Tát bà tát bà. Ma ra ma ra. Ma hê ma hê rị đà dựng. Câu lô câu lô kiết mông. Độ lô độ lô phạt xà da đế. Ma ha phạt xà da đế. Đà ra đà ra. Địa rị ni. Thất Phật ra da.Giá ra gía ra. Mạ. Mạ phạt ma ra. Mục đế lệ. Y hê di hê. Thất na thất na. A ra sâm Phật ra xá lợi. Phạt sa phạt sâm. Phật ra xá da. Hô lô hô lô ma ra. Hô lô hô lô hê rị. Ta ra ta ra. Tất rị tất rị. Tô rô tô rô. Bồ đề dạ Bồ đề dạ. Bồ đà dạ Bồ đà dạ. Di đế rị dạ. Na ra cẩn trì. Địa rị sắc ni na. Bà dạ ma na. Ta bà ha. Tất đà dạ. Ta bà ha. Ma ha tất đà dạ. Ta bà ha. Tất đà dủ nghệ. Thất bàn ra dạ. Ta bà ha. Na ra cẩn trì. Ta bà ha. Ma ra na ra. Ta bà ha. Tất ra tăng a mục khê da. Ta bà ha. Ta bà ma ha a tất đà dạ. Ta bà ha. Giả kiết ra a tất đà dạ. Ta bà ha. Ba đà ma yết tất đà dạ. Ta bà ha. Na ra cẩn trì bàn đà ra dạ. Ta bà ha. Ma bà lỵ thắng yết ra dạ. Ta bà ha.&lt;br /&gt;Nam mô hắt ra đát na đá ra dạ da. Nam mô a rị da. Bà lô kiết đế. Thước bàn ra dạ. Ta bà ha.&lt;br /&gt;Án. Tất điện đô. Mạn đa ra. Bạt đà dạ. Ta bà ha. (3 lần)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Q63DRXkyJ60&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Q63DRXkyJ60&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THỰC HÀNH THẦN CHÚ ĐẠI BI&lt;br /&gt;Ý NGHĨA THẦN CHÚ ĐẠI BI&lt;br /&gt;Thời Phật còn tại thế, ở núi Bồ đà lặc ca, tại đạo tràng Bảo trang ghiêm cùng hàng tam thừa bát bộ và chư thần vân tập đông đủ, ngài Quán thế âm bí mật phóng hào quang soi khắp mười phương quốc độ, Ngài chấp tay bạch rằng:&lt;br /&gt;" Bạch Đức Thế Tôn, con có thần chú bí mật muốn nói cho mọi người biết để trì tụng cho thân tâm được an lạc, không tật bệnh, sống lâu nhiều phước lộc. Thần chú này có công năng dứt trừ các tội ác và cầu mong gì thì như ý muốn."&lt;br /&gt;Đức Phật chấp nhận cho ngài Quán thế âm được trình bày thần chú của mình. Ngài bạch Phật rằng:&lt;br /&gt;"Thời quá khứ trải qua vô lượng ức kiếp có đức Phật xuất thế, hiệu Thiện Quang vương Tịnh trú Như lai, vì con mà nói thần chú Đại bi. Thuở ấy, con đang ở quả vị sơ địa mà một lần nghe thần chú Đại bi, con liền đạt đến quả vị thứ tám. Con phát đại nguyện: "Nếu thần chú này làm cho chúng sanh đời sau có sự ích lợi to lớn thì phải khiến thân con có ngàn cánh tay và ngàn con mắt".&lt;br /&gt;Nguyện như vậy rồi, quả thật thân con có ngàn cánh tay và ngàn con mắt, tha thứ vang động. Các đức Phật phóng hào quang chiếu nơi thân con. Hào quang cùng chiếu vô biên thế giới.&lt;br /&gt;Con lại nguyện: "Nếu có người nào tụng thần chú này năm lần thì trừ được các tội nặng của nhiều đời kiếp trong vòng luân hồi sanh tử. Và người ấy khi thân mạng sắp mất được mười phương chư Phật đưa tay thọ ký cho họ sanh về cõi nước Tịnh độ".&lt;br /&gt;Con thề rằng: "Nếu người tụng thần chú Đại bi mà bị đọa lạc vào ba đường dữ, không sanh về cõi nước của đức Phật, không được vô lượng tam muội biện tài và những sự cầu nguyện không như ý muốn thì không xứng đáng để gọi thần chú Đại bi".&lt;br /&gt;Ngoại trừ những hạng người trì tụng thần chú này mà tâm không có thiện hảo, cứ độc ác, không tha thiết chí thành, chỉ có một chút nghi ngờ là không hiệu nghiệm.&lt;br /&gt;Nếu có những người đã từng phạm mười trọng tội và gây ra năm thứ nghịch chướng to lớn, hủy báng Phật pháp, phá giới cấm, làm các điều dơ bẩn trải qua nhiều đời nhiều kiếp, dầu có gặp Phật xuất thế mà không chịu sám hối chừa bỏ các tội ác, một lần chí thành không mảy may nghi ngờ mà tụng thần chú Đại bi này là bao nhiêu tội lỗi đã tạo ra trong quá khứ đều được dứt trừ hết.&lt;br /&gt;Nếu có ai gặp các sự rủi ro tai nạn khốn khổ mà tụng Đại bi thần chú đều được thoát khỏi một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;Nếu người tụng Đại bi thần chú để cầu nguyện, kết luận cầu nguyện gì đều được như ý.&lt;br /&gt;Kinh Lăng Nghiêm dạy rằng: Thần chú bí mật của chư Phật, chỉ có Phật với Phật mới biết mà thôi, còn ngoài ra không ai có thể hiểu được dù cho có đạt đến địa vị thánh hiền đi nữa. Nhưng rất hiệu nghiệm, có công năng làm tiêu mất tội nghiệp và chóng đạt đến quả vị giải thoát, cho những ai thành tâm trì tụng.&lt;br /&gt;Thần chú là một ấn chư Phật tương truyền không thể diễn giải, chỉ có tín tâm đọc tụng hoặc thầm niệm là có sự linh cảm hiệu nghiệm tột bực.&lt;br /&gt;Bát nhã kinh dạy rằng: Thần chú là liều thuốc hay, là nước cam lồ vi diệu trị lành các thứ bệnh của mọi người. Nếu ai chuyên trì tụng sẽ thường được an lạc.&lt;br /&gt;Trong Ký thủ kinh, đức Như Lai dạy có năm tạng: Kinh tạng, Luật tạng, Luận tạng, Bát nhã tạng, và Thần chú tạng. Mà hiệu quả nhất, chóng an lạc giải thoát nhất là tụng Thần chú.&lt;br /&gt;Qua những lời Bồ tát Quán thế âm bạch Phật và các kinh dạy trên thì rõ ràng thần chú này quá diệu dụng, rất đáng được cho mọi người hành trì.&lt;br /&gt;Kinh chú của Phật, tất cả mọi người đều có thể trì tụng, nhưng muốn được lợi lạc trong khi tụng kinh trì chú, người Phật tử hãy cố gắng giữ gìn thân, miệng và ý của mình được trong sạch, siêng năng ăn chay, giữ giới. Phật dạy: làm các việc bố thí, phóng sanh, dứt điều ác, làm việc thiện, thì mới được kết quả tốt đẹp.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1583013049789434199?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1583013049789434199/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1583013049789434199' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1583013049789434199'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1583013049789434199'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/11/chu-ai-bi.html' title='CHÚ ĐẠI BI'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-5834033297409274064</id><published>2009-11-19T16:02:00.004-05:00</published><updated>2009-11-20T10:31:29.395-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='MộtHômEmLàNguyệt'/><title type='text'>Một Hôm Em Là Nguyệt</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Swa2MRrxvMI/AAAAAAAAAUw/vwFcql31leg/s1600/EmLaNguyet+3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5406208724726561986" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Swa2MRrxvMI/AAAAAAAAAUw/vwFcql31leg/s400/EmLaNguyet+3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Một Hôm Em Là Nguyệt&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh bước vào trần thế&lt;br /&gt;Tầm tay tìm vọng nguyệt&lt;br /&gt;Trôi suối đời mãi miết&lt;br /&gt;Như quên cả lối về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt thanh âm huyền hoặc&lt;br /&gt;Anh bước chân tỉnh thức&lt;br /&gt;Niềm tin từ đáy vực&lt;br /&gt;Nghe vui từng khoảnh khắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mây bên em huyền diệu&lt;br /&gt;Tỏa nhẹ ánh bình minh&lt;br /&gt;Ngọn suối từ êm ái&lt;br /&gt;Anh thấy lại chính mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm em là nguyệt&lt;br /&gt;Duyên nào ta bình yên&lt;br /&gt;Chiếu vàng đêm giá tuyết&lt;br /&gt;Hương dâng niềm hạnh nguyện&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;11-18-2009&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-5834033297409274064?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/5834033297409274064/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=5834033297409274064' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5834033297409274064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5834033297409274064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/11/mot-hom-em-la-nguyet.html' title='Một Hôm Em Là Nguyệt'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Swa2MRrxvMI/AAAAAAAAAUw/vwFcql31leg/s72-c/EmLaNguyet+3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2828342027908493675</id><published>2009-11-19T15:41:00.006-05:00</published><updated>2009-11-19T19:05:08.053-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='LêVănKhoa BảnSắcViệtQuaÂmNhạc'/><title type='text'>Lê Văn Khoa – Bản Sắc Việt Qua Âm Nhạc</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwWvqyFDhUI/AAAAAAAAAUQ/woApnOFT7eo/s1600/LeVanKhoa+1.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 286px; FLOAT: left; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5405920077260490050" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwWvqyFDhUI/AAAAAAAAAUQ/woApnOFT7eo/s400/LeVanKhoa+1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lê Văn Khoa – Bản Sắc Việt Qua Âm Nhạc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi viết bài này, bản nhạc Kãoma Lambada trên YouTube đã có 37,550,442 lượt xem. Đây là một con số rất lớn, cho thấy tầm ảnh hưởng sâu rộng của dòng nhạc La Tinh Nam Mỹ trong một thế giới mà hàng rào biên giới cách biệt của văn hoá gần như bị phá vỡ bởi Internet. Con người đang đến gần với nhau hơn. Thế giới bây giờ là một sinh hoạt Đa Nguyên với bản sắc văn hoá các dân tộc cọ xát, chia sẻ, ảnh hưởng lẫn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Văn hoá Nhật nổi tiếng với các đoàn trống Taiko mà chính các môn sinh Âu Mỹ cũng thích thú tìm sang Nhật tập luyện. Các vũ khúc Hàn Quốc hoà với tiếng trống tiếng sáo và đàn tranh tạo nên giá trị văn hoá đặc thù. Nếu nói âm nhạc Nam Mỹ La Tinh có bản chất đặc biệt đã sinh ra các điệu Rumba, Cha Cha Cha, Pasodobe, Tango v.v...thì tại sao không thể có bản sắc Việt trong âm nhạc? Hỏi tức là trả lời. Yes, phải có và nên có. Và một trong những nhạc sĩ mang tâm huyết gắn bó đem cái “hồn” Việt vào âm nhạc tây phương chính là Nhạc sĩ Lê Văn Khoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc sĩ Lê Văn Khoa không phải là người Việt Nam đầu tiên dấn thân làm việc này. Điểm đặc biệt của ông chính là ở chỗ mang tiếng nhạc thuần tuý chuyên chở bản sắc Việt, trình diễn bằng các nhạc cụ tây phương, vượt qua giới hạn của các ca từ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người đề nghị dùng danh từ “ca khúc” cho những bản nhạc có lời, và “nhạc phẩm” cho các bản nhạc hoà tấu không lời. Nói một cách nôm na, ca từ có thể giúp mọi người truyền đạt và nhận hiểu được các cảm giác sâu đậm, có khi ứa lệ vì xúc động. Vì tiếng nói, tức ngôn ngữ, mang khá đầy đủ ước lệ, để nói và nghe nhận. Các hiệp định hay thoả ước quan trọng lại cần phải xác minh tường tận, các danh từ còn phải được định nghĩa đầy đủ thêm chi tiết để tránh hiểu lầm. Tiếng nhạc hiển nhiên không đạt được cảm thông sâu sắc như ngôn từ, ví dụ không ai “chuyện trò” hằng ngày bằng âm nhạc cả, vì thiếu các định lệ để hiểu rõ chính xác ý người kia muốn nói gì. Tuy nhiên trong cái thiếu sót lại có cái hay. Khi thưởng thức một bản nhạc giao hưởng, người ta không còn bị giới hạn về ngôn ngữ nữa. Khán giả của nhiều quốc gia khi thưởng thức giàn nhạc giao hưởng có thể nghe lắng tiếng nhạc như nhau, và tuỳ nghi diễn giải theo cảm xúc riêng của chính mình. Đây là lúc các nốt nhạc được thăng hoa thành ngôn ngữ “chung” để truyền đạt và tiếp thu cảm xúc giữa nhạc sĩ và người thưởng ngoạn. Trên vài bình diện nào đó, chúng ta có thể nói các “nhạc phẩm“ (không lời) mang được âm nhạc trở về với sứ mạng nguyên uỷ của nó, là phục vụ cho cái đẹp của chính nó, tức âm nhạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua công trình miệt mài của nhạc sĩ Lê Văn Khoa, chúng ta được thổi một luồng gió mới đầy sinh khí. Chúng ta có niềm hi vọng đẹp đẽ vào tương lai, về tiềm lực của Di Sản Việt đóng góp vào văn hoá âm nhạc thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lại nền âm nhạc thế giới hiện nay, có những tiến triển mà chỉ mấy năm trước người ta không thể tưởng tượng tới. Như nhạc Rap của người Da Đen, bây giờ trở nên thông dụng với con số phát hành khổng lồ trong nước Mỹ, rồi lan tràn gây ảnh hưởng qua nhiều quốc gia Âu, Á, Úc khắp nơi. Nhạc Rap lại còn sử dụng các âm thanh biến chế điện tử nên càng được phong phú hoá bằng cách phối khí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy xu hướng âm nhạc tân tiến trên thế giới là sử dụng đa chất liệu. Trở về với bản sắc âm nhạc thuần tuý Việt Nam có nghĩa là chúng ta sẽ khai phá cơ hội thăng hoa nhạc Việt, chứ không phải là chỉ đơn thuần trở về với các lối mòn cũ xưa. Nhạc sĩ Lê Văn Khoa là người đã giới thiệu âm nhạc dân gian Việt (đơn giản, ngũ cung) trong khung cảnh to rộng hoành tráng đầy màu sắc của dàn nhạc giao hưởng, hoặc bằng tiếng dương cầm thánh thót. Công trình của nhạc sĩ Lê Văn Khoa là đã làm sống dậy tâm hồn, hơi thở, tình cảm của dân tộc qua những âm ba mới mẻ, tinh vi, sâu sắc; có khả năng len lỏi vào các ngõ ngách sâu xa trong tâm thức người thưởng ngoạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu nói âm nhạc là một công tác “kế thừa”, thì cũng nên hiểu việc “về nguồn”, với âm giai có sẵn của tiền nhân, cũng chẳng có gì hay ho nếu thiếu sáng tạo. Nhưng nhạc sĩ Lê Văn Khoa đã biết tiếp thu và sáng tạo. Ông làm mới, ông đánh thức một kho tàng văn hoá tiềm ẩn của nhạc dân gian Việt. Khi nghe Symphony của Lê Văn Khoa do giàn giao hưởng trình tấu, chúng ta lạc vào một vũ khúc tinh diệu với các âm thanh mới lạ quây quyện một “hồn” nhạc rất Việt Nam. Như vậy, thế giới được thưởng thức bản sắc âm nhạc mới mà trước đây họ chưa có dịp nghe qua, và chúng ta được tìm thấy cái hay cái thâm thuý của bản sắc Việt qua phối khí hoàn toàn mới lạ. Từ những nét nhạc dân gian đơn sơ của Việt Nam ông đã phong phú hoá với các nhạc cụ tây phương. Chúng ta hãy nghe lời tâm sự của Lê Văn Khoa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Mục đích là tôi muốn dùng những nét nhạc hết sức đơn sơ của Việt Nam mà mình có thể biến hoá để người nước ngoài có thể dùng được. Bằng cách đó, mình đưa nhạc Việt đi xa hơn để hoà vào với dòng nhạc thế giới. Tại sao người ta chơi nhạc Đức, nhạc Nga, nhạc Anh, v.v… mà không chơi nhạc Việt Nam? thành ra tôi tâm nguyện là phải làm sao để đưa nhạc Việt mình cho thế giới biết tới nhạc Việt Nam. Đó cũng là cái ý niệm mà tôi đã có từ trước năm 1975. Trong một buổi nói chuyện với nhạc sư Nguyễn Hữu Ba về vấn đề phổ biến nhạc Việt, ông ta chủ trương nhạc Việt phải chơi bằng nhạc cụ Việt Nam. Tôi thì ngược lại, tôi nói là phải viết cho nhạc cụ Tây phương. Nghe mà người ta cảm thông được thì người ta mới tiếp nhận. Nhờ đó, nhạc sĩ trên thế giới mới chơi được, còn nếu mình chỉ chơi nhạc cổ truyền của mình mà thôi, thì người nào phải học nhạc cổ truyền mới chơi được. Như vậy là tự mình giới hạn mình.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự nghiệp tác phẩm của Lê Văn Khoa to lớn và đáng kể, không chỉ giới hạn ở nhạc phẩm giao hưởng trình tấu. Ông từng viết nhiều ca khúc cho nhi đồng. Tập nhạc “Dân ca Việt Nam”, và “Hát Cho Ngày Mai” gồm 24 ca khúc, với cả nhạc lẫn lời. “Nhạc Việt Mến Yêu” được Lê Văn Khoa viết phần Piano để giới thiệu các nhạc khúc phổ thông cho trẻ nhỏ học đàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cái hay khác của dòng nhạc Lê Văn Khoa là đã tạo niềm cảm hứng và rung động của nhiều nhạc sĩ thế giới để họ tiếp nhận đầy cảm hứng, để rồi nỗ lực tập luyện và trình diễn các nhạc phẩm của ông. Như vậy các bản nhạc trình diễn là sự rung cảm thực sự từ nhạc sĩ đến nhạc sĩ, mà những người sáng tạo thường trân quý nhau bằng tiếng gọi “tri âm” hay “tri kỷ”. Thí dụ là trong bài Cây Trúc Xinh (The Beautiful Bamboo), điệu dân ca miền Bắc với thang bậc ngũ cung, khi được trình bày qua tiếng đàn Piano của nữ nhạc sĩ Irina Starodub người ta nghe được nét trân trọng và trìu mến. Tuy là người ngoại quốc diễn tấu nhạc dân ca Việt Nam bằng dương cầm, nhưng vẫn giữ được giai điệu của Việt Nam. Irina Starodub cho thấy một sự nhạy cảm hiếm có. Người nghe tưởng chừng như tiếng gió đang đùa bên khóm trúc của quê hương Cần Thơ, quê quán của nhạc sĩ Lê Văn Khoa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các tác phẩm của Lê Văn Khoa cũng đang được sử dụng để giảng dạy tại phân khoa Âm nhạc ở một số trường đại học tại Hoa Kỳ và các quốc gia khác. Riêng trong lãnh vực nhạc Piano của Lê Văn Khoa, một giáo sư dương cầm của nhạc viện Alexandria tại Ukraine nói, “Tôi thích nhạc của Lê Văn Khoa vì nhạc của ông rất trong sáng, có nhiều chất liệu lý thú để cho các nhạc sĩ chuyên nghiệp và thính giả khám phá. Nhạc sinh của tôi đã trình diễn nhiều nhạc phẩm của ông.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwWv1YlmmWI/AAAAAAAAAUY/p7B-AMOVK44/s1600/Lyudmila+Chychuck.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 199px; FLOAT: left; HEIGHT: 302px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5405920259396245858" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwWv1YlmmWI/AAAAAAAAAUY/p7B-AMOVK44/s400/Lyudmila+Chychuck.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Hình: Giáo Sư Lyudmila Chychuck, Trung Tâm Văn Hóa và Nghệ Thuật Quốc Gia ở Kiev, Ukraine&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Dương cầm thủ quốc tế, Giáo Sư Lyudmila Chychuck, khi viếng Little Saigon đã diễn giảng và biểu diễn nét mới lạ trong dòng nhạc Lê Văn Khoa với khán giả. Cô hiện là giáo sư trường danh tiếng Âu Châu Lysenko Special School, chuyên dạy nhạc sinh trẻ có thiên tư về nhạc và tại Trung Tâm Văn Hóa và Nghệ Thuật Quốc Gia ở Kiev, Ukraine.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một phát biểu đầy vinh dự cho một nhạc sĩ Việt Nam. Vì bản thân cô Lyudmila Chichuck là một kỳ tài về âm nhạc. Cô học nhạc từ lúc lên 5. Tốt nghiệp National Tchaikowsky Conservatory of Music tại Kiev, thủ đô Ukraine. Những thành tích của cô gồm: 17 tuổi chiếm giải thi sáng tác nhạc thiếu niên toàn quốc, chiếm giải “Người Ðệm Ðàn Xuất Sắc” trong cuộc thi năm 2000 và 2001, Ukraine. Cô đoạt giải thưởng cuộc thi Piano Quốc Tế tại Bordeaux, Pháp, năm 2006. Tham gia đại hội âm nhạc quốc tế Jean Francais tại Paris năm 2008. Cô thu thanh nhạc phim cho các nhà viết nhạc Tây Ban Nha Lucas Vidal và Zakarias Martinez De La Riva. Vì yêu nhạc của Lê Văn Khoa, Lyudmila Chychuk đã thu thanh nhiều nhạc phẩm Piano của ông. Cô cũng đi trình diễn khắp xứ Ukraine và cả Vienna, Austria.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phân khoa Thanh Nhạc của trường Golden West College tại Quận Cam, California, đã ấn hành và sử dụng để dạy những bài dân ca Việt Nam do Lê Văn khoa viết phần đệm Piano và những câu chú thích bằng tiếng Anh.Các nhạc sinh khi chuẩn bị thi tốt nghiệp thì phải hát một bài trong tập Dân ca này. Đây quả là điều hãnh diện giới thiệu các nhạc sĩ âm nhạc tương lai về nhạc Việt Nam. Các sinh viên của trường cũng từng tổ chức trình diễn các nhạc phẩm này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không riêng gì với nhạc, Lê Văn Khoa còn là một khuôn mặt lớn với các thành đạt về nhiếp ảnh, truyền thông, giáo dục và nhiều lãnh vực khác. Tôi có cơ duyên hợp tác với chung với Lê Văn Khoa một thời gian ngắn trong chương trình Truyền Hình Việt Nam vào khoảng 1988, để thấy ông là một người đa tài với đam mê và sáng tạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cám ơn nhạc sĩ Lê Văn Khoa với tất cả lòng tri ân và ngưỡng mộ dành cho một người tài hoa, với nhiều công trình dấn thân cho nghệ thuật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;Oct 2009&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2828342027908493675?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2828342027908493675/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2828342027908493675' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2828342027908493675'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2828342027908493675'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/11/le-van-khoa-ban-sac-viet-qua-am-nhac.html' title='Lê Văn Khoa – Bản Sắc Việt Qua Âm Nhạc'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwWvqyFDhUI/AAAAAAAAAUQ/woApnOFT7eo/s72-c/LeVanKhoa+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6835720274121252302</id><published>2009-11-16T04:00:00.002-05:00</published><updated>2009-11-16T19:49:07.496-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='CóPhảiEmLà'/><title type='text'>Có Phải Em Là</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwHy7w8e0CI/AAAAAAAAAUI/2ykpMEg-CdQ/s1600/CoPhaiEmLa+122.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 301px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwHy7w8e0CI/AAAAAAAAAUI/2ykpMEg-CdQ/s400/CoPhaiEmLa+122.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5404868136386088994" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Có Phải Em Là&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Có phải vì em mà gió lộng&lt;br /&gt;Hay vào trường mộng dấu chim bay&lt;br /&gt;Có phải vì trăng hồ óng ánh&lt;br /&gt;Hay huyền thoại ảnh mắt ta say&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có phải ngàn xưa duyên đã nhụy&lt;br /&gt;Hay từ vô thỉ sóng vây nhau&lt;br /&gt;Có phải chiều nay hoa mới nhú&lt;br /&gt;Hay từ tinh tú sáng phương nào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có phải vì thương mà nắng đọng&lt;br /&gt;Hay vì bờ rộng gió bao la&lt;br /&gt;Có phải vì thu gieo lá vỡ&lt;br /&gt;Hay vì nhung nhớ bụi sương sa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có phải vì rung nên biển động&lt;br /&gt;Hay tầng cao vọng tiếng chuông ngân&lt;br /&gt;Có phải là em là cổ tích&lt;br /&gt;Xuyên vùng tịch mịch sáng tương lai&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;07 Nov 2009&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6835720274121252302?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6835720274121252302/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6835720274121252302' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6835720274121252302'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6835720274121252302'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/11/co-phai-em-la.html' title='Có Phải Em Là'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwHy7w8e0CI/AAAAAAAAAUI/2ykpMEg-CdQ/s72-c/CoPhaiEmLa+122.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1912313066168688930</id><published>2009-11-16T03:54:00.005-05:00</published><updated>2009-11-16T19:40:47.705-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='HaThuongNhan DoiThoaiVoiCuocDoiQuaThiCa'/><title type='text'>Hà Thượng Nhân - Đối Thoại Với Cuộc Đời Qua Thi Ca</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwEaKcRMjpI/AAAAAAAAAT4/yz6xL8qI3QE/s1600/HaThuongNhan.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 266px; FLOAT: left; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5404629794510638738" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwEaKcRMjpI/AAAAAAAAAT4/yz6xL8qI3QE/s400/HaThuongNhan.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Hà Thượng Nhân - Đối Thoại Với Cuộc Đời Qua Thi Ca&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nhà thơ Hà Thượng Nhân ghé bên dòng suối thi văn để thưởng ngoạn vui chơi và trút trao nổi niềm tâm sự. Trong khi một số văn nghệ sĩ khác thí nghiệm hoặc lao mình vào một số danh từ thời thượng hoặc tìm cái lạ qua những cách ngắt câu bất ngờ hay những cú sốc trong ý tưởng, thơ của Hà Thượng Nhân không câu nệ vào hình thức. Ông đi tìm chiều sâu của tâm hồn. Thi phong của Hà Thượng Nhân có nét sâu kín thầm lắng không phô trương, mang tâm hồn bình dị chân phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua thơ của ông người đọc thấy dáng dấp của một tâm hồn hiền hòa, đôn hậu, nghiêm túc không đùa cợt với chữ nghỉa. Có nhiều lúc trong thơ ông, người ta bắt gặp một khóe tâm sự hoài mong, chút mặn nồng với nắng mưa kỷ niệm, và thấp thoáng đâu đây bóng dáng của Lảo Tử và Trang Tử đang phất quạt coi nhẹ hiện tại để hướng về một miền tâm linh nào đó xa hơn bên ngoài tinh cầu này. Nhà thơ Hà Thượng Nhân ngân nga và trải dài tiếng lòng của mình với cuộc đời qua thi văn. Nói một cách khác, người thơ Hà Thượng Nhân đang đối thoại với cuộc đời qua thi ca.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước vào tuổi hạc, thật khó mà tưởng tượng nỗi ông là tác giả của những dòng thơ man mác với cảm xúc mượt mà, trẻ trung, và tinh diệu. Nét chân phương thanh thoát lồng trong súc tích của ngôn từ. Chúng ta hãy lắng nghe tiếng lòng qua thơ của ông:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Sắp sửa thu rồi người nhớ không?&lt;br /&gt;Ta về nghe gió thổi đầy sông&lt;br /&gt;Nghe dường mây trắng trong thơ cổ&lt;br /&gt;Phơ phất bay như ngọn cỏ bồng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Hà Thượng Nhân, Mơ Hồ, 2009)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta về nghe gió thổi đầy sông. Bình dị quá, mà sao man mác vi vu hoang mạc. Lời thơ buông nhẹ như nốt dương cầm buông lơi. Tuy đồng hành với các nhà thơ tiền chiến khác như Hữu Loan, Văn Cao, Hà Thượng Nhân cho thấy ông không bị đóng khung trong các ước lệ về “nét đẹp” và tính lãng mạn của dòng thi ca tiền chiến. Nét đẹp trong ca khúc Thiên Thai đầy tính siêu thực của Văn Cao như:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng&lt;br /&gt;Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào nguyên...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho ta thấy một ý niệm đầy ước mộng vượt thoát khỏi hiện tại của thi ca tiền chiến. Tuy cũng vương mang một chút gì hững hờ với thực tại, lời thơ Hà Thượng Nhân khác mới hơn ở những diễn biến nội tâm với chút khắc khoải, hoài niệm; trực thoại hơn là bao bọc bằng lớp vẹt ni bóng loáng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cỏ đã vàng theo những bước chân&lt;br /&gt;Môi son đã nhạt vẻ ân cần&lt;br /&gt;Nhìn sâu đáy mắt hồ Than Thở&lt;br /&gt;Tưởng vẫn ngày xưa, vẫn cố nhân&lt;br /&gt;Người cố nhân ư ? Ta muốn hỏi&lt;br /&gt;Ồ ly rượu ấy một mình say&lt;br /&gt;Trong say ta thấy lung linh nắng&lt;br /&gt;Tóc xõa bờ thon chặt nắm tay&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Hà Thượng Nhân, Mơ Hồ, 2009)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh “cố nhân” ở đây, chính là chút hoài niệm. Một nổi niềm uẩn ức, không trọn vẹn. Có một hố thẵm, một mất mát, hư hao nào đó mà người thơ Hà Thượng Nhân đã không lấp đầy nó được. Giữa hiện tại và quá khứ vẫn còn một giòng sông vô hình chảy qua và chia cắt. Có lẻ người thơ đang muốn mang chúng ta về với quảng đời êm đẹp ngày xưa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ta gối tay nằm biết nhớ ai&lt;br /&gt;Nhớ đồng lúa chín, nhớ sông dài ?&lt;br /&gt;Phải rồi, ta nhớ, hình như nhớ&lt;br /&gt;Một mảnh trăng non lá trúc cài&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Hà Thượng Nhân, Mơ Hồ, 2009)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Một mảnh trăng non lá trúc cài” nghe như tiếng lòng từ vô thức, mang chúng ta về với giai đoạn thanh bình ngắn ngủi sau khi đất nước chia đôi, trước khi nỗ bùng cuộc binh biến đưa đẩy đến những hoang tàn.&lt;br /&gt;Sau cuộc đổi đời 1975, nhà thơ Hà Thượng Nhân thấm thía tê tái trong hồn với những thương tích cay đắng lê thê trong trại tù cải tạo trên đất Bắc. Từ xứ Mỹ xa cách quê hương ngàn dặm hằng nữa tinh cầu, ông nhớ về thành phố Sài Gòn yêu dấu của kỷ niệm xưa bằng nhừng lời xót xa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Người ta lên mặt trăng&lt;br /&gt;Mặt trăng gần quá nhỉ!&lt;br /&gt;Anh muốn về Sài Gòn&lt;br /&gt;Sài Gòn xa đến thế!&lt;br /&gt;Sài Gòn xa hơn trăng&lt;br /&gt;Trăng đêm đêm vẫn thấy&lt;br /&gt;Lòng anh, em thấu chăng&lt;br /&gt;Thấm trên từng trang giấy&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;(Hà Thượng Nhân, Nhìn Trăng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwEaUS2chMI/AAAAAAAAAUA/mWINON_RPPU/s1600/QuocNam+NguyenSa+HoangAnhTuan+HaThuongNhan+1991.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 305px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5404629963781211330" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwEaUS2chMI/AAAAAAAAAUA/mWINON_RPPU/s400/QuocNam+NguyenSa+HoangAnhTuan+HaThuongNhan+1991.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Hình từ trái: Quốc Nam, Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn, Hà Thượng Nhân (năm 1991)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như nhịp cầu nối dài các thế hệ sáng tác qua các biến động lịch sử, thơ ông chứa đựng tâm huyết và u uẩn của giới sáng tác thi ca hải ngoại. Phải chăng vì vậy mà ông còn được gọi thêm là Hà Chưởng Môn. Phất phơ tuổi hạc mà ông vẫn ghé bến thơ với những dòng thi văn phong phú, thanh thoát, nhẹ nhàng không câu nệ. Bao nhiêu bài thơ của ông trải ra ngòi bút tự nhiên không gò bó, như nhịp đập con tim, như hơi thở, như cảm xúc nguyên sơ. Đây phải chăng là lý tưởng nho giáo thanh lịch, nhập mà như đã thoát. Ông bay cao bằng đôi cách trí tuệ của tâm hồn thi nhân qua lời thơ của ông:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Không cần thép, thơ vẫn là bó đuốc&lt;br /&gt;Thơ nâng người cao sát với thần linh&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Thượng Nhân sáng tác rất nhiều thơ với nhiều thể loại: lục bát, đường thi thất ngôn bát cú, ngũ ngôn, song thất lục bát, cổ phong trường thiên, thơ mới, thơ phá thể... Người viết bài này chỉ muốn phát họa những nét chính yếu đáng kể theo cảm xúc của riêng mình. Hi vọng trong cái thiếu sót của nhãn quan qua “lượng”, người viết nêu lên phần nào nét đặc thù về “phẩm” với dấu ấn của một thi sĩ miền Hà Thượng, mang tên Hà Thượng Nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1912313066168688930?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1912313066168688930/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1912313066168688930' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1912313066168688930'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1912313066168688930'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/11/ha-thuong-nhan-oi-thoai-voi-cuoc-oi-qua.html' title='Hà Thượng Nhân - Đối Thoại Với Cuộc Đời Qua Thi Ca'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SwEaKcRMjpI/AAAAAAAAAT4/yz6xL8qI3QE/s72-c/HaThuongNhan.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4431258134608345012</id><published>2009-10-19T19:04:00.002-04:00</published><updated>2009-10-19T19:38:26.060-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NhanhSongPhienMuon 2'/><title type='text'>Nhánh Sông Phiền Muộn 2 (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Stz4TVHD57I/AAAAAAAAATY/4sTruSXEovg/s1600-h/NhanhSongPhienMuon+2+Cover+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5394459464650975154" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Stz4TVHD57I/AAAAAAAAATY/4sTruSXEovg/s400/NhanhSongPhienMuon+2+Cover+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Nhánh Sông Phiền Muộn 2&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thơ : Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn&lt;br /&gt;Ca sĩ: Xuân Trường&lt;br /&gt;Hòa âm: Nguyễn Quang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mặt trời hồng ngủ ngang đồi núi&lt;br /&gt;Bầy chim non ngưng hót trên cây&lt;br /&gt;Người ghé ta rừng không đợi tuổi&lt;br /&gt;Người đi xa gió kéo giăng mây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời muộn phiền giòng sông rẽ nhánh&lt;br /&gt;Và sương mai thấm ướt tim khô&lt;br /&gt;Vàng ngất ngây rừng im nhịp thở&lt;br /&gt;Vùng dư âm khép tiếng cung đàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy cứ buông tay chiếc lá vàng&lt;br /&gt;Hãy tiễn đưa đời phút ly tan&lt;br /&gt;Hãy cố quên giây phút ngỡ ngàng&lt;br /&gt;Chớ luyến lưu tình đã phai tàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy ngắt đóa sầu đau năm tháng&lt;br /&gt;(Ai) nghe vụn vỡ ánh trăng vàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bên kia bờ sông xa thẳm&lt;br /&gt;Mãi nhớ người ta chờ tay ấm&lt;br /&gt;Mơ tiếng cười ru hồn bừng say&lt;br /&gt;Mãi nhớ người nhánh sầu chia sông&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="460" height="400" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-743ad646ce5a4f34" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v7.nonxt4.googlevideo.com/videoplayback?id%3D743ad646ce5a4f34%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D23703826D676124CADF6606A347E26FAC1F7179.11F56A58A892F37F524BD29D6C28DBF9F22F4797%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D743ad646ce5a4f34%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DHiNozxgFHtrotvlcDTbvBAqa97A&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="460" height="400" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v7.nonxt4.googlevideo.com/videoplayback?id%3D743ad646ce5a4f34%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D23703826D676124CADF6606A347E26FAC1F7179.11F56A58A892F37F524BD29D6C28DBF9F22F4797%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D743ad646ce5a4f34%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DHiNozxgFHtrotvlcDTbvBAqa97A&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4431258134608345012?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4431258134608345012/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4431258134608345012' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4431258134608345012'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4431258134608345012'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/10/nhanh-song-phien-muon-2-nhac.html' title='Nhánh Sông Phiền Muộn 2 (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Stz4TVHD57I/AAAAAAAAATY/4sTruSXEovg/s72-c/NhanhSongPhienMuon+2+Cover+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4817982021526111332</id><published>2009-10-07T09:42:00.011-04:00</published><updated>2009-10-07T10:37:28.184-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='KhucHatDemMua'/><title type='text'>Khúc Hát Đêm Mưa</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssyhu6IR5WI/AAAAAAAAATQ/_v0zc-XNVyA/s1600-h/QL1700.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 337px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5389860681305679202" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssyhu6IR5WI/AAAAAAAAATQ/_v0zc-XNVyA/s400/QL1700.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Khúc Hát Đêm Mưa&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; (nguyên tác: Romance)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời Việt: Đình Nguyên&lt;br /&gt;Ca sĩ: Quỳnh Lan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Réo rắt tiếng hát trong đêm mưa&lt;br /&gt;dặt dìu về theo muôn lối thánh thót rót rơi bên song&lt;br /&gt;như tâm tư đang héo hon ngóng trông mãi&lt;br /&gt;kiếp tha phương đã bao năm qua biệt ly&lt;br /&gt;như chim di đến bao giờ được gặp lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Héo hắt nỗi nhớ mong vô biên&lt;br /&gt;đã nhiều lần con tim với nước mắt ấy&lt;br /&gt;vẫn như mưa mang tâm tư theo lá rơi&lt;br /&gt;cuối sông vắng gió thu lay cánh hoa xưa&lt;br /&gt;nay về đâu ai ca chi khúc chia lìa để chạnh lòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khúc hát réo rắt đêm mưa rơi trong cuộc đời&lt;br /&gt;về cùng lúc với trống vắng quá xa xôi, lên chơi vơi&lt;br /&gt;nghe tiếc nuối lúc tiếng hát đã ngân lên bao yêu thương&lt;br /&gt;cho tơ vương ra muôn phương khúc ca dệt chạnh lòng sầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy đến với những ai đang yêu trong cuộc đời &lt;/div&gt;&lt;div&gt;và cùng hát khúc hát ấy với con tim đang yêu thương &lt;/div&gt;&lt;div&gt;mang tiếng hát đến với những nỗi đau thương nơi xa xôi &lt;/div&gt;&lt;div&gt;trên đôi môi cho muôn nơi khúc ca dạt dào lời tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/d8sBpm_k3jo&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/d8sBpm_k3jo&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="460" height="400"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4817982021526111332?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4817982021526111332/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4817982021526111332' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4817982021526111332'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4817982021526111332'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/10/khuc-hat-em-mua.html' title='Khúc Hát Đêm Mưa'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssyhu6IR5WI/AAAAAAAAATQ/_v0zc-XNVyA/s72-c/QL1700.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-8341741869866672166</id><published>2009-10-04T14:52:00.013-04:00</published><updated>2009-10-05T14:50:24.898-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ViệtHải GiấcMơSángTạo'/><title type='text'>Việt Hải – Giấc Mơ Sáng Tạo</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Việt Hải – Giấc Mơ Sáng Tạo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển &lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Use no way as way, use no limitation as limitation”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Bruce Lee (Lý Tiểu Long) &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Anh có rất nhiều năng lực. Anh sống cả cuộc đời đầu tư vào tình bạn. Anh có niềm đam mê văn chương. Ngày nay trên mạng ít người không biết tên anh qua sinh hoạt rầm rộ của Văn Đàn Đồng Tâm. Từ những ngày tôi mới biết anh, tôi đã thấy một mãnh lực thúc đẩy anh phải làm một điều gì đó với sáng tạo văn học. Khoảng năm 1999, chúng tôi chỉ mới biết nhau qua một Diễn Đàn trên mạng nhưng rất quý nhau. Tôi gặp anh lần đầu vào năm 2002 trong kỳ ra mắt tập thơ của nhà thơ Yên Sơn tại Nam Cali. Lúc đó tôi mới hiểu chân trái của người bạn mình rất yếu vì anh đã từng một lần bị stroke. Tôi quý anh vì cách giao thiệp vui vẻ nhiệt tình trên mạng, càng quý và trọng hơn với những phấn đấu bản thân mà hằng ngày anh phải vượt qua. Năm 2003 tôi được tin người bạn thân quý này lại bị stroke lần thứ hai. Sau đó anh không nói chuyện được nữa. Mãi hơn 5 năm sau anh mới phục hồi đầy đủ khả năng phát âm, nói chuyện rành mạch. Từ lần stroke thứ hai đó, một cánh tay không &lt;a name="VNS0001"&gt;sử dụng&lt;/a&gt; được, bàn tay còn lại anh gõ computer chỉ bằng 1 ngón. Ấy vậy mà anh đã sáng tác không biết bao nhiêu bài thơ Anh và Việt ngữ, và vô số bài viết về đủ thể loại, từ truyện ngắn, &lt;a name="VNS0002"&gt;tuỳ&lt;/a&gt; bút, biên khảo, gia chánh, sức &lt;a name="VNS0003"&gt;khoẻ&lt;/a&gt;, đến các đề tài yểm trợ cho các &lt;a name="VNS0004"&gt;vận động&lt;/a&gt; dân chủ trong nước. Người bạn đặc biệt này đã hợp tác với anh Tạ Xuân Thạc thành lập Văn Đàn Đồng Tâm. Sau 4 năm hoạt động không ngừng nghỉ, với số năng lượng tưởng chừng như được cung cấp &lt;a name="VNS0005"&gt;bởi&lt;/a&gt; 1 lò nguyên tử năng, anh đã &lt;a name="VNS0006"&gt;đẩy&lt;/a&gt; mạnh các hoạt động của Văn Đàn Đồng Tâm lan tràn ra mọi lãnh vực văn nghệ và văn chương và qua khắp biên giới lục địa. Anh chính là Trần Việt Hải, tác giả với bút hiệu Việt Hải LA. Anh là một người bạn chân tình mà tôi thương, quý mến và chân thành ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj6Z1XnVZI/AAAAAAAAATI/jLeoGD45Dtw/s1600-h/VietHai+nhom+MDV+2002.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 394px; DISPLAY: block; HEIGHT: 295px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388832275878598034" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj6Z1XnVZI/AAAAAAAAATI/jLeoGD45Dtw/s400/VietHai+nhom+MDV+2002.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;Việt Hải phát biểu hoạt bát trong một 1 tiệc họp&lt;br /&gt;mặt thân hữu tại Nam Cali (2002)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj6LLoo9vI/AAAAAAAAATA/ewv3w5kED_M/s1600-h/VietHai+nhom+MDV+2002+2.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 385px; DISPLAY: block; HEIGHT: 289px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388832024157550322" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj6LLoo9vI/AAAAAAAAATA/ewv3w5kED_M/s400/VietHai+nhom+MDV+2002+2.bmp" /&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;/a&gt;Huỳnh Nguyễn Thanh Tâm, Mỹ Ngọc, Việt Hải, Bảo&lt;br /&gt;Trân, Cát Biển (Huntington Beach, Nam Cali -2002) &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Một trong những điểm son của Văn Đàn Đồng Tâm là bắt tay với Trung Tâm Asia để hoàn thành tác phẩm “Kỷ Niệm Về Nhạc Sĩ Anh Bằng” phát hành vào tháng 9, 2009 song song với DVD Asia 62 “Anh Bằng Một Đời Cho Âm Nhạc” cùng lúc với Tuyển Tập Đồng Tâm 9. Đây không phải là lần đầu Văn Đàn Đồng Tâm cùng lúc phát hành nhiều tác phẩm. Những tác phẩm như (Đại Lão &lt;a name="VNS0007"&gt;Hoà&lt;/a&gt; Thượng Thích Quảng Độ / Cội Tùng Trước Gió, Vinh Danh Nhà Văn Doãn Quốc Sỹ, Kỷ Niệm Về Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh - Từ Chiến Sĩ Đến Khoa Học Gia, &lt;a name="VNS0008"&gt;Kỷ niệm&lt;/a&gt; Về Nhạc Sĩ Anh Bằng...) đều được Văn Đàn Đồng Tâm đóng góp bài vở song song với các Tuyển Tập Đồng Tâm từ 1 đến 9. Các thành quả nêu trên đều do sự đóng góp chủ lực của Việt Hải.&lt;br /&gt;Một người bạn mới quen và gặp anh lần đầu sẽ đi từ ngạc nhiên đến mến phục khi biết ra người đang giao tiếp &lt;a name="VNS0009"&gt;vận động&lt;/a&gt; rộng rãi hằng ngày trên mạng, vẫn phải cố vượt qua những giới hạn của một thể xác từng 2 lần đối phó sống còn với chứng đột quỵ.&lt;br /&gt;Tiềm lực đặc biệt của Việt Hải là ở bản chất hoạt bát, khả năng giao tế, sáng tạo, kết hợp và niềm tin. Nếu nói 2 lần bị đột quỵ là một đe &lt;a name="VNS000A"&gt;doạ&lt;/a&gt; quan trọng đến mạng sống riêng anh, nó lại giúp cho anh có cơ hội đóng góp toàn thời gian cho đam mê thi văn nói riêng, và kết hợp văn &lt;a name="VNS000B"&gt;hoá&lt;/a&gt; trên mạng nói chung. Trong vòng vỏn vẹn 4 năm thành lập, Văn Đàn Đồng Tâm đã tổ chức nhiều buổi ra mắt sách quan trọng từ Houston sang San Jose, Little Saigon, Úc Châu và lập chương trình các buổi RMS tại nhiều quốc gia khác. Văn Đàn Đồng Tâm đã quy tụ rất nhiều tài năng thi văn nhạc khắp nơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt Hải nối tiếp được thế hệ lớn đi trước và thế hệ trẻ đi sau. Anh như thổi luồng gió hồi sinh cho những tác giả từng rất &lt;a name="VNS000C"&gt;nổi tiếng&lt;/a&gt; một thời, qua chương trình ấn hành một loạt các sách Tuyển Tập nhằm vinh danh những người đã đóng góp đáng kể vào Văn &lt;a name="VNS000D"&gt;Hoá&lt;/a&gt; Việt (như Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn Xuân Vinh, Anh Bằng, Lê Dinh, Lê Văn Khoa, Lam Phương, Hà Thượng Nhân, Lê Hữu Mục, Trần Thanh Hiệp, Nguyễn Thanh Liêm v.v..). Theo tôi nghỉ Việt Hải đã làm được một điều rất tốt, là sự tận tình &lt;a name="VNS000E"&gt;nâng đỡ&lt;/a&gt;, đề cao, tu bổ các tác giả trẻ tuổi để truyền đạt đam mê sáng tạo văn học. Anh liên tục &lt;a name="VNS000F"&gt;giúp đỡ&lt;/a&gt; một cách không mệt mỏi các cây viết trẻ về những hướng đi quan trọng trong văn chương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj5T1Z9AcI/AAAAAAAAAS4/yPojHDBUudU/s1600-h/RMS+YS+VietHai+CatBien.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 373px; DISPLAY: block; HEIGHT: 261px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388831073297564098" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj5T1Z9AcI/AAAAAAAAAS4/yPojHDBUudU/s400/RMS+YS+VietHai+CatBien.bmp" /&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;/a&gt;Peter Morita, Yên Sơn, Cát Biển, Quỳnh Hương, An&lt;br /&gt;Phú Vang, Vũ Thư Nguyên, Việt Hải (2002)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Khởi đầu bài viết này tôi có ý định viết về “thơ của Việt Hải” vì theo tôi, thơ là thước đo khá tốt về chiều sâu của 1 người sáng tạo. Nhưng rồi tôi cảm thấy không ổn, vì lúc trước Việt Hải đã viết nhiều thơ, nay lại viết nhiều, không, phải nói rất nhiều - văn đủ thể loại. Nếu tôi cố gồm thâu cái nhìn tổng hợp về sáng tác của anh thì bài viết này phải rất dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay vì đưa tay đầu hàng vô điều kiện vì Việt Hải sáng tác quá nhiều, cuối cùng tôi chọn 1 góc cạnh thích hợp cho bài này. Đó là những gì tôi quý mến và ngưỡng mộ Việt Hải với cái nhìn của một người bạn từng có cơ hội sáng tác song hành với anh qua 10 năm. Như vậy, những ai muốn tìm những lời lẽ “phết vôi” khen lấy khen để về thi văn của Việt Hải có thể sẽ thất vọng. Tôi chỉ muốn chia sẻ niềm vui và hạnh phúc của tôi tìm được trong những mẫu chuyện thân tình về một người bạn mà tôi rất quý. Như vậy, hạnh phúc là điều chính người viết sẽ tìm thấy được trong bài viết này. Bài này sẽ rất ngắn hơn dự tính ban đầu, nhưng chuyên chở tình cảm bao la cho người bạn tôi thương quý và ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần tôi tự hỏi, chúng ta sẽ mất hoặc thiếu đi những hạnh phúc nào nếu Việt Hải chưa từng xuất hiện trên mạng?&lt;br /&gt;Đây nhé, ít nhất chúng ta sẽ mất đi các đối đáp &lt;a name="VNS0010"&gt;dí dỏm&lt;/a&gt; trên mạng (mà đôi khi chính tôi là nạn nhân). Chúng ta sẽ thiếu đi sợi giây liên lạc, nhất là khi hữu sự (hay hậu sự). Chúng ta sẽ mất đi một động cơ ngàn mã lực chạy bằng nuclear power nhằm &lt;a name="VNS0011"&gt;thúc đẩy&lt;/a&gt; các sáng tác mới, trăm hoa đua nỡ, cho Di Sản Việt. Chúng ta sẽ mất đi 1 lòng tri ân các nhân vật văn &lt;a name="VNS0012"&gt;hoá&lt;/a&gt; có công lao, của tập thể Người Việt Hải Ngoại. Các nhà đấu tranh chân chính trong nước sẽ mất đi 1 cánh tay dài &lt;a name="VNS0013"&gt;hỗ trợ&lt;/a&gt;. Các nhạc sĩ, văn sĩ, thi sĩ sẽ thiếu đi một nối kết vô hình “liên-lục-địa”. Các cây bút trẻ sẽ thiếu đi 1 tấm lòng hướng dẫn, &lt;a name="VNS0014"&gt;nâng đỡ&lt;/a&gt; và 1 bàn tay nắm víu khi bước về với văn &lt;a name="VNS0015"&gt;hoá&lt;/a&gt; cội nguồn, gọi là Cultural Identity, trong &lt;a name="VNS0016"&gt;dòng&lt;/a&gt; sinh hoạt Đa Nguyên Nước Mỹ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Việt Hải tôi tìm thấy một giấc mơ. Giấc mơ lưu lại điều gì đó giữa vô thường. Hành trình của anh là chia sẻ và cám ơn. Chia sẻ là trao đổi, phấn đấu, góp một bàn tay, lưu lại di sản văn &lt;a name="VNS0017"&gt;hoá&lt;/a&gt; Việt cho thế hệ kế tiếp. Cám ơn là tri ân từng ngày hiện hữu đã cho người Việt cơ hội vươn lên. Và lựa chọn Cứu Cánh của anh là những đóng góp về sáng tạo văn &lt;a name="VNS0018"&gt;hoá&lt;/a&gt; nghệ thuật. Tôi, với tính cách một bạn thân, được ghế ngồi đặc biệt để xem sân khấu mỹ lệ đó. Từ những ngày góp sức dự Ra Mắt Sách Văn Đàn Đồng Tâm tại Bắc Cali năm 2007, rồi họp mặt TMC năm 2008, chúng tôi có dịp về tá túc chung với nhau mấy ngày để thấy thương bạn mỗi khi thay quần áo, đi đứng, chải đầu. Những cử động mà chúng ta làm hằng ngày trong vô thức như cài nút áo hay mang giầy v.v... đối với Việt Hải đều là những thủ tục cần chú tâm và cố gắng. Ấy vậy mà Việt Hải hăng say sáng tác, mải mê vận động và cổ động. Anh là người tạo nên giông bão. Anh đã từng đối diện sự chết. Và anh đã sống bằng trăm lần các người khác đã sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh xuất hiện trên mạng nhiều hơn là trên sân khấu của những buổi trình diễn họp mặt. Anh vui trong sự thành công của bằng hữu. Và cũng phải nghe nhiều lời than khi người khác phạm lỗi. Anh làm tôi liên tưởng lời bà Harriet Tubman. Trên con đường đấu tranh cho tự do một phụ nữ &lt;a name="VNS0019"&gt;can đảm&lt;/a&gt; người New York, bà Harriet Tubman, người đã liều mạng sống nhằm cứu những nô lệ đi trốn từng chỉ dẫn: "Nếu bạn nghe chó sủa, cứ bước tới. Nếu bạn thấy đuốc đi lùng thắp sáng đầy rừng, cứ bước tới. Nếu có tiếng la đuổi theo bạn, cứ bước tới. Không bao giờ ngừng lại. Cứ bước tới. Nếu bạn muốn nếm mùi vị của Tự Do, bạn phải ngang nhiên bước tới"...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj4K_EE3TI/AAAAAAAAASw/FNNbXtr_eLs/s1600-h/Gia+Dinh+Viet+Hai+1.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 365px; DISPLAY: block; HEIGHT: 275px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388829821759708466" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj4K_EE3TI/AAAAAAAAASw/FNNbXtr_eLs/s400/Gia+Dinh+Viet+Hai+1.bmp" /&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;/a&gt;Việt Hải, Lệ Hoa và 2 cháu Hải Việt, Hải Nam &lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;Sau khi bị stroke lần đầu, với đứa con lớn mới 3 tuổi và đứa kế 2 tuổi, Việt Hải viết bài thơ “Will You Love Me Still” như những lời thương yêu kỳ vọng, nhắn nhủ với người bạn đời Lệ Hoa. Dạo đó Lệ Hoa mỗi sáng từ 8AM đến 9AM trước khi làm luôn ghé qua bệnh viện thăm chồng han hỏi thăm nom. Khi tiệm nails đóng cửa, chị lại ghé bệnh viện thêm từ 8PM đến 10PM nán lại cho đến lúc Hospital đuổi khách về cho bệnh nhân vào giấc ngủ. Chúng ta thử nghe những &lt;a name="VNS001A"&gt;trăn trở&lt;/a&gt; âu lo và lòng yêu thương gửi gấm của Việt Hải như thèm khát niềm bình an và yêu thương với người vợ hiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If someday life turns me into a corner,&lt;br /&gt;When I have a little choice of life,&lt;br /&gt;My eyes may dimmer low,&lt;br /&gt;My steps may not be strong,&lt;br /&gt;I need to lean on someone,&lt;br /&gt;To whom I would reach out to ask,&lt;br /&gt;Take me through valley of sadness,&lt;br /&gt;I would claim of you a promise,&lt;br /&gt;Of thanks for your heart of gold,&lt;br /&gt;It is simply because of this, my dear,&lt;br /&gt;And it is you will be my love forever…&lt;br /&gt;(Việt Hải, “Will You Love Me Still”, February 27, 2003)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện tình của Việt Hải và Lệ Hoa cũng có nhiều chi tiết rất thơ mộng. Việt Hải từng lãng mạn đến độ bất ngờ bay qua Đài Bắc để tìm gặp người yêu trong chuyến du lịch của nàng. Khi đến nơi, đã trễ vì nàng và các chị em đã sang Thái Lan. Việt Hải tức tốc dò tìm chi tiết, bay tiếp sang Thái Lan, để rồi tìm được đến gõ cửa tận phòng khách sạn của người yêu, và được Lệ Hoa chào đón bằng những giọt nước mắt nhớ thương, cho bao phiền muộn và hiểu lầm qua đi. Tại Thái Lan với biển đẹp, cát trắng và những hàng dừa thơ mộng cặp tình nhân đã vui chơi trong hạnh phúc. Trên bờ biển, Việt Hải viết hàng chữ trên cát “ VH &amp;amp; LH 06/1984”. Sóng biển tràn vào &lt;a name="VNS001B"&gt;xoá&lt;/a&gt; đi “06/1984”, Lệ Hoa mĩm cười viết lại “Forever” thay vào các con số vừa bị &lt;a name="VNS001C"&gt;xoá&lt;/a&gt;, thành ra “VH &amp;amp; LH Forever”. Và nơi bờ biển thơ mộng đó khi Việt Hải ngỏ lời trăm năm, Lệ Hoa &lt;a name="VNS001D"&gt;mỉm cười&lt;/a&gt; chỉ vào hàng chữ và sung sướng gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài thơ khác của Việt Hải viết cho Lệ Hoa có &lt;a name="VNS001E"&gt;lời lẽ&lt;/a&gt; chân thành như sau:&lt;br /&gt;Em về giấc ngủ cô đơn,&lt;br /&gt;Ðể anh thao thức, chập chờn &lt;a name="VNS001F"&gt;đêm&lt;/a&gt; thâu,&lt;br /&gt;Da em là lụa Tô Châu,&lt;br /&gt;Mắt em như thể trân châu ngọc ngà,&lt;br /&gt;Môi hôn má thắm mặn mà,&lt;br /&gt;Hoa đăng nét mặt thật thà ngây thơ,&lt;br /&gt;Em ơi hãy ngủ như mơ,&lt;br /&gt;Anh ru em ngủ đơn sơ miệt mài,&lt;br /&gt;Say mê giấc mộng thiên thai,&lt;br /&gt;Cho anh hạnh phúc trọn ngày bên em.&lt;br /&gt;(Việt Hải, Giấc ngủ cô đơn)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Việt Hải bị stroke lần thứ hai vào năm 2003, mỗi ngày tôi liên lạc với Lệ Hoa khi chị ghé thăm chồng mỗi sáng để trao đổi tình hình sức &lt;a name="VNS0020"&gt;khoẻ&lt;/a&gt; của Việt Hải. Sau đó tôi thông báo diễn tiến bệnh tình của anh trên mạng với nhóm sáng tác thơ văn MĐV. Mỗi ngày qua các chi tiết bệnh tình tôi còn như được thố lộ thêm nổi âu lo của một người vợ với 2 con còn quá nhỏ và áp lực từ bốn bề &lt;a name="VNS0021"&gt;đến nỗi&lt;/a&gt; chị không còn 1 tí thời giờ gì cho chính riêng mình nữa. Có một điều là tôi và chị từng nói chuyện điện thoại không biết bao nhiêu lần, mà mãi năm 2008 mới gặp nhau lần đầu, khi tá túc tại nhà anh Tạ Xuân Thạc tại Houston trong kỳ hội ngộ của nhóm TMC. Sau lần stroke thứ nhì của Việt Hải, nhóm thân hữu chúng tôi từ San Diego, Irvine, Little Saigon cùng kéo nhau mười mấy mạng trong 3 chiếc xe van nối đuôi lên bệnh viện vùng Thousand Oaks thăm Việt Hải. Lúc ấy anh đã hồi tỉnh nhưng chưa phát âm được, tất cả liên lạc chỉ là ra dấu và gật đầu. Tôi nghỉ tấm lòng của bè bạn đã giúp anh thêm năng lực phấn đấu, vì bạn bè còn đó, vẫn thương quý mong anh mau hồi phục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này khi Việt Hải cùng anh Tạ Xuân Thạc và nhà văn Doãn Quốc Sỹ thành lập Văn Đàn Đồng Tâm, chính anh Tạ Xuân Thạc là một thầy thuốc hiệu quả nhất giúp Việt Hải phục hồi tiếng nói. Anh Thạc thường xuyên liên lạc Việt Hải bằng điện thoại hằng ngày thăm hỏi, bàn việc. Nhờ đó Việt Hải &lt;a name="VNS0022"&gt;sử dụng&lt;/a&gt; tiếng nói liên tục. Lúc đầu Việt Hải phát âm khó khăn, nhưng với cố gắng phi thường dài theo năm tháng phấn đấu, anh đã phục hồi được khả năng phát âm gần như trọn vẹn. Dạo trước tôi không hiểu hết những lời Việt Hải nói qua điện thoại, giờ đây tôi có thể nghe và hiểu, không còn vấn đề nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo &lt;a name="VNS0023"&gt;dòng&lt;/a&gt; thời gian, giờ đây gia đình Việt Hải là một tổ ấm đầy hạnh phúc. Hai cháu trai Hải Việt và Hải Nam giờ đã thành hai thiếu niên văn võ song toàn, vừa học giỏi về văn &lt;a name="VNS0024"&gt;hoá&lt;/a&gt; vừa trau dồi võ nghệ, đã là Huấn Luyện Viên Hoàng Đai của môn võ thuật Thiếu lâm Kienando và thụ huấn thêm kỹ thuật của môn phái Vovinam. Ngoài ra hai cháu còn chơi trong ban nhạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj3S2TheaI/AAAAAAAAASo/xI0fKbKBugo/s1600-h/Gia+Dinh+Viet+Hai+2.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 393px; DISPLAY: block; HEIGHT: 263px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388828857335904674" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj3S2TheaI/AAAAAAAAASo/xI0fKbKBugo/s400/Gia+Dinh+Viet+Hai+2.bmp" /&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;/a&gt;Hải Nam, Việt Hải, Lệ Hoa, Hải Việt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SsjzpRV9SsI/AAAAAAAAASg/gL0Nr0HWKLI/s1600-h/HaiNam.bmp"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 267px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388824844504484546" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SsjzpRV9SsI/AAAAAAAAASg/gL0Nr0HWKLI/s400/HaiNam.bmp" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;Hải Nam trong ngọn phi lôi cước ngoạn mục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SsjzTCdDYPI/AAAAAAAAASY/dTkitWJejp8/s1600-h/HaiViet.bmp"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 267px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388824462550589682" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SsjzTCdDYPI/AAAAAAAAASY/dTkitWJejp8/s400/HaiViet.bmp" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; Hải Việt trong ngọn phi cước bay bổng nunchaku&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssjyu4PWTHI/AAAAAAAAASQ/5Zgism2Uya8/s1600-h/HaiNam+HaiViet+Ban+Nhac.bmp"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 351px; DISPLAY: block; HEIGHT: 264px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388823841333464178" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssjyu4PWTHI/AAAAAAAAASQ/5Zgism2Uya8/s400/HaiNam+HaiViet+Ban+Nhac.bmp" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;Hải Việt, Hải Nam trong ban nhạc&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;Trong tình bạn tôi quý Việt Hải vì một điều nữa, thân phụ của anh là một niên trưởng khả kính trong giới SQ Hải Quân. Việt Hải viết về thân phụ mình với lòng yêu thương cha vô bờ bến, và hình ảnh người cha là ánh hải đăng giúp anh noi gương phấn đấu trong cuộc đời. Hãy lắng nghe Việt Hải kể về Cha mình:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Cha tôi có sức &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS0025"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;khoẻ&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; dẻo dai, bền bỉ, tôi nhớ ông tập luyện võ thiếu lâm, thái cực quyền, hít thở khí công và tập chạy bộ. Hồi tôi còn nhỏ có những sáng sớm chủ nhật ông và tôi chạy bộ tàng tàng từ góc đường Cường Để và Lê Thánh Tôn gần bến Bạch Đằng ngược về hướng đường Thống Nhất để vào Sân Hoa Lư, rồi chạy nhiều vòng trong đó, tôi chạy lẽo đẽo theo sau mà đôi chân gần như rã rời, lứa tuổi lên 9 hay 10 của thời còn non nớt. Cha tôi vẫn tiếp tục chạy và hít thở điều &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS0026"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;hoà&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; vòng cái sân vận động này, tôi &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS0027"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;mệt lả&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; cứ tà tà tiếp tục cuốc bộ quanh sân sau khi cảm thấy mình hết xí quách. Đoạn ông chạy băng qua mặt tôi, bằng cử chỉ trìu mến ông xoa nhẹ lên đầu tôi và nói vọng theo: "Hãy ráng lên con!". Vâng, câu nói tuy tầm thường như vậy mang nhiều ý nghĩa đặc biệt với tôi sau này khi trưởng thành. Khi đi học võ ra giao đấu bị trúng đòn của đối phương, hay giao đấu tennis nếu có thua phải về luyện lại, hãy ráng lên và ráng lên,... Rồi oan khiên khi hai mùa thu năm ấy tôi bị hai con quái vật "Celebral Hemorrhage Stroke", tức chứng tai biến vỡ mạch máu não đốn tôi &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS0028"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;ngã quỵ&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; như một võ sĩ bị hạ đo ván, tôi nhìn 2 cháu con trai tôi, tôi nhớ đến lời khuyên năm xưa của cha tôi "Hãy ráng lên con!" và tôi cố gượng đứng dậy cho các con tôi hiểu rằng cha chúng sẽ luôn cố gắng và không bỏ cuộc.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SsjyPB2rhqI/AAAAAAAAASI/rWHrxBiuybo/s1600-h/Gia+Dinh+VH+DaiTa+TranPhuocDu.bmp"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 290px; DISPLAY: block; HEIGHT: 379px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388823294158538402" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SsjyPB2rhqI/AAAAAAAAASI/rWHrxBiuybo/s400/Gia+Dinh+VH+DaiTa+TranPhuocDu.bmp" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;Việt Hải (đứng sau cha, áo trắng) với Ba Mẹ cùng các anh em&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;Những &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS0029"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;kỷ niệm&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; thời niên thiếu với cha tôi vẫn đong đầy trong trí nhớ. Khi cái thuở mới đi học ông là người gò tay cho tôi tập viết, ông hướng dẫn tôi những bài toán đố khó khăn với tâm trí thơ ấu tôi tại bậc tiểu học. Cha tôi là người đầu tiên dạy tôi viết và phát âm từng câu Anh ngữ và Pháp ngữ. Khi đau yếu, cha tôi phát thuốc cho uống, những viên thuốc nhức đầu hay cảm cúm đầy ân tình của thời xa xưa đó đã tạo cho tôi cái tiền lệ để sau này tôi phát thuốc lại cho các con tôi. Ngày lễ Cha kể về Cha, nhớ về Cha, tri ân Cha với những ân tình phụ tử vốn nồng nàn, vốn thiêng liêng, hay để nhớ về dĩ vãng cũ vẫn sống mãi và thật đẹp trong tôi.&lt;br /&gt;Năm 1963 khi ông sang học tại Mỹ, ông gửi về cho gia đình một bức hình chụp ông cùng 3 người bạn đồng &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS002A"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;khoá&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; của (1) hải quân hoàng gia Úc, (1) Đan Mạch và (1) Hy Lạp tại cây cầu sơn đỏ Kim Môn (Golden Gate). Bốn người thanh niên trong bộ lễ phục hải quân đại diện cho QG mình và họ khoác thêm áo navy overcoat màu navy blue đang tươi cười rạng rõ trước ánh ban mai của mùa Xuân chan &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS002B"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;hoà&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; tại vịnh San Francisco, mặt sau ông ghi vài dòng chữ mà nét chữ ông viết quen thuộc và trân quý trong ánh mắt tôi: "Hải con thương,Ba hy vọng sau này con có dịp sang đây để nhìn thấy cái kỳ quan Golden Gate Bridge này của thế giới. Nó thật hùng vĩ con à. Ba TPD".&lt;br /&gt;Hôm sau tôi mang vào lớp học khoe ngay với các bạn học, mà cả bọn nhóc tì của tôi xuýt xoa. Có đứa bảo: "Ba mày le thế!". Tôi cười tít mắt vì "tuổi trẻ thích lấy le đấy". Thật ra chúng tôi chả đứa nào dám ước mơ xa vời như chuyện thần tiên đặt chân đến một xứ giàu có mà lại xa xôi, thì cái ước mơ đặt đôi chân nhỏ bé lên &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a name="VNS002C"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt;vỉa hè&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; gần chân cầu Kim Môn của San Francisco vốn là chuyện thần thông, hoang đường. Nếu có mơ thì bọn nhóc chúng tôi chỉ dám mơ ước được có một lần bước lên phi cơ để xem bên trong nó như thế nào và có được cái cảm giác mình ra sao khi nó bay trên mây thôi thì chúng tôi hả dạ lắm rồi.&lt;br /&gt;Sau này ông được thả ra sau khi bị tù đầy tại miền Việt Bắc 13 năm, ông sang Mỹ sau gần 30 năm mà ông đã đến xứ này. Mùa hè 1993, tôi chở ông lên San José thăm các bạn ông, xong tôi đưa ông ghé thăm bên nhà vợ tôi tại Sacramento, trên đường về lại trùng hợp ngay Father's Day, tôi đánh đường vòng qua San Francisco trước khi về lại Los Angeles. Tôi cho xe đừng tại công viên khu rest area ngay chân cầu Kim Môn. Hai vợ chồng tôi trong bộ đồ sweat-suit và khoác áo chiếc áo tennis jacket. San Francisco vào 3 giờ chiều có gió lồng lộng lùa trên mặt biển thổi lạnh cóng chân tay dù là mùa hè nắng vẫn còn nhiều, nắng chiều chiếu xuống dòng nước biển xanh. Ánh mặt trời chiếu sáng từ hướng Oakland cho thấy cả vùng trời bao la quanh vịnh thật đẹp mắt. Dáng của Ba tôi lúc này trông quá già, ông ốm yếu, hom hem trong nỗi ngậm ngùi của tôi, ông khoác chiếc áo pardessus đen phủ kín người để chống lạnh, tôi ôm cha tôi khi máy ảnh liên tục bấm hình do vợ tôi làm phó nhòm. Tôi kể lại cho cha tôi nghe bức hình năm xưa mà ông gửi với lời ước mơ nếu tôi có dịp đến nơi đây để chiêm ngưỡng một kỳ quan thế giới, và vì chuyến đi đường vòng xa xôi này chỉ đưa cha tôi về lại dĩ vãng của ngày xưa mà ông đã quên lãng. Chuyến đi lại may mắn diễn ra đúng ngày lễ dành cho Cha hay ngày Lễ Cha, tôi bắt tay ông, xiết nhẹ trong nỗi hạnh phúc và hôn lên bờ vai gầy guộc của ông thay cho lời chúc mừng: Happy Father's Day.” (Việt Hải, “Ân Tình Người Cha”)&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Sau 14 năm tích cực tham dự diễn thuyết trong hội Toastmasters International tại Texas và California, tôi có thói quen thâu thập và cất giữ các bài diễn văn mà tôi yêu thích. Có một bài diễn văn mà tôi rất quý của Steve Jobs, người sáng lập công ty Apple Computer. Bài diễn văn có tựa đề “Bạn Phải Tìm Thấy Điều Bạn Yêu Thích”, là lời nhắn nhủ của diễn giả danh dự Steve Jobs trong buổi lễ Tốt Nghiệp của trường Đại Học danh tiếng Stanford vào tháng 5, 2005. Đoạn cuối bài diễn văn Steve Jobs kể lại câu chuyện, kinh nghiệm, và cái nhìn của ông về sự chết như sau:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;br /&gt;“Khi tôi mới 17 tuổi, tôi có đọc được một danh ngôn đại loại là: “Nếu bạn sống mỗi ngày như là ngày cuối đời bạn, dần dà đời bạn sẽ khá hơn lên.” Câu danh ngôn này để lại một dấu ấn trong tôi, rồi suốt 33 năm qua mỗi sáng tôi đều nhìn vào gương và tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối cuộc đời tôi, tôi còn ham muốn làm những gì tôi sắp làm hôm nay không?” Mỗi khi tôi trả lời “Không” liên tiếp chừng tuần lễ, tôi tự biết tôi cần phải thay đổi một cái gì đó.&lt;br /&gt;Luôn tự nhủ là tôi sẽ phải chết sớm thực là một tuyệt chiêu, nó giúp tôi nhiều phen khi phải làm những quyết định quan trọng trong đời. Bởi chưng mọi thứ quanh ta – từ những trông mong ngoại cảnh vào khả năng của ta, những tự mãn cùng nỗi sợ hãi bị làm mất thể diện hay sợ thất bại – những điều như trên chẳng còn nghĩa lý gì nữa khi ta chạm mặt tử thần. Lúc đó chỉ còn những gì tối hệ trọng mới đáng kể. Luôn ghi nhớ rằng tôi sắp chết là cách tốt nhất tôi dùng để tự đối phó mỗi khi tôi nghĩ tôi sắp thua một ván bài nào đó. Khi bạn bị dồn vào chân tường và bị lột trần như nhộng, còn gì mất nữa đâu và bạn an nhiên nghe theo tiếng lòng mình.&lt;br /&gt;Khoảng một năm về trước, tôi bị chẩn đoán là mắc bệnh ung thư. Tôi được chụp quang ảnh ngay từ khoảng bẩy giờ rưỡi sáng hôm đó, kết quả cho thấy rõ ràng tôi bị bướu ở &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS002D"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;tuỵ&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; tạng (pancreas.) Lúc ấy tôi cũng chả biết &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS002E"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;tuỵ&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; tạng là cái gì. Các bác sĩ bảo tôi rằng loại ung thư này thuộc loại vô phương cứu chữa, và rằng tôi chỉ còn sống được cao lắm là từ ba tới sáu tháng mà thôi. Bác sĩ khuyên tôi nên về nhà “giải quyết chuyện gia đình cho có trước sau,” hàm ý bảo tôi về nhà chuẩn bị chết đi là vừa. Đối với tôi, điều này có nghĩa là tôi phải gom cho gọn lại những gì tôi sẽ dạy bảo cho lũ con tôi trong mười năm để chỉ dạy dỗ trong vòng vài ba tháng. Điều này cũng có nghĩa là tôi sẽ phải bạch &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS002F"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;hoá&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; mọi chuyện trong nhà để người thân của tôi còn biết đường lo liệu. Điều này có nghĩa là tới giờ đi chào vĩnh biệt mọi người.&lt;br /&gt;Tôi đã sống với cái chẩn đoán đó suốt ngày. Tới tối,tôi được làm một phẫu thuật nhỏ, người ta thọc một ống nội soi qua cổ họng, xuống dạ dày tới ruột, rồi cho một kim chích vào &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0030"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;tuỵ&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; tạng để lấy vài tế bào của cục bướu. Tôi được chích thuốc gây mê, nhưng vợ tôi cũng có mặt ở phòng mổ đã kể lại rằng khi các bác sĩ khám nghiệm các tế bào này qua kính hiển vi, họ đã reo lên vì cục bướu của tôi thuộc loại bướu &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0031"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;tuỵ&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; rất hiếm và có thể khỏi bịnh được sau khi đã lấy nó ra. Tôi đã trải qua cuộc phẫu thuật ấy và khỏi bịnh rồi.&lt;br /&gt;Có lẽ đây là lần tôi cận kề cái chết nhất trong đời, tôi mong sẽ chẳng phải trải qua một thử thách nào tương tự trong ba bốn mươi năm tới. Đã trải qua kinh nghiệm sinh tử này, tôi muốn nhắn nhủ các bạn đôi điều:&lt;br /&gt;Chẳng ai muốn chết cả. Ngay cả những ai muốn lên Thiên Đàng cũng không muốn phải chết trước rồi mới tới nơi ấy. Tuy vậy, sự chết là điều mà ai cũng sẽ phải trải qua. Chưa ai vượt thoát khỏi sự chết. Và điều này thì cũng tự nhiên thôi, bởi chưng Sự chết là sáng chế tuyệt vời, độc nhất vô nhị của Sự sống. Nó là tác nhân làm thay đổi Sự Sinh Tồn. Nó dẹp bỏ đi những gì cũ kỹ để dọn chỗ cho cái mới tiếp vào. Ngày hôm nay các bạn chính là cái mới đấy, nhưng một ngày nào đó trong tương lai gần, các bạn sẽ lão &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0032"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;hoá&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; và sẽ bị sa thải khỏi địa cầu. Xin lỗi các bạn vì tôi có vẻ như cường điệu &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0033"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;hoá&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;em&gt; quá đáng, nhưng đây là sự thật.&lt;br /&gt;Vì sự hiện hữu của các bạn chỉ có hạn, bạn chẳng nên sống cho người khác. Đừng bị bó buộc bởi những giáo điều, vì chúng sẽ làm bạn sống với những khuôn khổ do người khác đặt ra. Đừng để những ý kiến của người khác làm nhiễu loạn cái tâm của bạn. Trên hết, hãy can đảm đi theo tiếng gọi của trực giác và khởi tự tâm mình. Những tiếng lòng này thật vi diệu vì chúng biết rõ bạn sẽ ra sao ngày sau. Mọi thứ khác trên đời chỉ còn là thứ yếu.&lt;br /&gt;Khi tôi còn trẻ, tôi thường mua một quyển sách rất đặc sắc tên là “ Thư Mục Toàn Cầu“, sách này là một trong những sách gối đầu giường của thế hệ chúng tôi...Steward và Ban Biên Tập của ông xuất bản vài bộ “Thư Mục Toàn Cầu,” rồi khi ấn phẩm đã có vẻ thoái trào, họ cho in ấn bản cuối. Lúc ấy là vào khoảng giữa thập niên bảy mươi, khi tôi còn trẻ măng như các bạn bây giờ. Ở bìa sau ấn bản cuối này là một tấm hình chụp một con đường làng lúc sớm mai, cái kiểu đường làng làm bạn muốn nhảy dù đi chơi xa nếu bạn thuộc típ người mạo hiểm. Dưới hình là dòng chữ: “&lt;strong&gt;Stay Hungry. Stay Foolish&lt;/strong&gt;.”(“Giữ lòng thèm khát, và một thái độ liều dại”)&lt;br /&gt;Đó là lời chúc giã từ của ban biên tập trước khi đình bản bản sách vĩnh viễn. Tôi luôn tự chúc mình như vậy. Giờ đây, khi các bạn sắp tốt nghiệp để bắt đầu một đời sống mới, tôi cũng chúc bạn như vậy. Stay Hungry. Stay Foolish.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Tôi thấy đây chính là điểm chung giữa Steve Jobs và Việt Hải. Cả hai luôn luôn “Stay Hungry, Stay Foolish”. Cả hai đang làm rất nhiều việc mà con người bình thường không làm được. Họ đạt kết quả bất chấp những khó khăn thể xác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điều tôi học hỏi qua năm tháng, là người nào có thể làm mỗi giây phút tràn ngập một nội dung sâu sắc, thì người đó sẽ kéo dài vô tận cuộc đời mình. Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn nhân tính trưởng thành từ bão táp. Đi qua cuộc đời chúng ta không khỏi ghi nhận và cám ơn vì có những người bạn đã quan tâm và yêu quý tha nhân. Vì họ nâng đỡ và khuyến khích bạn bè. Vì họ truyền năng lực cho người khác, hơn chính bản thân họ. Vì họ làm nên sự khác biệt, cho cuộc sống xung quanh tốt đẹp hơn. Đối với những người bạn này chúng ta có hạnh phúc của kỷ niệm quá khứ, an lạc hiện tại, và ước mộng đẹp của tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những người đi qua thời gian mà không để lại dấu vết gì cả. Riêng Việt Hải để lại nhiều dấu chân trên mặt đất và dấu ấn trong tim bạn bè. Anh luôn chiếm ngự trong lòng tôi nhiều trân quý của tình bạn và lòng ngưỡng mộ chân thành. Mong rằng Việt Hải luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ; đủ thử thách để mạnh mẽ hơn; đủ niềm vui nỗi buồn để trưởng thành hơn; và đủ sức sống, để sáng tạo. Mong anh sẽ đẩy mạnh thật nhiều cho khu vườn Di Sản Văn &lt;/span&gt;&lt;a name="VNS0034"&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;Hoá&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt; Việt của chúng ta nở thật nhiều hoa ngát thơm muôn sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển (Oct 2009)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển - Hiện cư ngụ tại Philadelphia, PA. Cựu Sĩ Quan Hải Quân Khóa 20 Nha Trang. Hoạt động thi, văn, nhạc trong: Ban Biên Tập Hồn Quê, Trinh Nữ, Chuồng Gà, Cây Me, nhóm Việt Bút (Viết Về Nước Mỹ), Văn Đàn Đồng Tâm, Em Ca Hát, Nhạc Việt, The Music Club (TMC). Nhiều năm tích cực đi diễn thuyết trong hội Toastmasters International tại Texas và California; Giải Nhất (Region 3 Championship of Public Speaking) 1986. Xướng Ngôn Viên Truyền Hình Việt Nam do nhóm Người Việt chủ trương (cùng với Trầm Tử Thiêng), Nam Cali 1986-1989. Tác phẩm đã xuất bản: Thi tập Trùng Khơi Sóng Vỗ (2002), Tình Thơ Áo Trắng (2003). &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;*&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-8341741869866672166?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/8341741869866672166/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=8341741869866672166' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8341741869866672166'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/8341741869866672166'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/10/viet-hai-giac-mo-sang-tao.html' title='Việt Hải – Giấc Mơ Sáng Tạo'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Ssj6Z1XnVZI/AAAAAAAAATI/jLeoGD45Dtw/s72-c/VietHai+nhom+MDV+2002.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2734904018467465225</id><published>2009-09-24T21:17:00.001-04:00</published><updated>2009-09-24T21:20:02.159-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NgheGióTrùngKhơi'/><title type='text'>Nghe Gió Trùng Khơi</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SrwasyTTnCI/AAAAAAAAARw/exOiW8ARGWo/s1600-h/Beauty+and+Flowers.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385208611147586594" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SrwasyTTnCI/AAAAAAAAARw/exOiW8ARGWo/s400/Beauty+and+Flowers.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Nghe Gió Trùng Khơi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn mây hoang dại giữa đời&lt;br /&gt;Còn ta góp lại tơ trời vấn vương&lt;br /&gt;Và em ngàn dặm miên trường&lt;br /&gt;Bờ vai kỷ niệm mùi hương dõi tìm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây đỉnh núi vực tim&lt;br /&gt;Còn sương mai đọng ưu phiền luyến lưu&lt;br /&gt;Trả cho nhau những phù du&lt;br /&gt;Trả xuân mộng mị trả thu nồng nàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rừng xưa lá chạm xốn xang&lt;br /&gt;Nhớ nhung cũng đã đượm vàng trăng mơ&lt;br /&gt;Đêm nghe thao thức mong chờ&lt;br /&gt;Tiếng chân nhẹ bước bên bờ dấu yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây huyền thoại thiên kiều&lt;br /&gt;Giòng sông gợn sóng kể điều thiết tha&lt;br /&gt;Còn mưa rơi những ngọc ngà&lt;br /&gt;Nghe như gió giấc nam kha ngỡ ngàng&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;9-23-2009 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2734904018467465225?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2734904018467465225/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2734904018467465225' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2734904018467465225'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2734904018467465225'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/09/nghe-gio-trung-khoi.html' title='Nghe Gió Trùng Khơi'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SrwasyTTnCI/AAAAAAAAARw/exOiW8ARGWo/s72-c/Beauty+and+Flowers.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3981439447813984989</id><published>2009-09-20T17:17:00.002-04:00</published><updated>2009-09-20T17:20:54.888-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ChuyệnHômQua'/><title type='text'>Chuyện Hôm Qua</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sracr5ZXoII/AAAAAAAAARo/iCTVeUisk2M/s1600-h/hoxuanhuongDalat.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383662682523541634" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sracr5ZXoII/AAAAAAAAARo/iCTVeUisk2M/s400/hoxuanhuongDalat.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chuyện Hôm Qua&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Quê hương oằn thân dừa&lt;br /&gt;Phố đẫm những cơn mưa&lt;br /&gt;Những ngày trong nắng dại&lt;br /&gt;Người đi còn nhớ mãi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể làm chi chuyện xưa&lt;br /&gt;Những cố nhân một thuở&lt;br /&gt;Khơi lại suối nhớ nhung&lt;br /&gt;Chảy qua vùng trắc trở&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người xa cách đôi bờ&lt;br /&gt;Miên man miền tâm thức&lt;br /&gt;Gọi lại tuổi ấu thơ&lt;br /&gt;Qua sương mù ảo thực&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện hôm qua giọt lệ&lt;br /&gt;Kể bên người đã khuất&lt;br /&gt;Cho mãnh đất hồi sinh&lt;br /&gt;Và tình người đã mất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mường Giang hồn lữ thứ&lt;br /&gt;Mơ niềm tin ngọn lữa&lt;br /&gt;Rượu ân tình say sưa&lt;br /&gt;Uống cho đầy quá khứ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;9-13-2009 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3981439447813984989?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3981439447813984989/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3981439447813984989' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3981439447813984989'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3981439447813984989'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/09/chuyen-hom-qua.html' title='Chuyện Hôm Qua'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sracr5ZXoII/AAAAAAAAARo/iCTVeUisk2M/s72-c/hoxuanhuongDalat.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4344323658675819184</id><published>2009-09-20T17:04:00.012-04:00</published><updated>2010-01-19T23:04:17.677-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='MộtGócNhìnVềThơ'/><title type='text'>Một Góc Nhìn Về Thơ</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SraaqrQTUQI/AAAAAAAAARg/2m8JBtiAMrQ/s1600-h/ThangChinMuaThu.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 276px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383660462524289282" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SraaqrQTUQI/AAAAAAAAARg/2m8JBtiAMrQ/s400/ThangChinMuaThu.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#000066;"&gt;Tâm Tình Thơ&lt;/span&gt; – &lt;span style="color:#990000;"&gt;Một Góc Nhìn Về Thơ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ là tiếng vọng từ ấp ủ của con tim. Thơ là ái ngữ tỏ bày cảm xúc. Thi khách mượn nhạc tính của thơ để chuyên chở các hình ảnh vần điệu du dương súc tích và để khai mở các ý tưởng trừu tượng thoát vượt ra ngoài các giới hạn phạm trù các câu nói thông thưởng đến người thưởng ngoạn. Ý thơ có thể trải dài đến vô tận dầu ngôn từ là hữu hạn. Thi hào Trương Kế đời Đường buông những lời thơ thánh thót như một bức tranh thủy mạc ru hồn người đi vào cảm giác tuyệt diệu mà đã làm tác giả rung động với cảnh huống của một tha nhân xa nhà đêm sương lạnh trăng tàn nằm trên chiếc thuyền nghe vang vọng tiếng chuông chùa ngân lảnh lót giữa đêm khuya tỉnh mịch:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SryJamhzZ2I/AAAAAAAAAR4/j-1djTkHSDg/s1600-h/PhongKieu+DaBac.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385330344540202850" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SryJamhzZ2I/AAAAAAAAAR4/j-1djTkHSDg/s400/PhongKieu+DaBac.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên&lt;br /&gt;Giang phong ngư hỏa đối sầu miên&lt;br /&gt;Cô Tô thành ngoại Hàn San Tự&lt;br /&gt;Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Trương Kế - Phong Kiều Dạ Bạc)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được Tản Đà dịch theo thể lục bát:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trăng tà chiếc quạ kêu sương&lt;br /&gt;Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ&lt;br /&gt;Thuyền ai đậu bến Cô Tô&lt;br /&gt;Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời thơ được loài người dệt gấm thêu hoa để thương đời và yêu quý sự sống. Cung bậc của thơ còn được dùng để giải bày thân phận và tìm chiều hướng đi lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SryL2KE0y7I/AAAAAAAAASA/i05pa2RmizQ/s1600-h/Hoang+Hac+Lau.png"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 273px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385333016962059186" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SryL2KE0y7I/AAAAAAAAASA/i05pa2RmizQ/s400/Hoang+Hac+Lau.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bài thơ Đường tuyệt tác "Hoàng Hạc Lâu" của thi hào Thôi Hiệu trên đây có hai câu cuối :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhật mộ hương quan hà xứ thị&lt;br /&gt;Yên ba giang thượng sử nhân sầu&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;mà đã được thi sĩ Vũ Hoàng Chương, vào cuối quãng đường đời của ông, gửi gấm niềm tâm sự bi thương của người dân Việt đi tìm lại bóng dáng chính quê hương yêu dấu của mình sau cuộc đổi đời trầm kha 1975, bằng hai câu ai oán:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Gần xa chiều xuống đâu quê quán?&lt;br /&gt;Chớ giục cơn sầu nữa sóng ơi&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1Z_t6n8S3I/AAAAAAAAAWg/XxzbDsq4bys/s1600-h/HoangHacLau02TH.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 221px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5428666827649338226" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/S1Z_t6n8S3I/AAAAAAAAAWg/XxzbDsq4bys/s400/HoangHacLau02TH.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Như vậy phải chăng sứ mệnh của thơ là vị nhân sinh. Dầu ai có từ chối vai trò cao cả ấy chăng nữa, thơ vẫn được dùng trong một cung cách khiêm nhường nhất là để gieo mối cảm thông giữa người và người, để chia sẻ cùng khách tri âm những niềm vui hay đau khổ, hoan ca hay thống hận, say đắm hay tuyệt vọng. Có thể nói mỗi người VN chúng ta đều có các rung cảm cố hữu của một nhà thơ. Khác nhau chăng, có người bộc lộ nên các âm điệu du dương của vần thơ, có người lại điêu luyện với cách dùng các ngôn từ bằng văn xuôi để trải phơi ý tưởng mà không phải vướng bận các quy luật của thơ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Hằng năm vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức bâng khuâng nhớ buổi tựu trường...”&lt;/em&gt; (Tôi Đi Học, Thanh Tịnh).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tựu chung phải nói nét đặc thù của mọi người Việt là có một tâm hồn thơ, từ những bài vè đồng quê, các câu ca dao ý nhị, các bài ru con mà mình đã hấp thụ từ thuở nằm nôi bên dòng suối từ sữa mẹ thân yêu, cho đến các vần thơ sâu sắc và thâm thúy vượt thoát ra khỏi các ý tưởng bình dân, có nét chấm phá của một nhân sinh quan và vũ trụ quan mầu nhiệm uyên thâm hơn. Bài thơ Vườn Xưa của Tế Hanh mang những tình cảm quê hương chân tình chan chứa với những lời lẽ hình ảnh tuy bình dị không cầu kỳ mà đi sâu vào lòng người:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh&lt;br /&gt;Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc&lt;br /&gt;Hai ta ở hai đầu công tác&lt;br /&gt;Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?&lt;br /&gt;Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa&lt;br /&gt;Như mặt trời mặt trăng cách trở&lt;br /&gt;Như sao Hôm sao Mai không cùng ở&lt;br /&gt;Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?&lt;br /&gt;Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu&lt;br /&gt;Như tháng mười hồng tháng năm nhản&lt;br /&gt;Em theo chim đi về tháng tám&lt;br /&gt;Anh theo chim cùng với tháng ba qua&lt;br /&gt;Một ngày xuân em trở lại nhà&lt;br /&gt;Nghe mẹ nói anh có về anh hái ổi&lt;br /&gt;Em nhìn lên vòm cây gió thổi&lt;br /&gt;Lá như môi thầm thì gọi anh về&lt;br /&gt;Lần sau anh trở lại một ngày hè&lt;br /&gt;Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt&lt;br /&gt;Anh nhìn giếng, giếng sâu trong vắt&lt;br /&gt;Nước như gương soi lẻ bóng hình anh&lt;br /&gt;Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh&lt;br /&gt;Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc&lt;br /&gt;Hai ta ở hai đầu công tác&lt;br /&gt;Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;(Tế Hanh, Vườn Xưa, 1957)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ là một hình thức cô đọng của ngôn từ. Nó mang thêm nhạc tính để chuyên chở rung cảm, dễ thấm nhuần vào tiềm thức (subconcious mind). Ta thử nghe các âm điệu sau đây được viết bởi Cao Thị Vạn Giã lúc còn là một nữ sinh ngày chia tay người yêu đi du học xa với trọn vẹn những chân thành của một tình yêu trong trắng. Tình yêu đó được lồng trong khuôn khổ Á Đông, trước cảnh chia tay sầu ai nhất trong đời người thiếu nữ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tiễn chân anh tận phi trường&lt;br /&gt;Lỗi đi. Lỗi ở. Mười phương lỗi về&lt;br /&gt;Mù sương phi cảng não nề&lt;br /&gt;Thôi anh ở lại, buồn về em mang&lt;br /&gt;Tiễn anh một chén rượu tàn&lt;br /&gt;Một bàn tay nắm, một hàng lệ mau ...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ cũng là một trò chơi tao nhã của người xưa (cầm, kỳ, thi, hoạ) dùng để đối đáp nhau giữa con người, hoặc khi con người không là một đối tượng thích hợp nữa, thì để cất tiếng thét kêu lên cùng cỏ cây vũ trụ. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Giai thoại đáp thơ giữa Hồ Xuân Hương và Chiêu Hổ còn lưu truyền bài thơ “Mắng Người Say Rượu” của Hồ Xuân Hương dí dõm như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vẫn giả tỉnh, vẫn giả say&lt;br /&gt;Sao anh ghẹo nguyệt giữa ban ngày&lt;br /&gt;Này này chị bảo cho mà biết&lt;br /&gt;Chốn ấy hang hùm chớ mó tay&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiêu Hổ đáp thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nào ai tỉnh, nào ai say&lt;br /&gt;Nào ai ghẹo nguyệt giữa ban ngày&lt;br /&gt;Hang hùm ví bẳng không ai mó&lt;br /&gt;Sao có hùm con bỗng trốc tay&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thơ chuyên chở những suy tư và rung động của con người nên thơ cũng là một tấm gương phản ảnh văn hoá, tức là những sinh động của một tập thể nói chung. Nếu chúng ta có thể nói con người Tây Phương gần gũi nhiều với lý trí do phần ngự trị của bán phần phân tích của não bộ (logical hemisphere), thì có lẽ chúng ta cũng có thể nói người Đông Phương chịu nhiều ảnh hưởng mạnh của bán phần liên hợp của não bộ (relational hemisphere). Con người phân tích đi sâu vào lý luận, vật chất, gần gũi với những gì chứng minh được một cách hiển nhiên thực tiễn và có khuynh hướng cá nhân chủ nghĩa. Con người liên hợp gần gũi với những trừu tượng, tình cảm, sự liên kết tinh thần, để đi tìm ý nghĩa về vị trí của nhân sinh trong vũ trụ. Khi các âm hưởng trừu tượng của cuộc sống khơi dậy rung động hồn người, lời thơ được bộc phát, để truyền đạt những dư ba âm hưởng tình cảm chan chứa ấy đến người đọc. Bài thơ “Tống Biệt Hành” của Thâm Tâm có một tiết điệu phong vũ, không ủy mị, với nhịp vó câu độc đáo và vươn mang ẩn uất một chí khí cương quyết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đưa người ta không đưa sang sông,&lt;br /&gt;Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng?&lt;br /&gt;Nắng chiều không thắm không vàng vọt,&lt;br /&gt;Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?&lt;br /&gt;Đưa người, ta chỉ đưa người ấy,&lt;br /&gt;Một giã gia đình một dững dưng.&lt;br /&gt;Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ,&lt;br /&gt;Chí lớn chưa về bàn tay không&lt;br /&gt;Thì không bao giờ nói trở lại&lt;br /&gt;Ba năm, mẹ gia cũng đừng mong&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Môi trường thơ là một vùng không gian trừu tượng. Vườn thơ thích hợp với những nét đẹp mỹ miều hay những tình cảm yêu thương man mác, những xúc cảm bâng khuâng mà có thể nói là khó diễn tả bằng các lời văn dông dài của ngôn ngữ văn xuôi. Tựa như triết lý về Thiền, càng cố gắng phân tích nhiều lại càng làm cho Thiền tánh trở nên khô cứng và bị giới hạn trong các phạm trù, khiến cho Thiền cạn đi nét uyển chuyển bao quát và vì vậy càng khó được cảm nhận trực tiếp, dễ làm người đọc bị loạn sắc, như các ngôn từ ý thức hệ phức tạp trong một số sách triết. Tiếng thơ càng hay khi lời buông vừa đủ, mà âm ba còn trải dài mãi như tiếng chuông rơi diệu vợi qua hồn người, tưởng chừng như đi xuyên qua mấy tầng trời đâu xuất, vào một cõi không gian vô tận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người viết đến với thơ hoàn toàn bằng một sự tình cờ. Từ những dạo còn mài đũng quần, thơ là một cái gì rất dễ thương do người khác viết, nhưng thật khó khởi đầu khi chính mình muốn viết. Ngày còn học các năm cuối của trung học tôi tập tểnh làm các bài Đường Luật, thấy sao mà khó quá. Các ý tưởng vừa loé lên đều trốn chạy cũng chỉ vì sai niêm, vần, luật. Từ đó bút bị ném đi, và thì giờ được dành cho những chuyện khác hữu ích thực tiễn hơn là những giờ dài vô tích sự ngồi cắn bút, phí phạm đầu tư đầy thua lỗ để nặn thơ! Nhưng nhờ có sự say mê yêu chuộng văn chương do các phong trào văn học có tác động mạnh mẽ từ nhóm Văn (Nguyễn Đình Vượng, Trần Phong Giao) với các tác phẩm văn chương giá trị được xuất bản đều đặn, và nhờ giá cả nhẹ nhàng vừa túi tiền thích hợp cho các học sinh và sinh viên thời ấy có được thú tiêu khiển hiếm hoi, tôi ham thích mua đầy tủ sách và bị lôi cuốn bởi những tác phẩm của các cây bút như Thanh Tâm Tuyền, Nguyễn Đình Toàn, Doãn Quốc Sỹ, Nguyên Sa, v.v...Có thể nói tôi rất say mê lối văn tự kỷ (introvert) hấp dẫn của Thanh Tâm Tuyền thời ấy, mà đã có tác động không khác nào những lời kêu trầm thống ru hồn huyền hoặc của nhạc sĩ họ Trịnh, vì các ngôn từ đó rất gần gũi với tiếng vọng từ tâm thức mới lớn của thế hệ chúng tôi. Kết quả là các bài đoản văn đầu đời được viết cho bích báo hay đặc san trong lớp. Điều được tôi lưu ý là dù viết văn xuôi, lời văn tôi viết có lẽ được óng ả, mượt mà hơn khi có các cấu trúc và nhịp điệu của thơ. Sau này khi sang Mỹ đi thuyết trình bằng tiếng Anh, các người nghe có diễn tả cho tôi biết âm điệu của các bài thuyết trình của tôi trong các kỳ thi diễn thuyết (World Championship of Public Speaking) có các nhịp vó câu (cadence) của thi văn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những lời thơ làm nung nấu căm hờn. Có giòng thơ làm người đọc miên man. Có những vần thơ làm người ta ngấn lệ. Có lời thơ là lời nỉ non rả rích nỗi đau buồn gặm nhấm, và những giọt sầu lắng đọng từ khoé tâm tư sâu thẳm nhất làm tim người thổn thức. Có điệu thơ là tiếng thét kiêu hùng, có lời hò chan chứa, và diệu du dương óng mượt như dải luạ quyến rũ dịu dàng. Thơ là hồ chứa đựng tất cả những sinh động và sắc màu ấy tỏa ra từ các vui buồn của cuộc sống để làm tăng thêm ý nghĩa và thi vị của cuộc đời. Và phần thưởng quý giá nhất của người thêu dệt các vần thơ phải chăng là nhịp rung cảm tri âm của ai đó trong cái tí tách phù du vô thường của thời gian, cùng rung động hoà nhịp với hồn thơ, đồng điệu với con tim người viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4344323658675819184?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4344323658675819184/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4344323658675819184' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4344323658675819184'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4344323658675819184'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/09/mot-goc-nhin-ve-tho.html' title='Một Góc Nhìn Về Thơ'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SraaqrQTUQI/AAAAAAAAARg/2m8JBtiAMrQ/s72-c/ThangChinMuaThu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3471125865248234535</id><published>2009-09-06T09:44:00.014-04:00</published><updated>2009-09-07T08:49:41.999-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nho'/><title type='text'>Nhớ</title><content type='html'>&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO-qtiY-AI/AAAAAAAAARA/PfC6iVBv7zA/s1600-h/Nhu+Canh+Vac+Bay.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5378352020998125570" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO-qtiY-AI/AAAAAAAAARA/PfC6iVBv7zA/s400/Nhu+Canh+Vac+Bay.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000000;"&gt;&lt;em&gt;Em mây hồng cùng gió đi xa&lt;br /&gt;Anh nhìn qua khung kính bao la&lt;br /&gt;Đêm rộn ràng đèn lên rực phố&lt;br /&gt;Miên man hồn nhắn gọi thiết tha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy là suối suối nguồn tinh khiết&lt;br /&gt;Hãy là mơ mơ dài bất diệt&lt;br /&gt;Hãy là trăng trăng đầy không khuyết&lt;br /&gt;Hãy là hương hương trời diễm tuyệt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn lại đây ngày mai chờ đợi&lt;br /&gt;Chảy dòng sông thời gian diệu vợi&lt;br /&gt;Chờ một ngày người mau về tới&lt;br /&gt;Giương cánh buồm căng gió biển khơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em bướm vàng anh yêu ngày mới&lt;br /&gt;Giấc mộng tiên anh ghé đào viên&lt;br /&gt;Em là bão bền tâm anh đợi&lt;br /&gt;Gió nhẹ lâng tan hết ưu phiền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi qua mộng vàng tìm dấu ấn&lt;br /&gt;Trải nụ cười lưu những bước chân&lt;br /&gt;Giọt mưa nguồn bách tòng đón nhận&lt;br /&gt;Sương vây đồi vũng nhớ bâng khuâng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mây hồng cùng gió đi xa&lt;br /&gt;Cho tim nồng nhung nhớ thiết tha &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cát Biển&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;09-03-2009&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3471125865248234535?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3471125865248234535/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3471125865248234535' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3471125865248234535'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3471125865248234535'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/09/nho.html' title='Nhớ'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO-qtiY-AI/AAAAAAAAARA/PfC6iVBv7zA/s72-c/Nhu+Canh+Vac+Bay.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1931954485884877694</id><published>2009-09-06T09:27:00.013-04:00</published><updated>2009-09-06T18:46:36.259-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='MotThoiBenPho'/><title type='text'>Một Thời Bên Phố</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO5lcJ0zfI/AAAAAAAAAQg/eA3jF_mE9sc/s1600-h/ThapNuoc+PT+2000+100.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 298px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5378346432874204658" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO5lcJ0zfI/AAAAAAAAAQg/eA3jF_mE9sc/s400/ThapNuoc+PT+2000+100.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;Một Thời Bên Phố&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhật mộ hương quan hà xứ thị&lt;br /&gt;Yên ba giang thượng sử nhân sầu&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Thôi Hiệu)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế giới đang chuyển mình bước vào một thiên niên kỷ mới. Giữa nhịp sống dồn dập với bao nhiêu phát minh mới của khoa học, bao nhiêu đổi thay kinh tế nhằm cải tiến nếp sống con người, ai đó vẫn còn đang dừng lại ngóng tìm bóng dáng quê hương như lời thơ của Thôi Hiệu mà đã được Vũ Hoàng Chương gửi gấm nỗi tâm sự miên man trong lời kêu ai oán cuối quãng đời người thi sĩ: &lt;em&gt;"Gần xa chiều xuống đâu quê quán? Chớ giục cơn sầu nữa sóng ơi"...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những hình ảnh nào đó đã ghi khắc sâu đậm trong tâm tư mà mình không thể nào quên &lt;a name="VNS0006"&gt;được. Những kỷ niệm thân thương như mảnh lụa nhung êm ả quấn quyện vào tâm &lt;/a&gt;khảm, chiếm một chổ dịu dàng yêu dấu nhất của ký ức con người mà ta mang theo cả cuộc đời để thương và để nhớ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào khoảng cuối thập niên 50, một biến cố đáng kể đến với gia đình chúng tôi. Chúng tôi phải dọn khỏi phố vườn bông (được gọi là "bùng binh") Phan Thiết trên đường Lê Văn Duyệt, bỏ lại đằng sau mớ kỷ niệm đáng yêu. Bao nhiêu hình ảnh thân thương với các bạn bè nhỏ bé của tuổi ấu thơ, với các chị và 2 cô em gái chúng tôi tại căn nhà ấy, tức là tiệm may Phan Sinh kế bên nhà hàng Nam Thạnh Lầu (mà mọi người vẫn gọi là "quán Hai Mọi", cách vài căn từ tiệm may Mai Xuân Trượng), bỗng nhiên trở thành quá khứ. Một cái gì hụt hẫng trống vắng xâm chiếm cả tâm hồn ngây thơ khờ dại trong tôi... Thời gian sau, khi tôi có dịp trở lại căn nhà củ lần đầu tiên, tôi thấy mình là một kẽ xa lạ đứng ngỡ ngàng bên lề đường, nhìn thoáng vội vã vào bên trong căn nhà củ như sợ ai bắt gặp. Căn nhà thân yêu đó, bây giờ được mang tên mới là tiệm Huê Lợi với các thùng đinh ốc và vật liệu xây cất trông thật kỳ lạ được bày bán từ trong ra ngoài. Các dấu vết thân yêu các tiếng cười tiếng ca xưa không còn nữa, dầu nắng chiều vàng mềm mại vẫn còn lung linh từ mái hiên khu hàng xóm củ. Hương thơm từ không gian cao như đã ngừng rơi đâu đó...Những ấn tượng thời niên thiếu ấy đã theo dòng đời trôi vào quên lãng từ hơn 40 năm qua. So ra, nó chỉ là một phần gì rất khiêm nhượng, quá tầm thường, thật nhỏ bé, so sánh với những mất mát đau thương nghiệt ngã, những đòn thù mà con người VN đã phải hứng chịu sau 1975. Nhưng đống tro tàn kỷ niệm ấy phải chăng chỉ là lớp khoác che đậy những tâm tư vẫn còn âm ỉ cháy trong lòng kẽ tha hương, chỉ chờ ai đó khơi lại để trôi về, như người xưa ngóng đợi một mình bên bờ sông vắng vì ai đó đã lỗi hẹn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào những tháng ngày thơ ấu trong trí nhớ non kém mà tôi còn có thể hình dung được, cả phố Phan Thiết bình dị vừa chứng kiến nhiều dâu bể đổi thay trong nước. Vua Bảo Đại xuống, Ngô Đình Diệm lên thay, sau một cuộc bầu cử "trưng cầu dân ý". Tân Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người từng giữ chức Tuần Vũ Bình Thuận lúc mới tròn 21 tuổi, một chức vụ tương tự như Tỉnh Trưởng sau này. (Sau cuộc đảo chánh năm 1963, giấy khai tử của ông có kê khai chức vụ của ông là "Tuần Vũ Bình Thuận" chứ không phải là "Tổng Thống VNCH"). Đồng bạc mới VN thời đó đó có giá trị đáng kể. Chỉ cần hai cắc bạc chúng tôi có thể mua được cả một rổ ốc ruốc về để chị em chúng tôi "lể" ăn mệt nghỉ. Tôi nhớ lúc chánh phủ mới vừa cho lưu hành tiền mới, tôi cầm đồng bạc mới do má cho, đi mua món trái cây trị giá năm cắc. Bà bán hàng không thối lại năm cắc mà lại bà xé đôi đồng bạc giấy trả cho tôi một nữa vừa được xé ra! Trong hoang mang tôi về kể với các chị và ba má, thì mới hiểu lúc đó tân chính phủ vừa nhậm chức chưa có tiền cắc mới để cho lưu hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo ấy MTGPMN vẫn còn trong trứng nước, chưa được Đảng CS Bắc Việt cho chính thức ra đời, nên các tuyến đường xe đò và các chuyến xe lửa đi Sài Gòn hoặc ra Nha Trang chưa bị phá hoại, vẫn còn lưu hành thông suốt. Thành phố hiền hoà quê tôi được hưởng vài năm yên lành trước khi thực sự chứng kiến những thãm cảnh của chiến tranh làm tan đi mất những hi vọng về hoà bình của người dân trong phố. Thời gian ấy tôi được may mắn theo ba tôi mấy chuyến đi Sài Gòn bằng xe lửa. Xe khởi hành rời ga Phan Thiết khoảng chừng sập tối, mình có thể ngủ một giấc cho đến khi xe ghé các trạm khuya thức dậy ăn cháo gà, rồi đến cổng ga Sài Gòn (công trường Quách Thị Trang sau này) với một không khí hấp dẫn thật khác lạ do các tiếng xích lô máy nổ bình bịch, dù lúc trời chỉ vừa tờ mờ rựng sáng. Thành phố Phan Thiết bình dị trong các năm có thể nói là thanh bình ấy thật đáng yêu với các phiên chợ Tết nhộn nhịp, và khắp phố phường dấu vết của hạnh phúc thấp thoáng ló dạng đâu đây. Ba tôi không còn đi lưu diễn với đoàn hát nữa, về lại Phan Thiết lập nghiệp với tiệm may Phan Sinh. Tuy nhiên các diễn viên củ trong đoàn hát như cô Út, chú Tao Ngộ, chú Võ, v.v... vẫn ghé thăm nhà tôi để cùng đờn ca xướng hát các bài bản ưng ý của thời đi lưu diễn. Thỉnh thoảng ba tôi vẫn ngân nga những bài ca xưa, cả những khi ông đang cắt vải thoăn thoắt theo đường phấn kẻ màu xanh với chiếc kéo cắt thật bén và lớn, hoặc lúc chân đang đạp đều nhịp chiếc máy may với đôi tay ông lèo lái các đường vải. Các máy may khác trong nhà chạy đều theo nhịp đạp của các thợ chính, thợ phụ, hoặc các anh còn đang tập sự. Các anh thợ thanh niên thì dạn dĩ hay ca góp vui nối tiếp theo ba tôi, hoặc có người ra câu đố, hoặc kể chuyện vui. Các người giúp việc đôi khi cũng trở thành đề tài cho các thanh niên giỡn phá. Các chị thợ thường chỉ phụ đơm khuy và kết nút, tham gia cuộc vui một cách kín đáo hơn bằng các tiếng cười dòn. Chị Sáu thường bị các anh thợ chiếu cố trêu ghẹo suốt ngày vì chị có nét xinh ở tuổi dậy thì. Sau giờ làm việc, các anh chị vẫn còn tiếp tục kể chuyện vui hoặc đờn ca, có khi còn ngũ lại đêm trong 1 phòng lầu dưới. Mé sau căn nhà, trên lầu trên có một bức tường bằng gạch, được xây hơi kiểu cọ, chừa khuyết một vòng tròn khá lớn như vầng trăng khiến cho người trong nhà có thể nhìn được ra sân thượng ở mé sau. Chị cả của chúng tôi, chị Hoàng Anh, thường leo ngồi vào vòng trăng đó, thả chân đong đưa vừa ca các bài như Ánh trăng trắng ngà, có cây đa to... Dạo ấy chị Anh đã là 1 thiếu nữ cao và thon gầy trong chiếc áo dài trắng. Trong khi chị Hoàng Minh (tức chị Nam) vẫn còn học trường Nữ bậc tiểu học, chị Anh đã vào học trường Phan Bội Châu, được ba má tôi mua cho một chiếc xe đạp mà lúc nào chị cũng giữ bóng loáng. (Lúc sau, theo phong trào Velo Solex, chị cũng có 1 chiếc Velo thay cho xe đạp). Chị theo sát ba tôi từ những dịp đi lưu diễn hay cả những lúc ba đi đá banh bên Sân Vận Động. Các cầu thủ đá banh mặc quần shọt, áo may ô và mang giầy đinh. Có lần trên sân banh, khi chị Anh đang giữ áo quần của ba tôi vừa thay ra, một thanh niên đến nói với chị là "Ba của cô kêu tôi đến nhờ cô đưa quần áo cho ổng thay"... Chị Anh bèn đưa hết quần áo, có cả bóp và tiền bạc. Đến khi ba tôi đá banh xong, trở lại lấy quần áo đi thay, mới biết chị Anh đã bị kẽ lạ gạt lấy hết quần áo giấy tờ. Em Hoàng Yến kế tôi hãy còn bé chưa đi học, và em Thanh Hà chỉ mới chập chững biết đi. Trong các bài ca mà tôi nghe ba tôi ca, có một bài với lời thật ngộ nghĩnh khiến tôi theo hỏi và được ba cho biết là do bác Trúc Viên Trương Gia Kỳ Sanh sáng tác, thời bác còn làm bầu gánh hát - thời thật xa xưa trước khi bác trở thành Dân Biểu. Bài hát này các chị em chúng tôi sau này đều thuộc lòng (và trở thành bài ca chung trong những dịp vui mỗi khi gia đình hội ngộ):&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mau vô trỏng, cúi đầu thưa với ổng&lt;br /&gt;Rằng tôi đợi ngoài cổng&lt;br /&gt;Rồi trở ra mau nói, để cho tôi thăm hỏi&lt;br /&gt;Kẻo chờ lâu cẳng mỏi&lt;br /&gt;Ông quan ấy thân với tôi lắm đấy&lt;br /&gt;Tôi với ổng họ Trình&lt;br /&gt;Trình ấy làm Quan&lt;br /&gt;Còn Trình này thì bán quán giữa rừng "hoang"&lt;br /&gt;Quán với Quan cũng gần&lt;br /&gt;Quan với Quán một vần&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;em&gt;Vì Trình ấy tuổi Dần có phần quan lớn&lt;br /&gt;Còn Trình này tuổi Tý con chuột con, ở đầu non, nhưng mà ngon...&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Những lúc cả nhà theo tiếng đờn của cha tôi quây quần ca hát, mẹ tôi thỉnh thoảng cũng ca góp một bài với lời lẽ thật xa xưa "Dạ dạ dập đầu ... Thưa chuyện với chị dâu ..." Có một bài ca rất dài mà lủ chúng tôi rất thích nghe giọng của Ba ca với những hơi ngân, những nhịp ngắt với tiếng song lang gỏ nhịp tài tình của điệu Xàng Xê, hoặc khúc lái ngân nga lên xuống giọng thật đặc biệt, khiến cho người nghe cảm thấy như có một làn mây ấm cúng nào đó đang vây quyện khắp không gian:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hậu đô Bắc Hà,&lt;br /&gt;Vào triều Lê Cảnh Hưng năm thứ 46,&lt;br /&gt;Hân hạnh được cung nghinh Đức Bình Bắc Tướng Quân Nguyễn Huệ&lt;br /&gt;Thống lãnh đại đội binh hùng&lt;br /&gt;Hát khúc khải hoàn vào cổ luỹ Thăng Long&lt;br /&gt;Sau khi bình giặc đã thành công&lt;br /&gt;Nhưng vì thấy Lê Trịnh tranh hùng muôn dân đồ thán&lt;br /&gt;Cho nên Nguyễn Tướng Quân phải diệt Trịnh phù Lê&lt;br /&gt;Tảo trừ bọn Trịnh tư quyền là Trịnh Tứ Phương&lt;br /&gt;Hạ thành sơn nam&lt;br /&gt;Mới thấu nhập kinh đô vào Nam giao đài bái mạng vua Lê Hiến Tôn&lt;br /&gt;Vì mộ tài danh viên dũng tướng thiếu niên anh hùng lỗi lạc&lt;br /&gt;Chắc có lẽ sau này phải nhờ quyền bảo hộ của Tây Sơn&lt;br /&gt;Thế cho nên Hiến Tôn Hoàng Đế mới định gả trung thần&lt;br /&gt;Là lịnh ái nữ Công Chúa Ngọc Hân&lt;br /&gt;Kịp đến n ngày mồng 3 tháng 8 năm Bính Ngọ&lt;br /&gt;Vua Thái Đức nhà Tây Sơn là Nguyễn Nhạc ngự ra Bắc Hà&lt;br /&gt;Bèn cùng tân quân Lê Chiêu Thống thừa nghinh trọng rất là uy nghi&lt;br /&gt;Phán rằng "Từ khi phụ thân trẫm đây thất lộc&lt;br /&gt;Trẫm lên kế tự ngôi trời&lt;br /&gt;Đồ lao cộng tác với bá quan&lt;br /&gt;Trẫm những mong rằng trăm họ được bình an&lt;br /&gt;Nhưng Trẫm vẫn biết rằng tuổi Trẫm còn thiếu niên&lt;br /&gt;Mà việc triều đình quá ư to tát&lt;br /&gt;Bởi thế cho nên mà vận mạng của Lê triều&lt;br /&gt;Chẵng may mà gặp cơn nguy biến&lt;br /&gt;Trẫm chỉ nhờ lượng hải hà và ơn tư trợ&lt;br /&gt;Của Tây Sơn quân&lt;br /&gt;Lấy đức bủa khắp bốn phương&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;..................................................&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau những quãng đời khó khăn vật vã truân chuyên với cuộc sống từ những ngày Tây về ruồng bố bắt dân, rồi chuyến lưu lạc sang tận Cam Bốt học may, cha mẹ chúng tôi vừa mới bắt đầu gầy dựng được một cửa tiệm may để sinh nhai với những điều tạm gọi là yên ổn của mái ấm gia đình, tuy đơn sơ nhưng tràn đầy hạnh phúc. Bỗng nhiên một hôm cần tiền, người chủ căn phố nhà chúng tôi đang ở trở về lại Phan Thiết và quyết định bán căn nhà thật gấp, chứ không cho gia đình tôi thuê nữa, mặc dầu thời hạn thuê mướn vẫn còn và công việc làm ăn của ba tôi đang đà phạt đạt. Vì giá bán căn phố quá cao cha mẹ tôi không đủ tiền để chồng mua căn phố ấy, gia đình chúng tôi đành phải quyết định dọn đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO_lm7k4UI/AAAAAAAAARI/Y9h_osV_MWo/s1600-h/Motthoang%3Dphuong%25201949.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5378353032836997442" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO_lm7k4UI/AAAAAAAAARI/Y9h_osV_MWo/s400/Motthoang%3Dphuong%25201949.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trong khi chờ đợi dọn về căn nhà mới xây trước ấp Đức Nghỉa, gia đình chúng tôi về ở tạm khu Cồn Chà, nơi mà tâm trí nhỏ bé trong tôi có cảm tưởng cách xa khu nhà bên phố củ hằng diệu vợi, như thuộc về một không gian nào xa cách hẳn... Nơi chỗ mới xa lạ chúng tôi phải đi bằng xe đạp hoặc được Ba chở bằng xe gắn máy Sach thì mới về được đến phố Gia Long . Dầu chỉ ở mấy tháng, chúng tôi cũng đã có dịp nhìn thấy trực tiếp nếp sinh hoạt thay đổi của các bạn ghe mà nếp sống được gắn liền với các vụ cá...từ những lễ lộc của "Vạn", lễ cúng tế khi có cá ông "lỵ", những mùa cá rộ, mọi người bạn cá khắp xóm đều thắp đèn ra đường hì hục làm muối, vô thùng, hàn xì, khiêng vác, rầm rộ thâu đêm không ai mà không bận bịu làm lụng. Có cảnh tượng của một gia đình hàng xóm bên kia đường, đối với chúng tôi thật lạ lùng lẫn thương tâm. Gia đình ấy có một người cha say sưa liên miên. Họ có 2 người con trai, người con lớn đã lên 17 tuổi . Mỗi lần say sưa, người cha về đánh đập vợ con, nhất là cậu con cả. Ông ta lột hết quần áo người con lớn, lôi anh ta trần trùng trục ra giữa đường quất roi tơi tả bất kể nơi nào trên thân thể trước sự chứng kiến của đám người lớn nhỏ trong xóm tò mò đến xem...Sau mấy lần tiếp diễn cảnh đánh đập tàn bạo ấy, người con lớn vì nhục nhã, một hôm bỏ nhà đi biền biệt. Buổi tối khu cồn chà người ta có thể nghe văng vẳng tiếng biển vỗ rạt rào vòng vọng thật buồn hiu với những đèn đường héo hắt vàng vọt và mùi đất biển thoảng tanh mùi cá, thật khác với phố Lê Văn Duyệt nhộn nhịp mà tôi đã quen thuộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cảnh khá xa lạ đối với quãng đời nhỏ bé ngây thơ ấy khiến tôi nhớ và thương làm sao những ngày bên phố. Nhớ các bạn học tí hon lũ chúng tôi trường Bác Giáo Nhiều, kể cả những lần bắn "bì" (tức là giấy quấn thật cứng chắc, gập đôi lại để bắn bằng dây thun) với nhóm anh em Thuận và Hưng tiệm vàng Mỹ Quang (mà chị Tuyết Mai của tụi nó là bạn học thân với chị Anh của tôi và sau này làm phù dâu cho chị), những trò chơi "phóng bút" (dùng đầu sắt của cây viết mực chấm từng mắt cá tay và phóng ghim vào ụ cát) với các trẻ con hàng xóm. Thương những chiều nắng rọi nghiêng nghiêng từ mé nhà hàng Kim Sơn ngồi trước nhà nhìn sang công viên trước mặt chờ mẹ đi chợ về với chút quà, thương mùi thơm bánh mì Nghi Hưng mới ra lò nóng hổi được các trẻ em đi rao bán, thương những ly "siủ phé" ba và các tay mê đá banh như chú Bảy Đài, chú Buộc (sau này vì bất cẩn trong lúc đổ chì, chú bị mù 1 mắt), chú Tí Hoan, v.v... quây quần ngồi uống bàn bạc sau những trận đá từ sân banh về, hay thương mùi nem nướng và mùi bánh xèo thơm ngào ngạt từ quầy bánh xèo cố hữu của gia đình chị Quyệt, một người bạn thật dịu hiền của chị Nam (ba má chị đặt tên chị là Nguyệt, nhưng khi làm giấy tờ bị đánh vần sai đi, trở thành "Quyệt" ) bên hông tiệm vàng Đạt Thành mé tiệm Kim Sơn mà tôi tin vẫn là chỗ ăn nem nướng và bánh xèo ngon nhất...mà có lẽ ấn tượng đó sẽ còn mãi cho đến suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khu vườn bông dưới dốc cầu điểm Thiết trước căn nhà thân yêu ấy nơi tôi lớn lên đã là địa điểm chính của bao biến cố vui buồn của người dân tỉnh lỵ ... Khoảng trống rộng lớn từ phía bên nay là tiệm may Phan Sinh nhà tôi, đối diện bên kia đường là các tiệm Tân Lập, Lê Chính Ngữ bán xe đạp, và tiệm nước Nam Nhất Viên... sang góc xéo là quán nước Tân Phương Viên... và bên kia đường là tiệm vàng Đạt Thành đầu phố Gia Long... là một mặt bằng tráng nhựa khá lớn mà ta có cãm tưởng có công dụng tương tự như quãng trường Thiên An Môn thuộc Bắc Kinh của Trung Hoa. Chính tại nơi đây đã là nơi con Rồng hùng vĩ, mỹ lệ và thiêng liêng nhất của Phan Thiết trổ tài vùng vẫy trong các dịp lễ lộc hội hè. Tại nơi ấy những cuộc diễn hành, biểu tình, các xe hoa đều quy tụ về để chuyên chở các biến cố vui buồn của thành phố. Rồi những buổi chợ Tết thâu đêm cũng đều diễn ra bắt đầu từ khu cuối vườn bông ấy kéo lan dài khắp phố Gia Long, lần ra các hang cùng ngõ hẻm của khu chợ chính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là khó quên ngày lễ được gọi là Thỉnh Ông Đi Chơi, lũ trẻ chúng tôi nô nức đi ra đường xem giữa rừng người, cảnh tượng con Rồng uốn lượn theo trái Châu được vũ lộng xoay vần liên tục bởi một thanh niên lực lưỡng để dẫn Rồng quây quyện, cuộn các con Lân vào giữa, theo tiếng trống "tùm tùm...tùm tùm..." hùng dũng, tiếng chiêng "cheng...cheng..." ngân vang, tiếng tu huýt tíu tít điều khiển, tiếng chân người của đoàn Rồng to lớn, tiếng lục lạc từ thân Rồng lúc lắc theo nhịp chân chạy xào xạc reo vang khắp nơi, cùng xen lẫn các điệu trống Lân "cắc cá lắc cắc cắc... tùng tùng...." khi thì dồn dập, khi thì "xổ..." một tràng dài, khi nhịp đều "cắc tùng tùng... cắc tùng tùng..." lúc các con Lân chồng người lên cao để tung qua mình Rồng thoát khỏi vòng vây...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì một dịp tình cờ tôi có đến Chùa Ông để ngắm nghía một cách say sưa các chi tiết của con Rồng Phan Thiết, dầu không bao giờ tôi đủ can đảm đến quá gần vì sợ. Mình Rồng có cài hằng ngàn chiếc "vẫy" óng ánh. Một dịp nọ, có một trẻ lượm được một chiếc vẫy Rồng, tôi và các bạn tò mò đến ngắm nghía. Mỗi vẫy Rồng là một miếng gương tròn (cỡ gương thời ấy dành cho các phụ nữ mang theo để soi mặt). Mặt sau của các vẫy gương Rồng ấy có in tên của ân nhân bảo trợ. Đầu Rồng màu trắng, với nét thanh cao, hùng vĩ, có hai chiếc sừng cong cong khúc khỹu. Mủi Rồng nở nang tròn lớn như sẵn sàng để khè ra lửa, mỗi bên mũi có các râu cong cong. Rồng có chiếc lưỡi đỏ thè dài, với hàng râu cằm toả đều xuống mé dưới miệng, vừa xinh đẹp vừa mang vẻ huyền thoại kỳ bí của một linh vật khiến chúng tôi sờ sợ né xa, không bao giờ "đụng" vào ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO5smYUEvI/AAAAAAAAAQo/PS6JiuFF_Dk/s1600-h/Rong-PT+Nam+1950.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 330px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5378346555878413042" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO5smYUEvI/AAAAAAAAAQo/PS6JiuFF_Dk/s400/Rong-PT+Nam+1950.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cảnh tượng múa Rồng là cảnh của một linh vật đang đạp mây uốn mình quây lượn theo sự thu hút của trái Châu (tức là một bảo vật). Tục truyền khi nào có các linh vật Long, Lân. Qui, Phụng xuất hiện thì muôn dân sẽ hưởng được cảnh thanh bình hoan lạc. Trong tâm niệm người dân, cảnh Rồng múa như mang được hình ảnh thiêng liêng cao cả về gần lại để chiếu cố những khó khăn của thực tế cuộc sống. Mỗi khi Rồng múa, tôi vẫn còn nhớ đầu Rồng khá nặng cần phải có 3 thanh niên cùng gồng vác, một người mang chịu cây trụ chánh ở giữa, hai người kia mang 2 cây xéo chịu 2 bên. Mình Rồng là loại vải bố vừa chắc vừa mềm mại cho dể múa, màu sắc lộng lẫy nhưng không diêm dúa. Cách đều nhau giữa các khúc nối mềm mại bằng vải bố là hằng mấy chục khúc thân cứng cáp cho các thanh niên mang đội vào để lượn múa. Mỗi khúc thân Rồng có 1 sườn bằng nan mây, vừa vặn cho 1 người thanh niên nai nịt chịu ở lưng, vai và đai ở hông. &lt;a name="VNS0058"&gt;Cứ vài phút người này mỏi lại có người khác vào thay thế. Lưng Rồng có dẩy Vi lởm &lt;/a&gt;chởm chạy dài từ đầu cho đến khúc đuôi. Cuối các chân Rồng với những móng vuốt nhọn là hình vẽ những cụm mây. Khúc đuôi cuối cùng của Rồng là những khía vi nhọn lỉa chỉa, khá cao, lắc lư khi múa, cũng có một cây trụ chính của đuôi do một người nai nịt ở hông và cầm chịu ở tay, và lại thêm 2 dây kéo bởi 2 người khác ở hai bên để múa lượn. Những ngày tôi còn bé theo xem hội hè đình đám, nghe tiếng trống "tùm tùm...tùm tùm..." của đội Rồng Phan Thiết hoặc tiếng trống dòn dả "Cắc cắc tùng..." của các đội Lân chùa Ông hoặc các đội Lân Mặt Xẹp (với tiếng trống "tùm tùm...tùm tùm tùm...tùng tùng tùng, tùm tùm..." thật đặc biệt và kỳ dị), hay các đội Lân Sài Gòn (có leo cây trụ sắt thật cao và có múa võ) được mời về dự lễ Thỉnh Ông, chân tay tôi bổng trở nên bủn rủn, tim hồi hộp, vì bị thu hút mãnh liệt bởi các âm thanh kỳ diệu ấy ... Sau này nghe nói ở thành phố nổi tiếng nào như New York hoặc Singapore có các con Rồng rất hay và đẹp, tôi đều chú ý xem các hình ảnh để so sánh với con Rồng Phan Thiết. Và vẫn chưa tìm được các đối tượng đáng kể để mà so sánh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong ký ức tuổi trẻ thơ ngây ấy tôi nhớ hình ảnh của các bạn trẻ con bên phố. Cùng học chung trường thầy Giáo Nhiều, được gọi là thầy "Thẹo", là hầu hết lủ trẻ đường Lê Văn Duyệt dảy nhà tôi, và dảy phía bên kia bùng binh, tức đường Nguyễn Văn Thành. Cùng học chung trường thời ấy có con của các bác Vui Vui, bác Năm Phùng, tiệm Thành Kim, Mỹ Quang, Mai Xuân Trượng v.v...bên kia đường là con của bác Tân Lập, Lê Chánh Ngử... có cả hai chị em Thanh và Bạch cháu cô Nam Phong nhà ở đường Đinh Tiên Hoàng phía trong tiệm billiard chú "Buộc" nữa. Bên phố Gia Long các tiệm Vĩnh Hưng, Phước Hưng, kéo dài đến tiệm chú Bé Vĩnh Lợi cũng đều gửi con học chung trường này... Sau ngày anh cả tôi mất lúc vừa 2 tuổi, mẹ tôi sinh chị Anh rồi chị Nam. Lúc sanh được con trai, người mình có tục lệ hay cho đeo khoen ở tai để khỏi bị ông bà "bắt", vì ngỡ là con gái (?). Tôi và Hiệp con bác Tân Lập đều rơi vào hoàn cảnh đó. Hiệp con bác Tân Lập (vẫn thường được các bạn bè thân yêu gọi là Hiệp Lé, sau này được người chú tập đánh trống, trở thành 1 tay trống xuất sắc), khi đi học vỡ lòng vẫn còn mang khoen ở tai. Bây giờ mỗi khi sờ lên cuối vành tai trái tôi vẫn còn dấu lỗ tai đeo khoen ngày xưa, mặc dầu lỗ ấy đã được lấp kín từ lâu. Trường thầy Giáo Thẹo rất nghiêm và nổi tiếng đánh học trò rất đau. Viết bằng tay trái là bị khẽ tay. Nói chuyện trong lớp thầy kêu lên bắt quỳ lấy thước kẻ vào đít. Đứa nào không thuộc bài hay chưa làm bài tập thì mặt mũi xanh rờn vì sợ thầy phạt đòn. Sau này kể cả quãng đời đi lính, tôi chưa bao giờ sợ một người có nhiều uy quyền đến thế! Hôm nhập trường mẹ tôi có mua cho tôi một quyễn tập viết mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ. Quyễn tập ấy có hàng chử in ngoài bìa xinh xinh đã khiến cho tôi suy nghĩ miên man...Đó là mấy chữ "Ngày Nay Học Tập, Ngày Mai Giúp Đời". Ôi chao quả là 1 ý tưởng ngoài sức tưởng tượng. Lủ trẻ nít ăn chưa no, lo chưa tới như chúng tôi, mà lại hình dung có một ngày nào đó mình sẽ làm một cái gì để "giúp đời". Tuy vậy, vì ngày nào cũng đọc, mấy chữ đơn sơ đó đã ghi khắc vào trong tâm khảm. Câu chữ in đó nổi bật trong ký ức về mái trường yêu dấu của thầy Giáo Nhiều. Tôi học trường thầy được khoảng 1 năm thì có 1 cậu bé kháu khỉnh con bác Năm Phùng mới vào học lớp vỡ lòng và ngồi kế bên tôi, tên là Đinh Quốc Cường em của chị Dung. Cậu em út của Cường là Tuấn lúc ấy chưa đi học. Chị Dung chơi với chị Nam của tôi và chị Tăng Thị Thiết con bác Vui Vui. Cậu bé ấy thật dễ thương, hay cho tôi mượn cục gôm hoặc đồ bào bút chì, tôi thường giúp Cường làm bài tập, và đến giờ chơi chúng tôi chơi chung. (Anh em Cường và Tuấn bắt đầu tập chơi tennis từ bé cùng với anh em Toàn và Thắng nhà ở bờ sông; sau này cả Cường và Tuấn đều trở thành những cây vợt nổi tiếng của VN). Giờ chơi trước sân trường thầy Giáo Nhiều bầy bán đủ thứ, từ me riêm, ốc khương, bánh tráng mắm ruốc, trái khế trái cốc thứ gì cũng có. Thậm chí lũ con nít chúng tôi còn có thể mua "chịu" nữa! Tôi nhớ những lần ăn kem "cà rem" chất lạnh thường buốt nhói lên tận đỉnh đầu. Ăn đu đủ bò kho, ăn xong còn húp hết cả chất nước cay và mặn ấy thì mới đúng điệu. Rồi lại có xe bán kẹo kéo với thớ kẹo lớn khi được kéo ra, ở giữa có các hạt đậu phộng vừa ngọt vừa thơm. &lt;a name="VNS0074"&gt;Anh bán kẹo kéo còn kích thích chúng tôi bằng cách cho "đổ hột me", thỉnh &lt;/a&gt;thoảng con nít chúng tôi có ai đổ trúng thì được anh kéo thêm gấp 2, 3 lần dài hơn (mà thật ra thì cũng "mỏng" hơn). Lũ con trai thì chơi bắn bi, đáo lạc, bắn "bì", hoặc quăng cùi bắp. Các chị gái thì hay chơi các trò chơi mà con trai chúng tôi không tham dự như "đánh chắc" (tung trái banh lên, rồi chuyền xoay 1 nắm que đủa cho thật nhanh, để bắt lại quả banh kịp khi nó rơi xuống), nhảy giây (giây được nện lại bằng nhiều sợi thun thành một thớ thun dài), hoặc chơi búp bê, đá cầu ...Có lần hai chị em chúng tôi dạo bộ chung, đi lên mé cầu, trông thấy chị Dung hoặc chị Thiết, chị Nam tôi nhập bọn con gái chơi với họ, thế là tôi phải lủi thủi đi về nhà một mình, lòng ao ước phải gì mình có một người anh để chơi chung!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong các hình ảnh tuổi thơ ấy có bóng dáng của chính tôi ngày được ba may cho 1 bộ đồ veston mà mọi người dạo ấy gọi là áo "bành tô". Súng sính trong bộ đồ đặc biệt ấy, các chị và em nhìn tôi như thấy lạ mắt. Mẹ tôi vừa thắt nút áo cho tôi vừa kéo vạt áo cho thẳng thớm, vừa vổ đầu tôi và đùa mấy câu mà người dân thường hay trêu ghẹo những người mặc đồ veston có vẻ "bảnh bao" thời đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bành tô la ghì&lt;br /&gt;Ăn cắp bánh mì bỏ túi bành tô&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Vì nhà gần quán bác Hai Mọi nên hai gia đình thân nhau. Ngoài các món ăn chiều hấp dẫn như bánh bèo, bánh quai vạt, mì quãng, nem nướng với các nước chấm mặn mà đặc biệt, hoặc các món chè đậu xanh, chè chí màu bửu (tức chè mè, màu đen), hoặc bánh bò được bán bởi các quầy gánh rong dọc theo phố chánh, chị em chúng tôi chiều chiều hay qua nhà bác Hai mua chỉ hai đồng "xí quách" mà đựng đầy cả một tô lớn về ăn chấm nước mắm, vừa ngon miệng vừa rẽ. Một buổi nọ, tôi sang mua 2 đồng xí quách như thường lệ, nhưng vì không tìm thấy 1 tô lớn nào trong nhà cả, tôi bèn mang đại 1 chiếc soong theo để đựng. Trông thấy chiếc soong khá lớn bác gái má anh Huệ (bác Hai Mọi) vừa cười hỏi tôi: "Thằng Tám con anh Sinh đó hả... Nhà con cái soong nào lớn hơn cái đó nữa không con?..." Vì bẽn lẽn từ đó về sau tôi không bao giờ dám mang &lt;a name="VNS007D"&gt;soong chảo đi mua "2 đồng xí quách" nhà Bác Hai nữa cả. Rồi có một một tai nạn hi &lt;/a&gt;hữu mà tôi nhớ mãi. Dạo tôi lên chừng 6 tuổi, một hôm khi đang chơi bắn bi cùng lũ trẻ tại bãi đậu xe trước nhà, ngay lúc tôi đang lui cui chăm chú bắn bi vào lỗ bỗng nhiên tôi thấy mé trên đầu có chất gì nóng như nhớt nhỏ giọt xuống đầu tôi. Ngoảnh đầu lên nhìn thì lũ trẻ đã bỏ chạy đi đâu hết cả chỉ còn lại một mình tôi, mà lại có một chiếc xe vừa "de" vào đậu phủ ngay trên đầu tôi, lúc tôi còn đang cúi thấp xuống cặm cụi bắn bi cho vào được lỗ ! Tôi đang ngạc nhiên hoảng sợ thì nghe tiếng hốt hoảng của cha tôi. Chạy vội từ trong nhà ra đến bãi đậu xe, ông la lên: "Trời ơi xe cán con tôi rồi!..." Cha tôi vừa cầu cứu vừa cố gắng dở hỏng chiếc xe lên (nhưng không dở nỗi vì xe quá nặng). Khi tôi lòm còm bò ra khỏi gầm xe, cả ba tôi và người chủ chiếc xe đều mừng rỡ, ôm chầm lấy tôi . Dù tôi không bị hề hấn gì, ngày hôm sau ông chủ chiếc xe hơi ấy có ghé lại thăm gia đình tôi. Ông tặng 1 bó hoa và ngỏ lời xin lỗi về "tai nạn". Ông chủ chiếc xe ấy là 1 du khách ăn mặc sang trọng và dáng dấp thanh tao. Cha mẹ tôi cảm tạ về mỹ ý của ông với tai nạn thật là hi hữu đó. Hành động tặng hoa đó cũng thật là khác biệt đối với lối cư xử thường nhật khiến tôi không thể nào quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các hình ảnh thời niên thiếu ấy có thể biểu tượng bằng 1 tấm hình thời bé mà tôi rất thương, dầu hình ấy đã thất lạc từ dạo tôi xa quê vào Sai Gòn học. Ngày tôi lên mười tuổi, học sinh lớp Nhất phải đi chụp hình để chuẩn bị đi thi Tiểu Học. Một hôm tình cờ đi qua tiệm chụp hình Liên Hoa chợt thấy tiệm treo 1 tấm hình khá lớn của 1 cậu bé. Nhìn kỹ té ra là hình của chính mình với áo sơ mi trắng, tóc chải dợn sóng, với nụ cười nhẹ nhàng xinh xắn. Tấm hình ấy sau khi thất lạc tôi vẫn ước mơ có dịp nào ngắm lại các bóng hình của thời bé bỏng xa xưa... Ngày tôi thi đậu bằng Tiểu Học, chị Nam mang về 1 món quà, bão rằng do chị Tăng Thị Thiết (tức chị Cà Sáu) con bác Vui Vui, bạn chơi thân của chi Nam tôi,gửi tặng tôi. Món quà đó là một con thỏ đồ chơi màu trắng, đằng sau lưng thỏ có gắn 1 chìa khoá lớn dùng để căng dây thiều. Khi quay dây thiều xong, thả xuống, con thỏ trắng "tự động" ấy nhảy lốp cốp khắp nơi thật vui mắt. Đấy là một món quà bất ngờ và đặc biệt. Bẳng về sau này, ngày nghe tin chị Thiết qua đời khi tuổi đời của chị còn rất trẻ, tôi liên tưởng món quà chị cho tôi, và cảm thấy một phần nào quãng ngày thơ ngây thân thương vừa mới mất...Cùng với chuyến dọn đi đến khu nhà mới xây trước ấp Đức Nghỉa, giữa các thay đổi với trường mới, bạn mới, lòng non dại của cậu bé trong tôi vẫn nghĩ và nhớ nhiều về Cường, cậu học trò nhỏ bé cạnh tôi một thuở mài đũng quần trường thầy Giáo Thẹo... Hình như ai đã cắt mất nơi tôi một phần gì thân thương âu yếm và hồn nhiên nhất...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mới lớn xa quê vào học Sài Gòn, giữa những chiều nắng vàng bên phố Lê Lợi nhộn nhịp của chốn phồn hoa đô hội, hay những tối từ căn lầu nhà Dì Hai nhìn xuống con đường Phan Đình Phùng với ngựa xe trẩy hội náo nhiệt mé dưới... Tôi chợt nhớ về quê hương Phan Thiết với những cột đèn đường bình dị có quầy bánh căn và thấp thoáng đâu đó hình ảnh tiếng cười vui của các chị em tôi quây quần bên lò bánh gắp từng miếng bánh căn dòn vừa được cậy khỏi khuôn trộn vào với nước mắm, các tốp mỡ, và các thứa cá Nục kho... nhớ quê ngoại, mé xa bên kia đường đối diện khu trường Phan Bội Châu nằm sâu trong vùng ngoại ô, với bóng mát chiều tỉnh lặng khoan thai êm ả lúc khói nhà ai đang nấu cơm và tiếng gọi lanh lảnh xa xăm "Cu ơi ...về ăn cơm" ...nhớ tiếng ru con của ai đó xen lẫn giữa tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa trưa hè "Ầu ơ... bầu ơi thương lấy bí cùng"... nhớ cảnh đồng ruộng, xanh thật là xanh, màu mạ mới cắt... và nhớ hương đồng gió nội yêu dấu của quê hương... nước mắt kẽ tha hương chợt rưng tròng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, sau những cuộc đổi dời, sau những chuyến vượt đại dương, qua bao nhiêu bến bờ, qua bao nhiêu không gian, qua bao nhiêu mảnh đời, các hình ảnh thơ dại xưa vẫn còn lưu lại tiềm tàng trong ký ức. MTGPMN đã được cho ra đời để khởi đầu chinh chiến, rồi lại bị khai tử vào bóng tối, sau khi Miền Nam VN đã mất vào tay CS Bắc Việt. Nhiều trẻ tí hon cùng học chung trường thầy Giáo Nhiều ngày xưa giờ đã ra người thiên cổ. Có kẽ tha hương đang tìm kiếm trong sương mù ký ức một quãng đời hơn 40 năm xưa, như đang kiếm tìm lại những viên lưu ly trân quý. Mỗi khi chị em chúng tôi gặp lại nhau, nghe lại giọng ca của chị Nam "Mưa rơi hoa lá tơi bời, đàn ai vọng đến một chiều gió mưa ..." của một bài ca mà chúng tôi đều ưa thích; hoặc lời ca "Ta đến đây để xin lệnh phụ vương..." do chị Anh ca; hoặc giọng em Hà ngâm lời thơ "Từ buồn chị chọn em làm tri kỹ, Để đêm về gục mặt kể em nghe..." của chị Nam làm tặng em Hà, các ấn tượng và cảm giác xa xưa vẫn còn sẵn sàng để cuồn cuộn trôi về trong tôi như thác lũ - từ những nguồn sông của quê hương xa thẳm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lủ trẻ con xưa đã từng Học Tập, nay vẫn còn ngóng tìm qua hàng rào ngăn cách của lý tưởng ý thức hệ, mảnh quê hương bình dị thân yêu xưa, với ước mong sẽ làm được một điều nhỏ nhoi nào đó có thể gọi là Giúp Đời...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1931954485884877694?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1931954485884877694/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1931954485884877694' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1931954485884877694'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1931954485884877694'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/09/mot-thoi-ben-pho.html' title='Một Thời Bên Phố'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqO5lcJ0zfI/AAAAAAAAAQg/eA3jF_mE9sc/s72-c/ThapNuoc+PT+2000+100.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3940281819840888206</id><published>2009-08-30T19:50:00.006-04:00</published><updated>2009-09-06T10:09:39.711-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hằng (thơ)'/><title type='text'>Hằng</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SpsRZ1t6KcI/AAAAAAAAAQQ/WjGrNoT3dZc/s1600-h/Hang+Nga+222.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5375909715810855362" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SpsRZ1t6KcI/AAAAAAAAAQQ/WjGrNoT3dZc/s400/Hang+Nga+222.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;Mùa Trung Thu năm nay có ngọn gió duyên thổi qua hồn nên CB viết mấy hàng về Hằng Nga...&lt;br /&gt;Rất nhớ những năm nào còn bé theo các anh các chị họp nhau cắt bánh Trung Tru uống trà đón Trăng Rằm Tháng Bảy...và tiếng cắc tùng dinh dinh của mấy con Lân khắp nơi náo nức múa lộng đêm Trung Thu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Hằng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hằng kia huyền diệu cung trăng&lt;br /&gt;Nàng ơi có biết ta hằng nhớ thương&lt;br /&gt;Những đêm rực sáng sau vườn&lt;br /&gt;Ta say ngắm nguyệt mù sương cõi hồn&lt;br /&gt;Mơ về một chốn tinh nguyên&lt;br /&gt;Thuở tim thao thức thuở duyên rất nồng&lt;br /&gt;Hằng ơi miên viễn xuân đông&lt;br /&gt;Nàng là tha thướt dáng hồng mộng mơ&lt;br /&gt;Khuôn vàng nàng cứ dệt tơ&lt;br /&gt;Cho ta ước nguyện giữa bờ đắng cay&lt;br /&gt;Thương người đừng nói chia tay&lt;br /&gt;Đừng tan biến mộng sao mây cảnh trời&lt;br /&gt;Cho thi nhân tán dương đời&lt;br /&gt;Cho ta hạnh phúc giữa trời bão giông&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;8/28/2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Đón Nguyệt&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Lời như mật ngọt tấm lòng&lt;br /&gt;Khách thơ sẽ đợi đóa hồng cầm tay&lt;br /&gt;Sẽ nhìn Hằng rất mê say&lt;br /&gt;Hâm men rượu vén làn mây của Hằng&lt;br /&gt;Đêm thanh cùng gió thưởng trăng&lt;br /&gt;Bên hồ liễu rủ cùng giăng cung đàn&lt;br /&gt;Hồ trường tình đã miên man&lt;br /&gt;Bẫy tình quyến rũ cho nàng xuyến xao&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;8/28/2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#993300;"&gt;Say Đắm&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hằng ơi về quá nhẹ nhàng&lt;br /&gt;Tình vương biển rộng hoang mang cõi trần&lt;br /&gt;Thềm trăng kỷ niệm tơ ngân&lt;br /&gt;Mùa thu ai ướp hồn dâng ngát tình&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;8/28/2009 &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Vũ Khúc Nghê Thường&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SpsSENFHrBI/AAAAAAAAAQY/jFwBcU-GdOM/s1600-h/hangnga+Khuc+Nghe+Thuong.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 275px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5375910443636730898" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SpsSENFHrBI/AAAAAAAAAQY/jFwBcU-GdOM/s400/hangnga+Khuc+Nghe+Thuong.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3940281819840888206?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3940281819840888206/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3940281819840888206' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3940281819840888206'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3940281819840888206'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/08/hang.html' title='Hằng'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SpsRZ1t6KcI/AAAAAAAAAQQ/WjGrNoT3dZc/s72-c/Hang+Nga+222.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-7410786642552723429</id><published>2009-08-19T21:58:00.001-04:00</published><updated>2009-09-19T22:10:37.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='CóMộtNhàThơTênLàTrịnhCôngSơn'/><title type='text'>Có Một Nhà Thơ Tên Là Trịnh Công Sơn</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SrWO-E8PeqI/AAAAAAAAARY/tvWykTr3iFM/s1600-h/TrinhCongSon+NguyenTrongTao.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 284px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383366126720744098" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SrWO-E8PeqI/AAAAAAAAARY/tvWykTr3iFM/s400/TrinhCongSon+NguyenTrongTao.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Có Một Nhà Thơ Tên Là Trịnh Công Sơn&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Người ta vẫn gọi Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ chứ chưa mấy ai gọi anh là nhà thơ, dù anh cũng đã in dăm ba bài thơ lẻ. Cũng có người gọi anh là "người thơ ca" hay "người hát thơ", nghĩa là, anh là người tác hợp giữa thơ và nhạc. Nhưng với tư cách là một nhà thơ, tôi đã khảo sát ca từ của Trịnh Công Sơn, và tôi dám khẳng định rằng, anh chính là một nhà thơ đích thực.&lt;br /&gt;Cho dù khi sáng tác ca khúc, Trịnh Công Sơn có thể viết lời và nhạc cùng một lúc, hoặc có đoạn lời viết sau khi đã có nhạc, hay trước khi "phổ nhạc" thì mỗi lời ca của anh đều là những bài thơ hoàn chỉnh kể cả về ý, tứ, cấu trúc, ngôn từ và cảm xúc. Mà Trịnh Công Sơn không phải là một nhà thơ bình thường, anh là nhà thơ rất độc đáo ôm chứa tư tưởng nhân sinh và thời cuộc với một thi pháp khá riêng biệt trong thơ Việt.&lt;br /&gt;Trịnh Công Sơn rất nhuần nhuyễn trong các thể thơ truyền thống như lục bát, đồng dao. Ngay từ lần nghe đầu tiên ca khúc Ở trọ, tôi đã phát hiện ra đấy là một bài thơ lục bát rất tài hoa. Từ cái chuyện ở trọ bình thường trong đời, anh đã đẩy liên tưởng tới cái "cõi tạm" chốn trần gian trong triết lý của Đạo Phật với một cách nói thoải mái, thông minh và hóm. Anh nhìn thấy con chim ở trọ trên cành cây, con cá ở trọ dưới nước, cơn gió ở trọ giữa đất trời, rồi đẩy tới một khái quát bất ngờ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trăm năm ở đậu ngàn năm&lt;br /&gt;Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Có những liên tưởng còn bất ngờ hơn khi nói tới vẻ đẹp ở trọ trong thân thể, hay tâm hồn của người nữ:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Môi xinh ở đậu người xinh&lt;br /&gt;Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế mà có câu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Xin cho về trọ gần nhau&lt;br /&gt;Mai kia dù có ra sao cũng đành&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Và khi con người đã ở trọ vào nhau bằng tình yêu thì dù có phải xa rời cõi tạm, vẫn mãi mãi khăng khít cùng nhau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tim em người trọ là tôi&lt;br /&gt;Mai kia về chốn xa xôi cũng gần&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều bài thơ phỏng theo nhịp đồng dao (bốn chữ) khá thành công nhờ cách lập tứ và chọn từ như Em đi qua chiều/ Cũng sẽ chìm trôi / Nhật Nguyệt trên cao - Ta ngồi dưới thấp, nhưng có lẽ Ngụ ngôn mùa đông mới là một bài thơ bốn chữ gây ấn tượng khó phai mờ trong lòng người đọc. Bài thơ nói về "Một người Việt Nam - Đi ra dòng sông - Nhớ về cội nguồn... Đi lên đồi non - Nhớ về cội nguồn" thật tươi đẹp, thật máu thịt, rồi bỗng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Một ngày mùa đông&lt;br /&gt;Trên con đường mòn&lt;br /&gt;Một chiếc xe tang&lt;br /&gt;Trái mìn nổ chậm&lt;br /&gt;Người chết hai lần&lt;br /&gt;Thịt da nát tan...&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Người Việt ấy chết rồi lại còn phải chết thêm một lần nữa vì "trái mìn nổ chậm" của chiến tranh. Cái tứ thơ này không chỉ chia xẻ với cái chết đau thương tang tóc của con người mà còn có sức mạnh tố cáo chiến tranh thật sâu sắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Súng từ thị thành&lt;br /&gt;Súng từ ruộng làng&lt;br /&gt;Nổ xé da non&lt;br /&gt;Phố chợ thật buồn&lt;br /&gt;Cuộn giây gai chắn&lt;br /&gt;Chắc mẹ hiền lành&lt;br /&gt;Rồi cũng tủi thân&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhịp thơ năm chữ trong thơ Trịnh Công Sơn cũng xuất hiện không ít, và lặng lẽ tuôn chảy trong veo buồn thương, ngơ ngác. Khi thì khao khát hồn nhiên: "Môi nào hãy còn thơm - Cho ta phơi cuộc tình - Tóc nào hãy còn xanh - Cho ta chút hồn nhiên", khi thì hoang vắng, lạnh câm: "Như đồng lúa gặt xong - Như rừng núi bỏ hoang - Người về soi bóng mình - Giữa tường trắng lặng câm", khi thì tuyệt vọng ngậm ngùi: "Không còn, không còn ai - Ta trôi trong cuộc đời - Không chờ, không chờ ai" (Ru ta ngậm ngùi), và có lúc đầy mộng mơ khao khát giữa ưu phiền: "Tôi con chim thanh bình - Mơ được sống hồn nhiên - Như hoa trên đồng xanh - Một sớm kia rất hồng" (Như chim ưu phiền). Nhịp thơ năm chữ vốn rất phổ biến trong đối đáp dân gian, nhưng với Trịnh Công Sơn, nó trở nên lồng lộng, thênh thang và quý phái:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Người ngỡ đã xa xăm&lt;br /&gt;Bỗng về quá thênh thang&lt;br /&gt;Ôi áo xưa lồng lộng&lt;br /&gt;Đã xô dạt trời chiều&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Tình nhớ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng với những ý thơ bất ngờ đến từ trong vô thức:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trăng muôn đời thiếu nợ&lt;br /&gt;Mà sông không nhớ ra&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cây trưa thu bóng dài&lt;br /&gt;Và tôi thu bóng tôi&lt;br /&gt;Tôi thu tôi bé lại&lt;br /&gt;Làm mưa tan giữa trời...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Biết đâu nguồn cội)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ít thấy nhịp thơ sáu chữ ở Trịnh Công Sơn, nhưng không phải là không có. Câu thơ sáu chữ xuất hiện đan xen trong nhiều bài thơ của anh thường tạo được hiệu quả lạ, như một dấu nhấn của cảm xúc và ý tưởng. Ví dụ như trong bài Nhìn những mùa thu đi, sau mỗi câu năm chữ là câu sáu chữ khá hay: "... Em nghe sầu lên trong nắng... Nghe tên mình vào quên lãng... Tay trơn buồn ôm nuối tiếc".&lt;br /&gt;Bài Ru em là một bài thơ lục ngôn từ đầu đến cuối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ru em ngủ những đêm khuya&lt;br /&gt;Ru em ngủ những âm u&lt;br /&gt;Ru em cùng những u mê&lt;br /&gt;Ru em dù đã chia xa...&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Nhân nói đến thơ lục ngôn; bỗng nhớ đến một bài thơ nhịp 3 hết sức đặc biệt của Trịnh Công Sơn. Đó là bài Mưa hồng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trời ươm nắng&lt;br /&gt;Cho mây hồng&lt;br /&gt;Mây qua mau&lt;br /&gt;Em nghiêng sầu&lt;br /&gt;Còn mưa xuống&lt;br /&gt;Như hôm nào&lt;br /&gt;Em đến thăm&lt;br /&gt;Mây âm thầm&lt;br /&gt;Mang gió lên...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đó nói lên sự đa dạng và tài hoa của Trịnh Công Sơn khi sử dụng thi điệu, bởi thơ nhịp 3 thường tươi vui nhí nhảnh, mà ở đây lại tả cái tâm trạng thương nhớ xa xăm: "Người ngồi xuống/Xin mưa đầy/Trên hai tay/Cơn đau dài"...).&lt;br /&gt;Nhịp thơ thất ngôn là một sở trường của Trịnh Công Sơn. Dường như anh thẩm thấu Đường thi, nhưng hơi thở thì đã khác. Những câu thơ bảy chữ vào bài hát của anh rất tự nhiên. Nhiều bài thơ (bài hát) đã mở đầu bằng câu thơ bảy chữ thật nhẹ nhàng như chẳng có một cố ý nào. Có thể dẫn ra nhiều những trường hợp như vậy: "Một đêm bước chân về gác nhỏ", "Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi", "Trên đời người trổ nhánh hoang vu", "Người đi quanh thân thế của người", "Vẫn thấy bên đời còn có em"...&lt;br /&gt;Cũng là thơ thất ngôn, nhưng cách gieo nhiều vần bằng liên tiếp theo cảm hứng âm nhạc, đã khiến cho thơ anh không bị gò ép vào khuôn thước cổ thi, mà thoát ra, phong quang và mềm mại hẳn lên. Có những đoạn thơ chỉ gieo toàn vần bằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Màu nắng hay là màu mắt em&lt;br /&gt;Mùa thu mưa bay cho tay mềm&lt;br /&gt;Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm&lt;br /&gt;Rồi có hôm nào mây bay lên&lt;br /&gt;Lùa nắng cho buồn vào tóc em&lt;br /&gt;Bàn tay xôn xao đón ưu phiền&lt;br /&gt;Ngày xưa sao lá thu không vàng&lt;br /&gt;Và nắng chưa vào trong mắt em&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cũng có khi, thơ thất ngôn của anh được gieo vần trắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Em đi biền biệt muôn trùng quá&lt;br /&gt;Từng cơn gió và từng cơn gió&lt;br /&gt;Em đi gió lạnh bến xa bờ&lt;br /&gt;Từng nỗi nhớ trùng trùng nỗi nhớ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại có khi thơ thất ngôn được tổ chức theo từng khổ ba câu với những hình ảnh thật đẹp, thật lạ như: "lòng như khăn mới thêu", "lòng như nắng qua đèo", chỉ đọc một lần là bâng khuâng xao xuyến mãi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mười năm xưa đứng bên bờ dậu&lt;br /&gt;Đường xanh hoa muối bay rì rào&lt;br /&gt;Có người lòng như khăn mới thêu&lt;br /&gt;Mười năm sau áo bay đường chiều&lt;br /&gt;Bàn chân trong phố xa lạ nhiều&lt;br /&gt;Có người lòng như nắng qua đèo&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Các thi ảnh vừa tươi mới vừa lạ lùng cứ nối tiếp nhau hiện lên trong thơ Trịnh Công Sơn để đẩy tứ thơ đến tận cùng bất ngờ: "Có một dòng sông đã qua đời". Tại sao dòng sông lại qua đời? Phải chăng, đấy chính là dòng sông biểu tượng cho tình yêu đã cạn!&lt;br /&gt;Trịnh Công Sơn thuộc thế hệ những người mê đắm Thơ Mới, và thể thơ tám chữ mà các thi sĩ của phong trào Thơ Mới đã có công cải hóa và Việt hóa từ thơ Pháp có một nhịp điệu dễ mê hoặc lòng người. Trịnh Công Sơn tiếp thu nhịp điệu này, và chính âm nhạc đã thêm một lần nữa làm thơ tám chữ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa&lt;br /&gt;Giọng người gọi tôi nghe (tiếng) rất nhu mì&lt;br /&gt;Lòng thật bình yên mà sao buồn thế&lt;br /&gt;Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Bên đời hiu quạnh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc dùng lại đúng cái nhịp Thơ Mới vẫn thường dùng, nhưng tinh thần thì đã khác:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng&lt;br /&gt;Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông&lt;br /&gt;Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng&lt;br /&gt;Em là tôi và tôi cũng là em&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Tôi ơi đừng tuyệt vọng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thi sĩ với rất nhiều cung bậc trong điệu nhạc tâm hồn, Trịnh Công Sơn thả sức bay lượn trong các nhịp thơ tự do đầy phóng túng. Những câu thơ dài ngắn khác nhau cứ tung tẩy trong các bài thơ tự do của anh. Khi thì triết lý: "Tình yêu như trái phá con tim mù lòa", khi thì lộng lẫy: "Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay", khi thì trùng điệp: "Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta", "Rừng núi dang tay nối liền biển xa - Ta đi, vòng tay lớn mãi để nối sơn hà", khi thì gập ghềnh mệt mỏi: "Ngựa buông vó/ Người đi chùng chân đã bao lần/ Nửa đêm đó/ Lời ca dạ lan như ngại ngùng/ Vùng u tối/ Loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng", và có khi nhịp điệu trôi xa như sông bỗng quay về gần gũi như mưa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ&lt;br /&gt;Ôi những dòng sông nhỏ&lt;br /&gt;Lời hẹn thề là những cơn mưa&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù là phóng túng trong thơ tự do, nhưng vần điệu và ý tưởng lạ và đẹp ở thơ anh giống như chiếc neo thuyền, neo vào lòng người để nó chẳng bao giờ trôi đi vô vọng.&lt;br /&gt;Có lẽ Trịnh Công Sơn là nhà thơ được người ta thuộc nhiều nhất. Điều đó không lạ, bởi thơ anh luôn có sự truyền tải diệu vợi bằng âm nhạc của chính anh. Nhưng cũng có thể nói ngược lại, âm nhạc của Trịnh Công Sơn luôn được thơ nâng cánh. Trong ca từ của anh có rất nhiều những câu thơ thật hay như:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Sống trong đời sống cần có một tấm lòng&lt;br /&gt;Để làm gì em, biết không?&lt;br /&gt;Để gió cuốn đi!&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Làm sao em biết bia đá không đau&lt;br /&gt;Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Bao nhiêu năm làm kiếp con người&lt;br /&gt;Chợt một chiều tóc trắng như vôi&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Mùa xanh lá&lt;br /&gt;Loài sâu ngủ quên trong tóc chiều&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Mây che trên đầu và nắng trên vai&lt;br /&gt;Đôi chân ta đi sông còn ở lại&lt;br /&gt;Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi&lt;br /&gt;Lại thấy trong ta hiện bóng con người&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Chiều nay em ra phố về&lt;br /&gt;Thấy đời mình là những quán không&lt;br /&gt;Bàn im hơi bên ghế ngồi&lt;br /&gt;Ngày đi đêm tới đã vắng bóng người&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Bàn chân ai rất nhẹ&lt;br /&gt;Tựa hồn những năm xưa&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Mẹ là nước chứa chan&lt;br /&gt;Trôi giùm con phiền muộn&lt;br /&gt;Cho đời mãi trong lành&lt;br /&gt;Mẹ chìm dưới gian nan&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Hà Nội mùa thu&lt;br /&gt;Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ&lt;br /&gt;Nằm kề bên nhau&lt;br /&gt;Phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu&lt;br /&gt;...Nhớ đến một người để nhớ mọi người...&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Có một tập ca khúc thời trẻ của Trịnh Công Sơn mang tên là Kinh Việt Nam. Phải chăng, trong sâu thẳm lòng mình, anh khao khát sáng tạo ra những bài kinh cầu cho dân tộc, cho tình yêu và cho thân phận? Đây chính là bài kinh cầu bên bờ vực linh hồn cần được cứu rỗi. Những bài kinh ấy chính là những bài thơ còn lại của Trịnh Công Sơn với một niềm yêu tin "gần như là tuyệt vọng" đã vượt lên số phận chia sẻ với đương thời và hậu thế, đấy là lòng tin vào con người khởi nguồn từ dòng cảm xúc tự nhiên, vượt qua cả tôn giáo và định kiến, bởi vì hương thơm đã sẵn đốt trong hồn (chữ của Chế Lan Viên). Cũng với một lòng tin như vậy, tôi xin mạn phép đổi một chữ trong câu thơ của anh để tạm kết thúc bài viết này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngày sau sỏi đá cũng cần có THƠ!&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Trọng Tạo&lt;br /&gt;23-08-2002&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-7410786642552723429?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/7410786642552723429/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=7410786642552723429' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7410786642552723429'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7410786642552723429'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/08/co-mot-nha-tho-ten-la-trinh-cong-son.html' title='Có Một Nhà Thơ Tên Là Trịnh Công Sơn'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SrWO-E8PeqI/AAAAAAAAARY/tvWykTr3iFM/s72-c/TrinhCongSon+NguyenTrongTao.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-5386540550899109566</id><published>2009-08-06T12:12:00.005-04:00</published><updated>2009-09-06T21:14:14.497-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NhungDieuHocHoiQuaNamThang'/><title type='text'>Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqPghstzNcI/AAAAAAAAARQ/uA1Ajc-4JWc/s1600-h/Foggy+planes.bmp"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5378389249554068930" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqPghstzNcI/AAAAAAAAARQ/uA1Ajc-4JWc/s400/Foggy+planes.bmp" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Người nào có thể làm mỗi giây phút&lt;br /&gt;tràn ngập một nội dung sâu sắc,&lt;br /&gt;thì người đó sẽ kéo dài vô tận&lt;br /&gt;cuộc đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng giấu diếm tình yêu&lt;br /&gt;và sự dịu dàng của mình&lt;br /&gt;cho đến ngày bạn lìa đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy làm cuộc đời bạn&lt;br /&gt;tràn đầy sự ngọt ngào.&lt;br /&gt;Hãy nói những lời thân thương&lt;br /&gt;khi bạn còn nghe được&lt;br /&gt;và tim bạn còn rung động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao lâu bạn vẫn còn tự tin ở bạn,&lt;br /&gt;thì người khác vẫn còn tin bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng vững&lt;br /&gt;và không bao giờ&lt;br /&gt;nghĩ rằng mình sẽ ngã -&lt;br /&gt;thì sẽ chẳng bao giờ ngã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng đi qua thời gian&lt;br /&gt;mà không để lại dấu vết gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trí Tuệ của con người&lt;br /&gt;trưởng thành trong tĩnh lặng,&lt;br /&gt;còn Nhân Tính&lt;br /&gt;trưởng thành từ bão táp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong rằng bạn luôn&lt;br /&gt;có đủ hạnh phúc để vui vẻ;&lt;br /&gt;đủ thử thách để mạnh mẽ hơn,&lt;br /&gt;đủ nỗi buồn để trưởng thành hơn,&lt;br /&gt;và đủ tiền,&lt;br /&gt;để mua quà cho bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy chạy theo người nào&lt;br /&gt;mà có thể làm cho bạn luôn mỉm cười,&lt;br /&gt;bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi.&lt;br /&gt;Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lời nói đúng lúc&lt;br /&gt;có thể làm giảm căng thẳng,&lt;br /&gt;còn lời nói yêu thương&lt;br /&gt;có thể chữa lành vết thương&lt;br /&gt;và mang đến sự bình yên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trao cho ai đó cả con tim mình&lt;br /&gt;không bao giờ là một sự bảo đảm rằng&lt;br /&gt;họ cũng yêu bạn,&lt;br /&gt;đừng chờ đợi điều ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy để tình yêu&lt;br /&gt;lớn dần trong tim họ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhưng dẫu điều đó không xảy ra,&lt;br /&gt;thì vẫn cứ hài lòng&lt;br /&gt;vì ít ra nó cũng đã&lt;br /&gt;lớn lên trong bạn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người sinh ra&lt;br /&gt;không phải để tan biến đi&lt;br /&gt;như một hạt cát vô danh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ sinh ra&lt;br /&gt;để lưu dấu chân trên mặt đất,&lt;br /&gt;và lưu dấu ấn&lt;br /&gt;trong trái tim người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc,&lt;br /&gt;còn mọi người xung quanh thì cười.&lt;br /&gt;Hãy sống sao cho khi bạn qua đời,&lt;br /&gt;mọi người khóc, còn bạn, bạn cười.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-5386540550899109566?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/5386540550899109566/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=5386540550899109566' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5386540550899109566'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/5386540550899109566'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/08/nhung-ieu-hoc-hoi-qua-nam-thang.html' title='Những Điều Học Hỏi Qua Năm Tháng'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SqPghstzNcI/AAAAAAAAARQ/uA1Ajc-4JWc/s72-c/Foggy+planes.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3413340486178946697</id><published>2009-07-22T13:49:00.002-04:00</published><updated>2009-07-22T13:52:21.059-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NguoiDaChoToi'/><title type='text'>Người Đã Cho Tôi</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SmdRkmbsP3I/AAAAAAAAAQA/HB0mh5bICAM/s1600-h/NguoiDaChoToi+1.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361343570641698674" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SmdRkmbsP3I/AAAAAAAAAQA/HB0mh5bICAM/s400/NguoiDaChoToi+1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Người Đã Cho Tôi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đánh thức linh hồn tôi&lt;br /&gt;Dâng hoa sau giấc ngủ dài&lt;br /&gt;Người mang một vòng tay ấm&lt;br /&gt;Cho tôi lạc dấu thiên thai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chuyển tim tôi mềm yếu&lt;br /&gt;Ngây ngô dệt giải lụa mềm&lt;br /&gt;Người ghé cho rừng xanh lá&lt;br /&gt;Ấm nồng thương giọt mưa đêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người hé cho tôi triền núi&lt;br /&gt;Tôi đầy khao khát vượt qua&lt;br /&gt;Người tỏa đêm đen màu sắc&lt;br /&gt;Sao băng vờn ánh trăng tà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người vẫn trong tim ngự trị&lt;br /&gt;Vì tôi còn đó bóng hình&lt;br /&gt;Người đến như loài đom đóm&lt;br /&gt;Rừng xưa chợt sáng lung linh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngàn năm thu gió gọi mưa&lt;br /&gt;Vầng trăng sáng trời huyễn mộng&lt;br /&gt;Ngàn năm lưu đời tiếng vọng&lt;br /&gt;Một thời nhật nguyệt tương tư&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;20 July 2009&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3413340486178946697?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3413340486178946697/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3413340486178946697' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3413340486178946697'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3413340486178946697'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/07/nguoi-cho-toi.html' title='Người Đã Cho Tôi'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SmdRkmbsP3I/AAAAAAAAAQA/HB0mh5bICAM/s72-c/NguoiDaChoToi+1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6477773852190838175</id><published>2009-07-11T18:57:00.008-04:00</published><updated>2009-07-11T20:41:51.197-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NiemDauNgayMai'/><title type='text'>Niềm Đau Ngày Mai (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SlkhDqlABEI/AAAAAAAAAP4/AS6aU81PLAU/s1600-h/NiemDauNgayMai+Cover+1000.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5357349578586719298" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SlkhDqlABEI/AAAAAAAAAP4/AS6aU81PLAU/s400/NiemDauNgayMai+Cover+1000.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Niềm Đau Ngày Mai&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;thơ Cát Biển&lt;br /&gt;nhạc Nguyễn Thiện Doãn&lt;br /&gt;ca sĩ Bông Mai &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều hoang&lt;br /&gt;Viếng chôn đoá ngây thơ&lt;br /&gt;Vừa hé nụ nơi ngọn đồi hoa&lt;br /&gt;Thầm đếm những kỷ niệm&lt;br /&gt;Mãi trong vô thức anh &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Khổ niềm đau&lt;br /&gt;Dáng em quá thơ ngây cười say mộng&lt;br /&gt;Tôi miệt mài trông&lt;br /&gt;Còn chút khói hương trầm&lt;br /&gt;Toả trên ngọn tình sầu&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đêm thao thức bủa vây&lt;br /&gt;Tìm nhau cả một đời&lt;br /&gt;Chia tay một lời&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dòng máu vỡ kéo dư âm &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Ai ray rứt niềm đau&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người đi tình còn chờ &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Miên man giọt nhớ&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngát từng lời đắng trên môi &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Ngày mai còn đâu&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn em hồn tôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn tôi tình em &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn đây lời trao&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đau tình chăn gối &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Ngày mai còn đâu&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày xanh trần gian &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hành trang đời tôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mảnh chăn tả tơi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kéo che cuộc đời&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-2591d82e1758d6ef" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v17.nonxt5.googlevideo.com/videoplayback?id%3D2591d82e1758d6ef%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3DCE809953ECAF0015B383F7A23B4A8BBA30729AD.689EFD99B37FAA661696677F216604985F05FD96%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D2591d82e1758d6ef%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DEu8KHZo-uPLaiHYKvm7-6IIeE50&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="425" height="344" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v17.nonxt5.googlevideo.com/videoplayback?id%3D2591d82e1758d6ef%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3DCE809953ECAF0015B383F7A23B4A8BBA30729AD.689EFD99B37FAA661696677F216604985F05FD96%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D2591d82e1758d6ef%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DEu8KHZo-uPLaiHYKvm7-6IIeE50&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6477773852190838175?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=2591d82e1758d6ef&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6477773852190838175/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6477773852190838175' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6477773852190838175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6477773852190838175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/07/niem-au-ngay-mai-nhac.html' title='Niềm Đau Ngày Mai (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SlkhDqlABEI/AAAAAAAAAP4/AS6aU81PLAU/s72-c/NiemDauNgayMai+Cover+1000.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-258607689847434029</id><published>2009-07-11T10:19:00.004-04:00</published><updated>2009-07-21T10:57:07.401-04:00</updated><title type='text'>Billy Jean (Michael Jackson)</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Slih9ain0mI/AAAAAAAAAPw/mtEBAr5c_FE/s1600-h/Michael+Jackson+2.gif"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5357209833225835106" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Slih9ain0mI/AAAAAAAAAPw/mtEBAr5c_FE/s400/Michael+Jackson+2.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#993300;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#993300;"&gt;&lt;strong&gt;Billy Jean&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;(Written &amp;amp; composed by Michael Jackson)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;1st verse&lt;br /&gt;She was more like a beauty queen from a movie scene&lt;br /&gt;I said dont mind, but what do you mean&lt;br /&gt;I am the one&lt;br /&gt;Who will dance on the floor in the round&lt;br /&gt;She said I am the one who will dance on the floor in the round&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2nd verse&lt;br /&gt;She told me her name was billie jean, as she caused a scene&lt;br /&gt;Then every head turned with eyes that dreamed of being the one&lt;br /&gt;Who will dance on the floor in the round&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bridge&lt;br /&gt;People always told me be careful of what you do&lt;br /&gt;And dont go around breaking young girls hearts&lt;br /&gt;And mother always told me be careful of who you love&lt;br /&gt;And be careful of what you do cause the lie becomes the truth&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chorus&lt;br /&gt;Billie jean is not my lover&lt;br /&gt;Shes just a girl who claims that I am the one&lt;br /&gt;But the kid is not my son&lt;br /&gt;She says I am the one, but the kid is not my son&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3rd verse&lt;br /&gt;For forty days and forty nights&lt;br /&gt;The law was on her side&lt;br /&gt;But who can stand when shes in demand&lt;br /&gt;Her schemes and plans cause we danced on the floor in the round&lt;br /&gt;So take my strong advice, just remember to always think twice(do think twice)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4th verse&lt;br /&gt;She told my baby,we where dancing still 3:00&lt;br /&gt;Then she looked at me, she show me a photo&lt;br /&gt;My babycried, cause his eyes where like mine&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bridge&lt;br /&gt;People always told me be careful of what you do&lt;br /&gt;And dont go around breaking young girls hearts&lt;br /&gt;She came and stood right by me&lt;br /&gt;Then the smell of sweet perfume&lt;br /&gt;This happened much too soon&lt;br /&gt;She called me to her room&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chorus&lt;br /&gt;Billie jean is not my lover&lt;br /&gt;Shes just a girl who claims that I am the one&lt;br /&gt;But the kid is not my son&lt;br /&gt;Billie jean is not my lover&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/3PAJqgeeJf4&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/3PAJqgeeJf4&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-258607689847434029?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/258607689847434029/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=258607689847434029' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/258607689847434029'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/258607689847434029'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/07/billy-jean-michael-jackson.html' title='Billy Jean (Michael Jackson)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Slih9ain0mI/AAAAAAAAAPw/mtEBAr5c_FE/s72-c/Michael+Jackson+2.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-946418100443200899</id><published>2009-07-05T18:02:00.005-04:00</published><updated>2009-07-06T23:05:59.986-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ThuongLamNhungDaiKho'/><title type='text'>Thương Lắm Những Dại Khờ</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SlErjm3aWvI/AAAAAAAAAPg/p_eLwxHMFhE/s1600-h/ThuongLamNhungDaiKho+Cover+000.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355109322648607474" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SlErjm3aWvI/AAAAAAAAAPg/p_eLwxHMFhE/s400/ThuongLamNhungDaiKho+Cover+000.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Thương Lắm Những Dại Khờ&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thơ Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc Cao Minh Hưng&lt;br /&gt;Ca sĩ Hương Giang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương những ngày mộng mơ&lt;br /&gt;Bắn bi và trốn học&lt;br /&gt;Hồ sen đùa tuổi ngọc&lt;br /&gt;Bên sóng biển đọc thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đố vui rồi đánh cờ&lt;br /&gt;cùng bạn thân đàn hát&lt;br /&gt;nằm dài trên bải cát&lt;br /&gt;Dệt ước mộng vu vơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vai ba lô cùng bạn&lt;br /&gt;Học đánh morse phất cờ&lt;br /&gt;Gút giây và lữa trại&lt;br /&gt;Trò chơi lớn dọc ngang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần xa như tiền kiếp&lt;br /&gt;Như gió thoảng cơn mơ&lt;br /&gt;Cung đàn còn ngân nhịp&lt;br /&gt;Yêu quá tuổi mộng mơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;8/27/2008&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-ba4e7e1d28578bf1" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v21.nonxt4.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dba4e7e1d28578bf1%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D795CA4091C6D4C01A045ADAC98D2EC37D62DA447.35DF327CC6891585FA3D648AC51124880B67BF2F%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dba4e7e1d28578bf1%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3D7mD7OAw4awB2Yb9x8LikuThjBjc&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="425" height="344" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v21.nonxt4.googlevideo.com/videoplayback?id%3Dba4e7e1d28578bf1%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D795CA4091C6D4C01A045ADAC98D2EC37D62DA447.35DF327CC6891585FA3D648AC51124880B67BF2F%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3Dba4e7e1d28578bf1%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3D7mD7OAw4awB2Yb9x8LikuThjBjc&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;img class="gl_photo" border="0" alt="Add Image" src="http://www.blogger.com/img/blank.gif" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-946418100443200899?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=ba4e7e1d28578bf1&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/946418100443200899/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=946418100443200899' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/946418100443200899'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/946418100443200899'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/07/thuong-lam-nhung-dai-kho.html' title='Thương Lắm Những Dại Khờ'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SlErjm3aWvI/AAAAAAAAAPg/p_eLwxHMFhE/s72-c/ThuongLamNhungDaiKho+Cover+000.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6501100789448250702</id><published>2009-06-27T17:30:00.008-04:00</published><updated>2009-06-27T19:24:43.271-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhánh Sông Phiền Muộn'/><title type='text'>Nhánh Sông Phiền Muộn (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SkaRXpOzp4I/AAAAAAAAAPQ/d9voT3XLMhE/s1600-h/NhanhSongPhienMuon+Cover+000.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5352125042567391106" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SkaRXpOzp4I/AAAAAAAAAPQ/d9voT3XLMhE/s400/NhanhSongPhienMuon+Cover+000.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Nhánh Sông Phiền Muộn&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Thơ : Cát Biển&lt;br /&gt;Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn&lt;br /&gt;Ca sĩ: Ý Lan&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mặt trời hồng ngủ ngang đồi núi&lt;br /&gt;Bầy chim non ngưng hót trên cây&lt;br /&gt;Người ghé ta rừng không đợi tuổi&lt;br /&gt;Người đi xa gió kéo giăng mây &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đời muộn phiền giòng sông rẽ nhánh&lt;br /&gt;Và sương mai thấm ướt tim khô&lt;br /&gt;Vàng ngất ngây rừng im nhịp thở&lt;br /&gt;Vùng dư âm khép tiếng cung đàn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hãy cứ buông tay chiếc lá vàng&lt;br /&gt;Hãy tiễn đưa đời khúc ly tan&lt;br /&gt;Hãy cố quên giây phút ngỡ ngàng&lt;br /&gt;Chớ luyến lưu tình đã phai tàn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hãy ngắt &lt;a name="VNS0001"&gt;đ&lt;/a&gt;óa sầu đau năm tháng&lt;br /&gt;(Ai) nghe vụn vỡ ánh trăng vàng&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Người bên kia bờ sông xa thẳm&lt;br /&gt;Mãi nhớ người ta chờ tay ấm&lt;br /&gt;Mơ tiếng cười ru hồn bừng say&lt;br /&gt;Mãi nhớ người nhánh sầu chia sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-863ffaff4e1f74da" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v11.nonxt5.googlevideo.com/videoplayback?id%3D863ffaff4e1f74da%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D84458C98B2243FE36296141FF1C0E789BA5A548C.85A95A21531809A38B65137EB3564DDD5BE9FBF%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D863ffaff4e1f74da%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DS0q4CTdQ-VOhJWoxHu3dEcCc9c4&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="425" height="344" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v11.nonxt5.googlevideo.com/videoplayback?id%3D863ffaff4e1f74da%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1330214804%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D84458C98B2243FE36296141FF1C0E789BA5A548C.85A95A21531809A38B65137EB3564DDD5BE9FBF%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D863ffaff4e1f74da%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DS0q4CTdQ-VOhJWoxHu3dEcCc9c4&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6501100789448250702?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=863ffaff4e1f74da&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6501100789448250702/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6501100789448250702' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6501100789448250702'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6501100789448250702'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/06/nhanh-song-phien-muon-nhac.html' title='Nhánh Sông Phiền Muộn (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SkaRXpOzp4I/AAAAAAAAAPQ/d9voT3XLMhE/s72-c/NhanhSongPhienMuon+Cover+000.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1266252432523688160</id><published>2009-06-17T21:44:00.003-04:00</published><updated>2009-06-20T19:37:50.405-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='QuaNhungMuSuong'/><title type='text'>Qua Những Mù Sương</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sj1yt9icvyI/AAAAAAAAAPI/S7XaaKoPcR0/s1600-h/QuaNhungMuSuong+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5349558066324750114" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sj1yt9icvyI/AAAAAAAAAPI/S7XaaKoPcR0/s400/QuaNhungMuSuong+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Qua Những Mù Sương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên bức tường thành phố&lt;br /&gt;Cơn mê dài ảo ảnh&lt;br /&gt;Mưa thấm màu khung gỗ&lt;br /&gt;Gió trời Đông thoáng lạnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người xưa không về đây&lt;br /&gt;Cho hồn giăng tay gầy&lt;br /&gt;Gọi nhớ vào không gian&lt;br /&gt;Âm vang tình một thuở&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người qua buốt bờ vai&lt;br /&gt;Còn công viên lá đổ&lt;br /&gt;Nắng hoang triền hoa dại&lt;br /&gt;Nghe từng bước nhạt phai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn tay tình mặn nồng&lt;br /&gt;Mắt người vương ngấn lệ&lt;br /&gt;Lời yêu bao chuyện kể&lt;br /&gt;Vầng thái dương khuất bóng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pha lê hay đam mê&lt;br /&gt;Thoáng vọng tiếng cười xưa&lt;br /&gt;Xoay một vòng dương thế&lt;br /&gt;Sao rơi ngàn thiên thể&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1266252432523688160?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1266252432523688160/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1266252432523688160' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1266252432523688160'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1266252432523688160'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/06/qua-nhung-mu-suong.html' title='Qua Những Mù Sương'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sj1yt9icvyI/AAAAAAAAAPI/S7XaaKoPcR0/s72-c/QuaNhungMuSuong+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-6246114797271183773</id><published>2009-06-13T13:54:00.007-04:00</published><updated>2009-06-13T14:28:33.201-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ChieuMotMinhQuaPho'/><title type='text'>Tiếng Hát Ngọc Lan</title><content type='html'>Chiều Một Mình Qua Phố (TCS)&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/mw7FcD-eWYk&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/mw7FcD-eWYk&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản Tình Ca Cho Em (Ngô Thụy Miên)&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/QeJAiJ539-Q&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/QeJAiJ539-Q&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa Trên Biển Vắng (Nhạc Pháp: Je N'oublierais Jamais)&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/3-uoKQ4FXvY&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/3-uoKQ4FXvY&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kaoma - Lambada&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/5AfTl5Vg73A&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/5AfTl5Vg73A&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-6246114797271183773?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/6246114797271183773/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=6246114797271183773' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6246114797271183773'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/6246114797271183773'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/06/chieu-mot-minh-qua-pho-ngoc-lan.html' title='Tiếng Hát Ngọc Lan'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-2425606794600370673</id><published>2009-05-29T14:26:00.006-04:00</published><updated>2010-04-29T06:18:38.186-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='DemNgheDoanXeLua'/><title type='text'>Ðêm Nghe Ðoàn Xe Lửa</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SiA1EaiYpVI/AAAAAAAAAOo/YE95d6tg8ak/s1600-h/Night+Locomotive+222.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5341327508020700498" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SiA1EaiYpVI/AAAAAAAAAOo/YE95d6tg8ak/s400/Night+Locomotive+222.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Ðêm Nghe Ðoàn Xe Lửa&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương chuyến cùng Ba xe lửa khuya&lt;br /&gt;Mường Mán ga đêm chén cháo gà&lt;br /&gt;Ánh mắt dương to nhìn phố lạ&lt;br /&gt;Chợ Bến Thành huyên náo lụa là&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con vẫn cùng Ba những quãng đường&lt;br /&gt;Tay bàn tay nắm ngỏ yêu thương&lt;br /&gt;Những năm bé tí Ba bồng bế&lt;br /&gt;Những chuyến vào thăm trọ học đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con nhớ Ba thường dẫn xem phim&lt;br /&gt;Bá Ða đèn quý kẻ đi tìm&lt;br /&gt;Mê mẩn quây quần Ba kể chuyện&lt;br /&gt;Ðường rừng sợ hãi, tếu thêm duyên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện xử thế nhân, Tam Quốc Chí&lt;br /&gt;Chuyện ngày đi hát, chuyến sang Miên&lt;br /&gt;Cười mãi chuyện dài Thi Nói Láo&lt;br /&gt;Huyền thiên kỳ sử Lẽ Một Ðêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng ấm lời ca thấm hồn ai&lt;br /&gt;Giải lụa ngân bay điệu ngắn dài&lt;br /&gt;Những ngón tay đàn chiu chắt đuổi&lt;br /&gt;Kìm Tranh Sến Lục tiếng nhặt thai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đổ Tú Tài con nhớ sâu&lt;br /&gt;Ba ghì vai trẻ bước song đôi&lt;br /&gt;Tâm sự phong trần Ba kể lại&lt;br /&gt;Quảng đời cay đắng kẽ mồ côi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện của Ba mà như của ai&lt;br /&gt;Bởi đời êm ấm có ngờ đâu&lt;br /&gt;Cha mẹ đắm chìm cơn sử Việt&lt;br /&gt;Hai đàn em dại chớm xanh đầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cả chết đi ngày nhỏ dại&lt;br /&gt;Tây lùng trai tráng bắt vào khu&lt;br /&gt;Mẹ dắt tay bồng con bệnh yếu&lt;br /&gt;Bánh làm mong bán khóc đêm dài&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Êm ấm hoà bình tạm ghé chân&lt;br /&gt;Nước nhà thay phế đổi ngôi Quân&lt;br /&gt;Một mái gia đình vang tiếng hát&lt;br /&gt;Những bàn chân đạp máy áo quần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bơi lội trong tình thương thiết tha&lt;br /&gt;Những lời tâm sự của người cha&lt;br /&gt;Trùm lên sung sướng ngày thi đỗ&lt;br /&gt;Nước mắt hoà chan tận đến nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cảnh quê mình thêm khổ đau&lt;br /&gt;Bom dầy đạn xéo đẩy chia ly&lt;br /&gt;Những cánh tay ôm ngày giã biệt&lt;br /&gt;Người đi tan tác tuổi xuân thì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuya nay thức giấc tiếng đoàn xe&lt;br /&gt;Chợt nhớ tàu xưa ấm cháo gà&lt;br /&gt;Lẽ bóng bên trời nơi phố lạ&lt;br /&gt;Có người con vọng nhớ về Cha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cát Biển&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SiA2LMlRlAI/AAAAAAAAAOw/Ep3EZXwhijI/s1600-h/SenHeNu.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 236px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SiA2LMlRlAI/AAAAAAAAAOw/Ep3EZXwhijI/s320/SenHeNu.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5341328724045435906" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-2425606794600370673?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/2425606794600370673/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=2425606794600370673' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2425606794600370673'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/2425606794600370673'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/05/em-nghe-oan-xe-lua.html' title='Ðêm Nghe Ðoàn Xe Lửa'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SiA1EaiYpVI/AAAAAAAAAOo/YE95d6tg8ak/s72-c/Night+Locomotive+222.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-4975000877588222460</id><published>2009-05-23T19:25:00.012-04:00</published><updated>2009-05-29T13:42:59.135-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='MườngGiang LờiTựTìnhCủaGiòngSông'/><title type='text'>Mường Giang Lời Tự Tình Của Giòng Sông</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ShiIBqMu9HI/AAAAAAAAAOM/BFOlCPsAePM/s1600-h/M%C6%B0%C6%A1ng+Giang+PT+Cover.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5339166920336667762" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ShiIBqMu9HI/AAAAAAAAAOM/BFOlCPsAePM/s400/M%C6%B0%C6%A1ng+Giang+PT+Cover.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Giới thiệu tác phẩm “&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Bình Thuận Quê Hương Một Đời Yêu Dấu&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;”&lt;br /&gt;(Ký Sự Lịch Sử) của Mường Giang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Mường Giang Lời Tự Tình Của Giòng Sông&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cát Biển&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu nói kỷ niệm một thời, kỷ niệm một đời, thì trường trung học Phan Bội Châu Phan Thiết phải là quãng đời đã hun đúc nuôi dưỡng cho dòng suối lệ của nhà văn nhà thơ nhà biên khảo Mường Giang với dấu ấn không thể nào lẫn lộn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắc đến địa danh Phan Thiết Bình Thuận người ta không thể quên các nghệ sĩ được nhiều người mến mộ như Trần Thiện Thanh, Thanh Thuý, Anh Khoa, Mỹ Thể, Phương Đại, Tuấn Vũ, Việt Hùng, Thanh Thuỷ, Trang Mỹ Dung, Nguyễn Hữu Thiết (song ca với Ngọc Cẩm), Hồng Phúc (Đài Pháp Á), Huyền Vũ (thể thao bóng tròn), Ngọc Cảnh, Trường Thanh, Thái Tài, Đức Phương, Bảo Phương v.v...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đất Phan Thành đã đào tạo rất nhiều nhân sĩ, nhưng một trong những người xứng đáng nhất với danh nghĩa người con yêu của Bình Thuận phải nói là Mường Giang. Con yêu, không phải vì người đó lắm tài nhiều đình đám, một ngôi sao hào nhoáng khiến mọi người ngưỡng mộ. Mà con yêu, vì người ấy đã làm vinh danh xứ sở mình. Con yêu, vì người con ấy biết kính thầy thương bạn, quý trọng công lao tiền nhân, và đốt ngọn đuốc nêu sáng gương cứu nước và giữ nước của cha ông nòi giống. Những người tài hoa đến rồi đi biền biệt, nhưng con yêu sẽ ở lại mãi trong lòng của quê hương, và trong lòng những người yêu quý tha thiết về quê hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bút hiệu Mường Giang đã nói lên tất cả. Nhà văn Hồ Đinh chọn tên con sông Mường Giang ở Phan Thiết để gửi gấm những lời viết đẩm lệ yêu dấu của anh về một quê hương đã mất. Giữa những nghệ danh quen thuộc với chúng ta như Cung Trầm Tưởng, Trầm Tử Thiêng, Hàn Mặc Tử khiến người nghe cố suy tư tìm hiểu, cái tên Mường Giang có một âm vang hiền hoà thân mến êm đềm như số phận dòng sông dịu hiền chảy ngang qua tỉnh lỵ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy những bài viết của Mường Giang về những món ăn quê hương, về những kỷ niệm vui buồn tình bạn, về tinh hoa phong tục tập quán, về nổi đau của người lính QLVNCH, về trường Phan Bội Châu đầy ân nghĩa ân tình cùng tình cảm man mác thời áo trắng, và lời thơ đầy huyết lệ của Mường Giang, có phải chăng chính là lời tự tình của một giòng sông. Giòng sông ấy là hình ảnh thân quý nhất cho con người Bình Thuận. Giòng sông chảy qua cây cầu mang bao tâm tình thương mến của con người Bình Thuận về con phố từng cưu mang un đúc mình. Giòng sông ru lời của những lá vông bên công viên Tháp Nước. Giòng sông mang đầy những kỷ niệm yêu dấu một thời, một kiếp người. Mường Giang, từ những ngày mới lớn cắp sách đến trường cho tới cả quãng đời lang bạt làm lính và xa quê, bút hiệu ấy đủ nói lên bao nhiêu lời trìu mến dành cho quê hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Thiết Bình Thuận với bao thay đổi từ một tỉnh cuối của miền Trung, thành tỉnh đầu của miền Nam, rồi trở lại là miền Trung, với cát gió với Tháp Chàm với Lầu Ông Hoàng với cánh đồng muối trắng thênh thang với mùa Chà rộ cá và biển xanh sóng vỗ dạt dào lại giàu những chân tình. Bình Thuận có vị Tuần Vũ trẻ tuổi tên Ngô Đình Diệm ra nhậm chức lúc mới 24 tuổi. Bình Thuận là thềm vựa cá kèm với tài nguyên muối trắng vô tận khai thác từ nước biển khiến cho kỹ thuật nước mắm ngày một tinh vi, cung cấp toàn quốc. Bình Thuận có Núi Tà Cú từng được vua ngự và phong là kỳ tích. Ngày nay Bình Thuận sản xuất trái Thanh Long nhiều nhất nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta đến với những bài biên khảo phong phú và sâu sắc của Mường Giang (tức Hồ Đinh) với nhiều chi tiết hay ho thi vị, và cuối cùng khép trang sách ngậm ngùi với tấm lòng chung thuỷ của người con Bình Thuận tiếc thương cho một quê hương bị cưỡng chiếm. Tình cảm sâu đậm trong văn phong của anh như chiều cao của ngọn tre đứng thẳng, thiết tha như khói mây chiều, và dạt dào như lá thu rơi theo từng ngọn gió.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau buổi tổ chức “Đêm Nhạc Hội 20 Năm Viễn Xứ” thành công ngoài sức mong đợi của Hội Thân Hữu Bình Thuận năm 1995, với sự dìu dắt của anh trưởng ban Tổ Chức Trương Tiến Huân và cô Hội Trưởng Thu Nhi, quỷ của hội THBT từ con số không đã tăng lên thành 8 ngàn đô, hứa hẹn cho những công tác ý nghĩa kế tiếp. Tất cả mọi người trong Ban Chấp Hành và Ban Cố Vấn đều sung sướng và mãn nguyện với những thành quả và hi sinh chung. Những buổi họp của BCH luôn có mặt đông đủ hơn 30 người con tâm huyết của Hội TH BT cùng vui vẻ nhận trách nhiệm thừa hành các công tác. Người ta có thể cảm nhận tình thương và niềm vui chung của Hội với các tiếng cười vang to và lời chào hỏi nhộn nhịp trong các buổi ăn bánh căn nhà Phạm Mừng hoặc mỳ quảng nhà chị Minh Khanh và tiệc thân hữu nhà anh Nguyễn Văn Sâm. Các Đặc San Bình Thuận được thực hiện với nhiều bài vở rất giá trị. Sau những tán thưởng về nhạc cảnh Tiếng Dân Chài, với nhiệt tình đóng góp của Thượng Toạ Thích Quảng Thanh tại chùa Bảo Quang, mọi người náo nức xem một nhạc cảnh nào khác sẽ được Hội thực hiện kế tiếp. Đây cũng là một đòi hỏi càng lúc càng cao cho Hội, nhất là cho người sẽ đạo diễn thực hiện nhạc cảnh đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những bài thơ thi vị nhất của Mường Giang phải nói là bài Phan Thiết Ơi, Phan Thiết đã được nhạc sĩ Nguyên Chi phổ nhạc. Lời ca khúc ray rứt ấy đã vang vọng trong hồn người nghe và thúc đẩy nên sự hình thành của đêm nhạc hội tại vũ trường Majestic năm 1998. Nhạc cảnh Phan Thiết Ơi Phan Thiết với khoảng 20 diễn viên, được nhiều lời khen ngợi như là một điểm son. Nhạc sĩ Nguyên Chi đã hoà lời thơ sâu đậm của Mường Giang vào dòng nhạc tuyệt vời của ông ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều nọ nhạc sĩ Nguyên Chi (tức bác sĩ Nguyễn Lương Chỉ) gọi điện thoại cho tôi hay là ông vừa phổ nhạc xong bài thơ Phan Thiết Ơi, Phan Thiết của anh Mường Giang, và ông kể tôi nghe hôm đọc được bài thơ đó ông đã tràn đầy thi hứng và tạo ngay ý nhạc. Tôi thấy náo nức vì cảm nhân đựợc niềm hạnh phúc của Bs Chỉ khi ông say sưa hát qua điện thoại cho tôi nghe. Những lời thơ của Mường Giang như tiếng chuông ngân của một tấm lòng yêu quê hương chân thành:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cho ta về bên bờ sông Mường Mán&lt;br /&gt;Gục đầu uống từng ngụm quê hương&lt;br /&gt;Xuôi tay nằm dài trên bãi cạn&lt;br /&gt;Lắng nghe tiếng chim hót kêu sương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể sống lại những ngày còn Phan Thiết&lt;br /&gt;Lầu Ông Hoàng lặng lẽ nhớ người xưa&lt;br /&gt;Ôi nhớ sao tình quê nghe tha thiết&lt;br /&gt;Cho ta đam mê quá khứ phạt phờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho ta về với xóm phường Phan Thiết&lt;br /&gt;Cùng đất trời cuồng loạn những cơn say&lt;br /&gt;Bãi Thương Chánh không còn ai vẫy biệt&lt;br /&gt;Không còn nghe gào thét nổi hờn cay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho ta về Bình Hưng xóm chài cô lẻ&lt;br /&gt;Phan bội Châu thời áo trắng học trò&lt;br /&gt;Trong biển mắt chứa chan trời diễm lệ&lt;br /&gt;Trong tim ta réo rắt cả hồn thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỡi ơi ta đã điên cuồng nhớ&lt;br /&gt;Mơ mộng nên quên nổi đau thương&lt;br /&gt;Ðào khối sầu chôn trong đáy mộ&lt;br /&gt;Phan Thiết ơi còn đó quê hương&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;(Phan Thiết Ơi, Phan Thiết, thơ Mường Giang, nhạc Nguyên Chi)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe xong ca khúc đó tôi biết mình vừa bắt gặp món ngọc quý đang đi tìm. Thế là tôi bắt tay viết thêm các lời rao đầu, các câu vè, câu hò, lắp vào bài ca phần cuối. Sau 2 tháng tập dượt, cuối cùng nhạc cảnh được hoàn thành. “Phan Thiết Ơi, Phan Thiết” là nhạc cảnh khá công phu, là tiếng yêu tha thiết vang lên tự đáy lòng của người Bình Thuận. Nó là lời đáp đền chung của các người con cùng mang những liên hệ chôn nhao cắt rún với địa danh này. Với sự hỗ trợ và tham dự của nhiều hội đoàn Nam Cali, báo chí và văn nghệ sĩ, Hội TH Bình Thuận đã cống hiến một chương trình văn nghệ mang tính cách văn hoá đặc thù đậm tình quê hương. Các địa danh thân yêu như Hải Long, Thiện Giáo, Hoà Đa, Phan Lý Chàm, Tuy Phong, Phan Rí, Phú Long, Đức Thắng, Đức Nghỉa cùng các món ăn đặc sản địa phương như gỏi cá mai, bánh căn, mì quảng PT, bánh hỏi Phú Long, sò Hải Long, mực Long Hương trong các câu vè được ca tụng như gói ghém các tâm tình và niềm hãnh diện của những người con Bình Thuận. Nhạc cảnh có những lời đặc biệt qua giọng hò Bảo Phương:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hò ơi...ai về Phan Thiết quê tôi&lt;br /&gt;Nhắn sông Mường Mán chiều ôi nhớ cùng&lt;br /&gt;Hò ơi...mộng về Thương Chánh gió luồn&lt;br /&gt;Gió kia ai ướp để hồn tôi say&lt;br /&gt;Hò ơi...người đi lạc xứ vấn vương&lt;br /&gt;Nhớ về Phan Thiết đôi dòng lệ tuôn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các hình ảnh kéo lưới, gánh cá, đẩy mái chèo của các ngư phủ mùa Chà trong quần áo nâu đen, khăn rằng quấn cổ, xuyên qua lời ngâm chân tình mát dịu ghi lại được những hình ảnh tuy cực nhọc nhưng đầy sung sướng và hạnh phúc của con người miền biển. Nhắc đến Phan Thiết không thể thiếu màu xanh biển cả và màu cát trắng mịn màng. Các người đẹp của hội TH Bình Thuận thướt tha trong tà áo dài xanh quyến rũ theo các điệu nhạc đã tô điểm cảm giác tươi mát thân yêu cho nhạc cảnh. Ngoài tiết mục chánh đó, đêm nhạc hội còn có sự đóng góp phong phú của Nhật Trường, Mỹ Lan, Mỹ thuý, Thái Tài, Anh Dũng, Bảo Phương v.v...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu nhạc cảnh Tiếng Dân Chài thành công qua tiếng hát của các ca sĩ nổi danh, thì nhạc cảnh Phan Thiết Thiết Ơi Phan Thiết khi được trình diễn tại vũ trường Majestic Nam Cali vào năm 1998 do tiếng hát cây nhà lá vườn như Nguyễn Tư, Mai Minh, Cát Biển, Nguyễn Hưng v.v.. đã được tán thưởng nồng nhiệt của các đồng hương BT đêm đó một cách không ngờ. Đêm đã khuya, màn đã hạ, mọi người khách khác đã rời vũ trường mà các đồng hương vẫn quyến luyến bùi ngùi nắm lấy tay tôi ngỏ lời cảm ơn. Một yếu tố lớn của sự thành công đêm nhạc hội chính là do hứng khởi từ nhạc phẩm “Phan Thiết Thiết Ơi, Phan Thiết”, thơ Mường Giang, nhạc Nguyên Chi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ShiIR8j040I/AAAAAAAAAOU/Fuyk4I9dveQ/s1600-h/Thap+N%C6%B0%C6%A1c+PT+2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5339167200143270722" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ShiIR8j040I/AAAAAAAAAOU/Fuyk4I9dveQ/s400/Thap+N%C6%B0%C6%A1c+PT+2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Mường Giang đã viết, viết rất nhiều. Anh viết như để đền đáp tấm chân tình với quê hương. Từ miền Hạ Uy Di xa xôi bên kia bờ Thái Bình Dương anh luôn góp con tim khối óc bàn tay mình, trong các sinh hoạt văn hoá báo chí của Công Đồng VN hải ngoại. Anh thở theo cùng nhịp đập với con tim của Little Saigon. Anh trọng thầy quý bạn nên mỗi khi thăm viếng bạn bè luôn là cơ hội với những món quà biểu tượng tấm chân tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một người cùng quê và cùng ý niệm hướng về quê hương, xin gửi lời tri ân với tác giả Mường Giang, một người anh và một người bạn dâng hiến quả tim mình làm đẹp quê hương. Những tác phẩm của Mường Giang, phong phú với nhiều đề tài thể loại khiến cho mọi người không thể nào không thấy ánh sáng chân tình đang chiếu tỏa ra từ một tấm lòng son.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cát Biển&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;May 2009&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/hMkzglo_nss&amp;hl=en&amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/hMkzglo_nss&amp;hl=en&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-4975000877588222460?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/4975000877588222460/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=4975000877588222460' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4975000877588222460'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/4975000877588222460'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/05/muong-giang-loi-tu-tinh-cua-giong-song.html' title='Mường Giang Lời Tự Tình Của Giòng Sông'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ShiIBqMu9HI/AAAAAAAAAOM/BFOlCPsAePM/s72-c/M%C6%B0%C6%A1ng+Giang+PT+Cover.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-7180513552108690236</id><published>2009-05-05T18:06:00.011-04:00</published><updated>2009-05-06T19:08:49.626-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ThaiLuanVaSanPhamKyDieu'/><title type='text'>Thái Luân và Một Sản Phẩm Kỳ Diệu</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIUgxcicRI/AAAAAAAAAM0/2vv6bq2wMiw/s1600-h/making_paper_handmade_screen.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 224px; DISPLAY: block; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332847462021493010" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIUgxcicRI/AAAAAAAAAM0/2vv6bq2wMiw/s320/making_paper_handmade_screen.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Thái Luân và Một Sản Phẩm Kỳ Diệu&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta hãy hướng về phương Đông và &lt;a name="VNS0001"&gt;trở về&lt;/a&gt; quá khứ thật xa để &lt;a name="VNS0002"&gt;thưởng thức&lt;/a&gt; một công trình có nhiều ý nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó là một sản phẩm mà ngày nay đã &lt;a name="VNS0003"&gt;trở thành&lt;/a&gt; nhu cầu tối cần thiết của đời sống văn minh. Chính các trang báo, cũng như bất kỳ một &lt;a name="VNS0004"&gt;quyển sách&lt;/a&gt; hay tạp chí nào, đều được in trên nó. Chúng ta dùng nó để gửi những món quà tặng người thân yêu. Các phòng ốc trong nhà được tô điểm bằng nó. Các danh &lt;a name="VNS0005"&gt;hoạ&lt;/a&gt; hay các tác phẩm nghệ thuật đều được in trên nó. Tôn giáo dùng nó để truyền bá những &lt;a name="VNS0006"&gt;tư tưởng&lt;/a&gt; cao thâm. Những hiệp ước quan trọng của thế giới cũng đều được ký trên nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nó" chính là giấy, một sản phẩm rất cần thiết mà có lẽ chính cả người phát minh ra nó cũng không thể &lt;a name="VNS0007"&gt;tưởng tượng&lt;/a&gt; hết những công dụng lợi ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi tìm về nguyên &lt;a name="VNS0008"&gt;thuỷ&lt;/a&gt; của những tờ giấy đầu tiên, chúng ta phải ngược về hơn 2000 năm trước với nền văn &lt;a name="VNS0009"&gt;hoá&lt;/a&gt; cổ xưa của Trung Hoa. Khác với địa vị của Trung Hoa ngày nay, vương quốc Trung Hoa từ ngàn xưa đã lừng lẫy dẫn đầu thế giới về văn &lt;a name="VNS000A"&gt;hoá&lt;/a&gt;, kinh tế, và xã hội mải cho đến thế kỹ thứ 16. Đầu thế kỹ thứ 16 các nước Âu Châu mới bắt kịp và vượt trội hơn Trung Hoa với các &lt;a name="VNS000C"&gt;tiến triển&lt;/a&gt; về kỹ thuật và văn &lt;a name="VNS000B"&gt;hoá&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIUzcARMOI/AAAAAAAAAM8/PEqVOnSFgis/s1600-h/Making_Paper_1.png"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 224px; FLOAT: left; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332847782683291874" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIUzcARMOI/AAAAAAAAAM8/PEqVOnSFgis/s320/Making_Paper_1.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Theo sử liệu là triều đại của Hậu Đế (Ho Ti), vào những năm khởi đầu của Tây lịch (Tây Lịch dựa trên năm sanh của Đức Chúa Jesus Christ) mà giấy viết đã được phát minh. Hằng mấy trăm năm trước đó, người Tầu đã có tục khắc chữ lên &lt;a name="VNS000D"&gt;mảng&lt;/a&gt; xương hoặc bảng đồng. Họ cũng viết chữ lên thanh trúc, lên lá cây, lên lụa, hoặc lên vải thô... Đối với tất cả vật liệu này chỉ có vải thô là tương đối thực tiễn và tiện lợi nhất để lưu trữ. Tuy nhiên, vào thời này, ngay cả vải vóc cũng rất là hiếm hoi và tốn nhiều công phu mới dệt nên. Một nhân sĩ thời bấy giờ là ông Thái Luân (T'sai Lun) nhận ra sự cần thiết, và ông bỏ nhiều công phu tìm tòi chế biến một loại chất liệu khác để viết chữ tương tự như vải, nhưng thực tiễn và ít tốn kém hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái Luân đã chú tâm chế biến loại giấy thô vì ông cần vật liệu để viết chữ. Năm 55 tuổi, sau nhiều cố gắng không đạt được kết quả, một hôm ông dùng vỏ cây dâu giã nát cho nhuyễn, xong trộn thêm với sớ của cây gai, rồi ông bỏ vào nồi đun sôi. Kết quả là một chất &lt;a name="VNS000E"&gt;đặc sệt&lt;/a&gt; có màu ngà trắng, mà khi phết lên khuôn phơi khô thì đông cứng lại thành những "tờ" giấy bồi dầy. Những tờ giấy này có thể được dùng để viết &lt;a name="VNS000F"&gt;chữ&lt;/a&gt; bằng mực lên. Đó cũng chính là những tờ giấy đầu tiên của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông đệ trình công trình này lên triều đình Trung Hoa vào năm 105 sau Tây Lịch. Để &lt;a name="VNS0010"&gt;khen thưởng&lt;/a&gt; công lao của ông, vua Hậu Đế ban ông phẩm hàm làm quan của triều đình. Sau đó ông trở thành một vị trọng thần của vua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, nếu công trình của ông quả thật là &lt;a name="VNS0011"&gt;hữu ích&lt;/a&gt; cho nhân loại, Thái Luân lại kém may mắn trong cuộc đời chính trị. Sau khi vua Hậu Đế băng hà, triều đình tấn phong một vị vua mới. Vì sự hiềm khích với một nhân vật khác trong hoàng tộc, gây nên sự nghi kỵ của vị vua mới, ông đã phải uống thuốc độc tự tử năm 118.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi ông mất đi, các công trình của ông được một đệ tử tiếp nối. Tuy nhiên, những bí quyết làm giấy này mãi hơn 1000 năm sau, tức vào thế kỹ thứ 12, mới bắt đầu được truyền sang Tây Ban Nha năm 1150. Đến thế kỹ thứ 15, khi giấy viết được thịnh hành tại Âu Châu, các nhà máy làm giấy thi nhau được dựng lên với nhiều kỹ thuật ngày một tân kỳ. Giấy thô thì được chế biến bằng những thủ thuật đơn giản. Các loại giấy quý thì dùng các phương thức hoá học phức tạp pha trộn sớ giấy với các hợp chất soda, sulfate hoặc sulfite để tăng vẻ tinh anh và độ bền bỉ của giấy. Nhưng nguyên tắc chính vẫn dựa vào tính chất kết hợp của các tế bào &lt;a name="VNS0012"&gt;gỗ&lt;/a&gt; khi các sớ cây được nghiền nhỏ, phết lên khuôn rồi phơi cho đong khô lại. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIYIlkFZEI/AAAAAAAAANk/9kSgfe3TeYo/s1600-h/McDonald.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; FLOAT: left; HEIGHT: 284px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332851444561568834" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIYIlkFZEI/AAAAAAAAANk/9kSgfe3TeYo/s320/McDonald.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;Điều đáng chú ý là mãi đến thế kỹ 21 của chúng ta, loài người vẫn không ngừng phát minh chế biến các công dụng mới của giấy. Công ty McDonald đã &lt;a name="VNS0013"&gt;khởi đầu&lt;/a&gt; kỹ nghệ fast food vào thập niên 60 nhờ sáng kiến đựng thức ăn bằng các ly, bao và hộp giấy. Các đại công ty luôn luôn tìm cách hạn chế số lượng giấy khổng lồ mà họ phải đối phó hằng năm. Quý vị luật gia yêu thích giấy "Put it on paper, sir!"... Kỹ nghệ tái-tuần-hoàn (recycling - chế biến hữu dụng lại các sản phẩm đã xài rồi) càng khiến giấy &lt;a name="VNS0014"&gt;trở nên&lt;/a&gt; gần gũi với các nhu cầu hằng ngày của chúng ta hơn. Với sức tưởng &lt;a name="VNS0015"&gt;tượng&lt;/a&gt; vô biên và ngộ nghĩnh của loài người, chắc chắn là chúng ta chưa biết hết các công dụng của giấy, một sản phẩm kỳ diệu đa năng của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-7180513552108690236?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/7180513552108690236/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=7180513552108690236' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7180513552108690236'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/7180513552108690236'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/05/thai-luan-va-mot-san-pham-ky-dieu.html' title='Thái Luân và Một Sản Phẩm Kỳ Diệu'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SgIUgxcicRI/AAAAAAAAAM0/2vv6bq2wMiw/s72-c/making_paper_handmade_screen.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-296136598334500991</id><published>2009-05-02T08:18:00.016-04:00</published><updated>2009-05-02T08:42:30.780-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='10DoiMatDepNhatTheGioi'/><title type='text'>10 Đôi Mắt Đẹp Nhất Thế Giới</title><content type='html'>&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;10 Đôi Mắt Đẹp Nhất Thế Giới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Bất cứ ai đối diện với các mỹ nhân như Aishwarya Rai, Angelina Jolie hay Elizabeth Taylor cũng bị ánh mắt của họ hút hồn, "chết chìm" trong cái nhìn mê hoặc. Dưới đây là 10 đôi mắt đẹp nhất thế giới theo kết quả bình chọn của trang DHM (Ấn Độ):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7wUkLagI/AAAAAAAAAMk/_6zFOr9x-A0/s1600-h/Aishwarya+Rai.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201760240036354" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7wUkLagI/AAAAAAAAAMk/_6zFOr9x-A0/s400/Aishwarya+Rai.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;Aishwarya Rai từng được tạp chí Time bình chọn là 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới. Cô cũng liên tục lọt vào danh sách những người đẹp nhất thế giới và đôi mắt chính là câu trả lời cho mọi danh hiệu. &lt;p&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7smM3qRI/AAAAAAAAAMc/HbT0sglwAJA/s1600-h/Angelina+Jolie.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 358px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201696254634258" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7smM3qRI/AAAAAAAAAMc/HbT0sglwAJA/s400/Angelina+Jolie.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Angelina Jolie không chỉ sở hữu một đôi môi gợi cảm, ánh mắt hút hồn của cô cũng khiến cánh mày râu phải chao đảo mỗi khi lỡ nhìn vào đó.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7o023FTI/AAAAAAAAAMU/cMMOF3w4Qj4/s1600-h/Lynda+Carter.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201631469376818" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7o023FTI/AAAAAAAAAMU/cMMOF3w4Qj4/s400/Lynda+Carter.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Diễn viên kiêm ca sĩ người Mỹ Lynda Carter từng được trao giải TV Land Award cho vai diễn siêu nhân trong show truyền hình nổi tiếng Wonder Woman năm 2004. Đôi mắt biết nói của cô đã chinh phục không biết bao nhiêu khán giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7j3fjFII/AAAAAAAAAMM/JtKKkyxqjNU/s1600-h/Elizabeth+Taylor.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 378px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201546277557378" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7j3fjFII/AAAAAAAAAMM/JtKKkyxqjNU/s400/Elizabeth+Taylor.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Đôi mắt tím biếc của Elizabeth Taylor quyến rũ bất cứ người nào đối diện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7fTIcGSI/AAAAAAAAAME/zuU72V2CSKk/s1600-h/Audrey+Herpburn.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 285px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201467797477666" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7fTIcGSI/AAAAAAAAAME/zuU72V2CSKk/s400/Audrey+Herpburn.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Đôi mắt ngây thơ của Audrey Herpburn được ví với mắt của một con nai tơ ngơ ngác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7bTXWwmI/AAAAAAAAAL8/R7R8gTdJVmc/s1600-h/Sharbat+Gula.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 310px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201399140565602" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7bTXWwmI/AAAAAAAAAL8/R7R8gTdJVmc/s400/Sharbat+Gula.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Đôi mắt của cô gái người Afghanistan Sharbat Gula đã tốn không biết bao giấy mực của cánh báo chí. Cô gái mồ côi này lọt vào ống kính máy ảnh của phóng viên chiến trường Steve McCurry khi ở trại tị nạn Pakistan năm 1984. Dư luận xôn xao tìm kiếm và phải đến năm 2002 người ta mới tìm ra danh tính của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7UkQldtI/AAAAAAAAAL0/hV58XgjTfcY/s1600-h/Giada+De+Laurentii.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 248px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201283416487634" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7UkQldtI/AAAAAAAAAL0/hV58XgjTfcY/s400/Giada+De+Laurentii.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;MC người Italy Giada De Laurentii có ánh nhìn trìu mến và được khán giả rất ái mộ trong chương trình Everyday Italian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7OhmVlrI/AAAAAAAAALs/ilAWfN3peJY/s1600-h/Kristin+Kreuk.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201179623200434" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7OhmVlrI/AAAAAAAAALs/ilAWfN3peJY/s400/Kristin+Kreuk.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Cô gái trẻ Kristin Kreuk sở hữu đôi mắt đẹp hút hồn khi vào Lana Lang trong "Thị trấn Smallville".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7IMsGzuI/AAAAAAAAALk/e3J6MoM77Jc/s1600-h/Sophia+Loren.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 372px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331201070931037922" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7IMsGzuI/AAAAAAAAALk/e3J6MoM77Jc/s400/Sophia+Loren.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Sophia Loren có một đôi mắt khiêu khích và gợi cảm.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7AnCDNTI/AAAAAAAAALc/PlSFKMvt-F0/s1600-h/Charlize+Theron.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 300px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5331200940563445042" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7AnCDNTI/AAAAAAAAALc/PlSFKMvt-F0/s400/Charlize+Theron.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Charlize Theron có đôi mắt trong và sáng ngời nét thông minh.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/a5ESuA_gNaI&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/a5ESuA_gNaI&amp;hl=en&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-296136598334500991?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/296136598334500991/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=296136598334500991' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/296136598334500991'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/296136598334500991'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/05/10-oi-mat-ep-nhat-gioi.html' title='10 Đôi Mắt Đẹp Nhất Thế Giới'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/Sfw7wUkLagI/AAAAAAAAAMk/_6zFOr9x-A0/s72-c/Aishwarya+Rai.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-3973030404729557978</id><published>2009-04-28T07:13:00.016-04:00</published><updated>2009-05-28T09:04:04.653-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Giọt Lệ Trong Tim'/><title type='text'>Giọt Lệ Trong Tim (Nhạc)</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SfhzQzK6lPI/AAAAAAAAALE/K8zWLNSsMTk/s1600-h/GiotLeTrongTim2.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 200px; HEIGHT: 200px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5330136891444073714" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SfhzQzK6lPI/AAAAAAAAALE/K8zWLNSsMTk/s200/GiotLeTrongTim2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Giọt Lệ Trong Tim&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed height="40" type="audio/mpeg" width="300" src="http://groups-beta.google.com/group/catbien/web/GiotLeTrongTim-CatBien-NDucTuan-LinhPhuong-VTHien.mp3" autostart="false" loop="false" playcount="1"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;thơ: Cát Biển&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;nhạc: Nguyễn Đức Tuân&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;ca sĩ: Vũ Trung Hiền&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;piano: Linh Phương&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Ba mươi năm giọt lệ&lt;br /&gt;Ước mơ còn trong tim&lt;br /&gt;Nhớ những người đã chết&lt;br /&gt;Tự Do cố đi tìm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai về hành tinh lạ&lt;br /&gt;Tìm lại thiên đường xưa&lt;br /&gt;Cho ta thời tuổi ngọc&lt;br /&gt;Bờ biển rộn mùa chà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho ta ngón tay gầy&lt;br /&gt;Của mẹ sờ trên má&lt;br /&gt;Cánh tay trần của cha&lt;br /&gt;Ôm qua đời trẻ nhỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba mươi năm thổn thức&lt;br /&gt;Chiều cho bạn bè tôi&lt;br /&gt;Tủi sầu đầy trong ngực&lt;br /&gt;Ngày trên biển nổi trôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba mươi năm rồi sao&lt;br /&gt;Gương soi tìm bóng cũ&lt;br /&gt;Hỏi hồn xưa trú ngụ&lt;br /&gt;Xin hạnh phúc năm nào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba mươi năm dâu bể&lt;br /&gt;Uất hận tràn con sóng&lt;br /&gt;Tiếng khóc khô không lệ&lt;br /&gt;Tan tác cả cánh đồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;4/18/2009&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-3973030404729557978?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/3973030404729557978/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=3973030404729557978' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3973030404729557978'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/3973030404729557978'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/04/giot-le-trong-tim.html' title='Giọt Lệ Trong Tim (Nhạc)'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/SfhzQzK6lPI/AAAAAAAAALE/K8zWLNSsMTk/s72-c/GiotLeTrongTim2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-443655957255843365.post-1350932937977179096</id><published>2009-03-26T15:42:00.010-04:00</published><updated>2009-04-28T07:11:01.180-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='+ BaMuoiNam'/><title type='text'>Ba Mươi Năm - Giọt Lệ Và Niềm Tin</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ScvfxZxjEQI/AAAAAAAAAKk/k05OZNeiuss/s1600-h/Little_Saigon+2003.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; HEIGHT: 299px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317589824866291970" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_0LKrAUOm_Sk/ScvfxZxjEQI/AAAAAAAAAKk/k05OZNeiuss/s400/Little_Saigon+2003.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#993300;"&gt;&lt;strong&gt;Ba Mươi Năm - Giọt Lệ Và Niềm Tin&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ta nhập vào dòng chánh, có phải chăng bản sắc dân tộc càng lúc càng bị nhạt nhoà? Hơn ba mươi năm sống trên nước Mỹ, tiếng Anh vẫn luôn là yếu tố then chốt để người Việt thăng tiến trong nghề nghiệp. Đi làm ở các công tư sở, người kém tiếng Anh sẽ không vượt xa các đồng nghiệp. Vì vậy, dầu mang nỗi bùi ngùi nào đó khi thấy các con em mình mau mắn đối đáp bằng tiếng Anh thay vì tiếng Việt, chúng ta cần có sự thông cảm này. Nhìn lại, các quốc gia Đông Nam Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Thái Lan...đều trọng dụng tiếng Anh. Các quốc gia này hầu hết đều có vài nhật báo Anh Ngữ phát hành trong xã hội của họ. Phi Luật Tân có mấy chục thổ ngữ, lại dùng tiếng Anh là chính. Ấn Độ cũng coi Anh Ngữ là ngôn ngữ hàng đầu trong giao dịch. Các người Âu Châu phần nhiều đều nói thông thạo Anh ngữ ngoài tiếng mẹ đẻ. Như vậy Anh ngữ trong thiên niên kỷ này có giá trị vượt lên khỏi tự ái và tự tôn của một dân tộc. Tiếng Anh là chìa khoá bước vào kho tàng văn hoá thế giới, và là điều kiện tiên quyết của giao thương kinh tế trong bối cảnh hoàn cầu hoá của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên chúng ta không thể nào bỏ rơi tiếng Việt. Vì đó mới chính là tiềm lực, là sức mạnh âm ỉ mà mạnh mẽ nhất, nói lên sự thành công của người Mỹ gốc Việt. Giới trẻ Việt nay thành công trên nước Mỹ không ít thì đều nhiều dựa vào sức mạnh tiềm ẩn đó của bản sắc người Mỹ gốc Việt. Một ngày nào đó thử hỏi, nếu mất đi thành phố mang tên “Little Saigon”, chúng ta còn gì lấy làm hãnh diện sự thành công vượt bực của người Việt trên nước Mỹ, mà mới ngày nào chân ướt chân ráo xếp hàng đưa tay lãnh cơm tại trại tị nạn Orote Point ở Guam, năm 1975?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dầu có những điểm khen chê, chính văn hoá Việt đã xây dựng nên một xã hội Việt trong nước Mỹ. Công lao đó phần lớn là nhờ vào tiếng Việt. Nếu hiểu điểm này thì chúng ta mới có thể sống vững mạnh trong xã hội đa nguyên của Hoa Kỳ. Giống như một người có yêu thực sự thì mới được đáp lại bằng một tình yêu đúng nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người từng nói “&lt;em&gt;phải cần cả một ngôi làng để hun đúc, đào tạo nên một con người&lt;/em&gt;.” Những ngày thơ ấu chúng ta cần bầu sữa mẹ và tiếng ru vành nôi để mình thương yêu nòi giống. Gia đình, để làm nền tảng đùm bọc. Khi lớn lên, cần tình bạn để thêm tự tin và trao dồi năng khiếu. Ra đời, chính các người chung quanh cho chúng ta những gương cao đẹp để vươn lên, và tự tìm lấy ý nghĩa kiếp người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời tuổi nhỏ, trong đám học trò vỡ lòng có 1 tên bạn bé tí bằng tuổi tôi mà tôi rất thích. Giờ đây kể chuyện tôi vẫn còn nhớ rõ dáng vóc nhỏ nhắn đó của Cường, tên đầy đủ là Đinh Quốc Cường. Chúng tôi cùng học chung trường thầy giáo Thẹo. Thầy tên là thầy Nhiều, nhưng có 1 vết thẹo mé trên mí mắt do hồi đi kháng chiến nên ai cũng kêu là thầy giáo Thẹo. Trong lớp, chúng tôi ngồi gần nhau, tôi hay chỉ Cường làm toán. Cường lúc nào đi học cũng ăn mặc sạch sẽ, tươm tất, thơm tho. Chúng tôi hay mua đồ ăn và ngồi chia nhau ăn lúc ra chơi. Có hôm tôi thiếu cục gôm, Cường vui vẻ cho tôi cục gôm. Có lần tôi cho Cường cây bút mà tôi thích nhất. Quyển tập vỡ thời ấu thơ đó có in hàng chữ &lt;em&gt;“Ngày Nay Học Tập, Ngày Mai Giúp Đời”&lt;/em&gt; ở hình bìa mà tôi vẫn nhớ mãi nằm lòng. Bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Ngày gia đình tôi dời nhà sang ấp Đức Nghỉa, đi học trường khác tôi cứ nhớ mãi cậu bé Cường bạn tí hon cùng lớp đã cho tôi nhiều niềm vui của tình bạn. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ. Cường đã cho tôi một tình bạn thơ ấu đáng yêu và những nhận thức đầu đời về tính hi sinh. Người em của Cường là Đinh Quốc Tuấn sau này trở thành cây vợt tennis trẻ vô địch của Việt Nam. Tuấn chết lúc vượt biên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm trung học đầu tiên tôi có một người bạn thân khác tên là Đức. Chúng tôi thân nhau cả khi đi học lẫn sau giờ học. Anh ta lớn hơn tôi 2 tuổi, đánh đàn rất giỏi. Một hôm nọ, nghe anh hát “Tôi đưa em sang sông, chiều xưa mưa rơi âm thầm..” tôi bắt đầu suy nghĩ và ngạc nhiên về điều mà người lớn gọi là tinh yêu. Vài năm sau Đức phải nghỉ học vì gia cảnh túng thiếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày lớn khôn ở tuổi vào đời, tôi và mấy tên bạn thân cùng vui đùa, tinh nghịch, đùa giỡn, trêu chọc, tâm sự, thậm chí đấu nhau về triết lý. Tuổi mới lớn đó có cả những cãi cọ, đụng chạm, và uýnh lộn với nhóm khác. Nhưng nếu tuổi ấu thơ thật êm đềm như mực nước sông Mường Giang bình dị, thì tuổi mới lớn của tôi nhiều biến động ồ ạt như các cơn sóng dữ của Thái Bình Dương. Một ngày nọ tôi ngồi thừ người hoang mang khi biết rằng, ai đó rồi cũng phải chết. Điều đó làm tôi lặng người phân vân cả 1 buổi chiều. Thật là một sự thật đầy kinh ngạc. Giờ đây ngẫm lại, đám bạn xưa gồm Diệu Lý, Cu Tân, Bá Long, Hoàng Đen, Quang, Hùng, Dũng Lọ, Nam Bò, Thân, Tịnh v.v…giờ chỉ còn sống vài người. Dũng Lọ đẹp trai, Hoàng, và Nam Bò vui tính bị mất tích. Thân và Tịnh chết vì pháo kích. Tân chết vì viêm gan. Bá Long, người hài hước có duyên nhất, sau này đi lính và tử trận. Hơn một nữa đã về với cát bụi. Có một khoảng cách giữa mình và quá khứ. Việt Nam và Mỹ. Một hụt hẫng phân chia hai bờ cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua đến Mỹ, những bạn thân xưa đều lạc loài tứ tán. Những năm đầu còn nhớ và thương bạn. Sau đó quây quần với những xô bồ thực tế. Có khi mình còn quên cả chính mình, chỉ biết lủi theo dòng đời, giống như xe chạy nhập dòng trên xa lộ. Bạn bè như tinh tú, tuy không có mặt bên nhau nhưng hiện hữu để mình nhìn lên đó và tìm nhớ lại một phần của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày ra khỏi trại tị nạn Indiantown Gap về định cư tại thành phố Wilkes-Barre các người Việt tị nạn được học lớp ESL. Qua cô giáo trẻ tuổi Janet, tôi học một cách thích thú những từ ngữ mang ý nghĩa rất đẹp của tiếng Anh. Đại khái với các chữ rất thông dụng trong đời sống Mỹ như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blessing: Ân phúc, sự may mắn được ban cho&lt;br /&gt;Lullaby: Bài hát ru con&lt;br /&gt;Sophisticated: Tinh vi, sành điệu, sâu sắc&lt;br /&gt;Renaissance: Thời kỳ phục hưng, đặt giá trị nơi mẫu người vẹn toàn, uyên bác&lt;br /&gt;Cute: Xinh, có duyên, dễ thương&lt;br /&gt;Cozy: Ấm cúng, thoải mái, dễ chịu&lt;br /&gt;Passion: Niềm say mê, cảm xúc đam mê mạnh mẽ&lt;br /&gt;Eternity: Sự vĩnh cửu, tính bất diệt, bất tử&lt;br /&gt;Fantastic: tuyệt vời, lạ thường, trứ danh&lt;br /&gt;Destiny: Định mệnh, số phận&lt;br /&gt;Freedom: Tự do&lt;br /&gt;Liberty: Quyền tự do bình đẳng, sự công bằng trong xã hội&lt;br /&gt;Tranquility: Sự thanh bình, thanh tịnh, yên tĩnh&lt;br /&gt;Blossom: Thăng hoa; nở hoa&lt;br /&gt;Sweetheart: Người yêu dấu, người mình thương yêu&lt;br /&gt;Gorgeous: Tuyệt đẹp, lộng lẫy, tráng lệ, huy hoàng, mỹ lệ&lt;br /&gt;Cherish: yêu thương trân quý&lt;br /&gt;Enthusiasm: Sự hăng say, nhiệt tình&lt;br /&gt;Grace: Vẻ thanh lịch, duyên dáng, yêu kiều, phong nhã&lt;br /&gt;Rainbow: Cầu vồng&lt;br /&gt;Twinkle: Ánh sáng lấp lánh&lt;br /&gt;Serenpidity: Sự trang nghiêm cao cả, bình an trong tỉnh lặng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi được nhập học trường đại học Wilkes, ngoài lớp Anh văn ESL đặc biệt của trường dành cho các sinh viên ngoại quốc, tôi đều có thêm một hoặc hai sinh viên Mỹ dạy kèm Anh ngữ trong các giờ học riêng. Các sinh viên Mỹ dạy kèm này rất lịch sự, thông cảm và kiên nhẫn nên cũng giúp tôi vượt qua những khó khăn. Một sinh viên này là Diane Polachek, cây vợt tennis vô địch nữ của trường. Những ngày đầu rất thẹn thùng vì mình cứ phát âm sai, nhưng sau đó tôi mạnh dạn lập lại các chỗ sai và ráng đánh lưỡi cho đúng cách phát âm. Nhìn lại, không một kết quả nào mà không đòi hỏi sự kiên trì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sang Mỹ năm 1975 cái gì cũng không biết, mình phải dò dẫm tự học hỏi. Những ngày lam lũ chật vật với cuộc sống mới ở Mỹ, đời sống sinh viên quá bận rộn và đầy rẫy áp lực. Gánh vác một học trình khá nặng, mỗi khoảnh khắc của giờ giấc đều quý như vàng. Tiền không có dư dả chút nào, thèm mua cây kem $1 cũng phải suy nghĩ kỷ. Cuối tuần đi qua con phố chính Main Street ở Wilkes-Barre, chỉ mua được lát bánh pizza $1.29 là quý lắm. Có lần tôi mời bà thầy dạy văn chương, Dr. Charlotte Lord, đi ăn cho vui. Mình chỉ kêu được dĩa steamed clams giá $3.50. Bà vẫn vui tươi cười nói. Sau đó lại còn mời tôi ghé qua nhà bà ăn trả lể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dr. Lord là người đàn bà thông cảm, và bà quý tôi. Phải nói là bà quý tính phấn đấu của một sinh viên gốc Việt cố vươn lên từ khó khăn của nghịch cảnh. Những bài viết môn văn chương của tôi đầy những nét viết màu đỏ của bà phê và sửa lại lời văn cho đúng văn phạm. Có lẽ bà bỏ nhiều thì giờ cho các bài viết của tôi hơn các người khác trong lớp. Vì sợ sẽ bị rớt môn Anh văn năm đó, tôi cố viết nhiều, kể lại kinh nghiệm bản thân và ý nghĩa cao quý của hai chữ tự do đối với người Việt mà người khác có thể coi thường. Các hàng chữ sửa sai màu đỏ của bà giáo sư Lord càng lúc càng vơi đi, thay bằng những lời khuyến khích và hài lòng. Môn English 101 cuối cùng tôi cũng vượt qua với điểm B. Hãnh diện, nhưng không mãn nguyện. Vì tôi nhất quyết lấy con A. Giáo sư Lord đã qua đời khoảng 8 năm sau khi tôi rời trường. Bà rất xinh đẹp khi còn trẻ, có mấy mối tình, nhưng không hề lập gia đình. Bà mất năm 72 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu không nhờ những hàng chữ màu đỏ chi chít kia, làm sao tôi có thể trao dồi, dù là rất khổ sở hằng đêm vào dạo đó. Chính những hàng chữ đỏ đó đã giúp uốn nắn tôi thành một công dân Mỹ gốc Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nói cho rõ, tôi đã viết các bài luận văn đó một cách gián tiếp. Tôi đã đến với Anh ngữ qua Việt ngữ. Và cũng nhờ đó mà được sự thông cảm và quý mến của người thầy, Dr. Lord. Nhờ tiếng Việt, tôi đã có cơ hội thổ lộ tâm tình một người Việt tị nạn trong các bài luận văn, trước khi cố gắng dịch chúng sang Anh ngữ. Điều này giống như những lá thư ngày xưa với tuồng chữ mộc mạc của mẹ tôi thương mến viết cho tôi khi tôi xa nhà vào Saigon trọ học. Lời mẹ tôi trong những lá thơ yêu dấu với hàng chữ nghệch ngoạc kém văn hoa nhưng chứa đầy sự khôn ngoan qua năm tháng kèm một tình mẫu tử bao la, đã luôn làm tôi nhoà mắt khóc vì thương nhớ mẹ. Các bài luận Anh ngữ của thời đó tuy kém cỏi về giá trị văn phạm, nhưng mang những tâm sự đầy trắc ẩn của lớp người tị nạn mới trên nước Mỹ. Ba mươi năm nhìn lại, chính văn hoá Việt tiềm ẩn trong những hàng chữ tiếng Anh kia đã đánh thức lòng yêu quý của vị thầy người Mỹ. Qua hình ảnh tôi, Dr. Lord đã thấy lại sự phấn đấu của các lớp người tị nạn Ý, Trung Hoa, Mễ, Ái Nhỉ Lan, Anh v.v...đã chung sức tạo nên một nước Mỹ hiện tại. Nước Mỹ đa nguyên, với dân số không đầy 6% nhân loại, đã có những phát mình và thành quả kinh tế, quân sự, giáo dục, pháp luật, văn hoá mạnh hơn 60% các diễn biến trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắc đến mẹ, lòng tôi không khỏi quặn lên một niềm hối hận. Những ngày thơ ấu ở Phan Thiết, gia đình tôi không dư dả nhiều, nhưng được cha mẹ tôi đùm bọc nên chị em chúng tôi không thấy bị thiếu thốn. Sau này lớn khôn thêm, nghe ba tôi kể chuyện những ngày cơ cực khi cha tôi mới lấy mẹ tôi, rồi quá nghèo khổ không thuốc thang chửa trị nên anh cả tôi bị chết, nước mắt tôi tự nhiên chảy đầm đìa. Dạo còn nhỏ, tôi cứ xin mẹ sinh thêm cho tôi một người anh khác, để khỏi bị lũ con nít trong xóm ăn hiếp. Nhớ nhất là những lúc mẹ đi buôn bán chiều về nhà. Mẹ luôn kêu tôi cho trái ổi, trái quýt, trái cam. Khi thì được trái xoài, măng cụt. Tiếng yêu thương của mẹ tôi là như thế. Không phải bằng lời nói “yêu thương” mà là cái nhìn âu yếm trìu mến, cái vuốt đầu khi mẹ sung sướng. Vậy mà khi sang Mỹ rồi, ai cũng lo phấn đấu với cuộc sống mới. Chợt nhớ lại những lúc tôi la mẹ vì mẹ bỏ đồ giặt và đổ đầy thuốc tẩy làm hư hết quần áo, hoặc khi mẹ rang popcorn trong microwave lâu quá làm cháy khét cả nhà. Mẹ tôi đành lặng im không đáp. Trời ơi, thấy mình sao kém cỏi nhỏ mọn quá. Sao mình không biết lựa lời để mẹ khỏi đau lòng. Bây giờ cha mẹ đã khuất núi rồi, làm sao mình sánh với những tình thương và hạnh phúc cha mẹ đã từng ban cho trong quãng đời khốn khổ kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại chuyện Anh văn, năm học thứ nhì sau lớp Dr. Lord là kỷ niệm đáng nhớ. Lớp English 102 vào năm đại học thứ hai là do Dr. Jack Hardy dạy. Jack sấp sỉ khoảng 40 tuổi, dáng người gầy dong dỏng, đẹp trai, tóc hơi quăn, mang kính và nghệ sĩ. Ông giảng bài mạch lạc và hấp dẫn. Ông là cố vấn đặc san Manuscript của trường Wilkes, do các sinh viên chuyên về ban Văn Chương biên tập. Báo có các bài phỏng vấn, tường trình, thơ truyện, và đặc biệt là tổ chức giải thơ văn có thưởng mỗi cuối năm học. Jack khởi đầu lớp English 102 của chúng tôi với lời khen ngợi 1 bài khảo luận (research paper) của một sinh viên khoá trước, đọc cho chúng tôi nghe làm mẫu. Năm đó tôi càng đọc càng rất khâm phục nhân vật Ralph Nader, tác giả sách &lt;em&gt;“Unsafe At Any Speed&lt;/em&gt;”, mà lại viết bài phê bình chỉ trích quyển sách ông ta trong bài khảo luận của tôi. Tôi rất thích bài viết của mình nên khi chép tay, cố gò từng câu từng chữ cho thật đẹp, thật vừa ý. Có khi phải viết lại cả trang chỉ vì dư thừa mấy chữ mình không đắc ý. Bài nộp xong là gần cuối niên học. Ngày cuối của môn English 102 ông Jack nhắc với lớp là hôm trước ông cho chúng tôi nghe 1 bài khảo luận mẫu của 1 sinh viên. Hôm nay trong lớp này, có 1 bài khảo luận còn hay hơn bài đó. Và bài đó là của tôi. Môn đó tôi sung sướng được điểm A. Ông luật sư Ralph Nader ngày nay vẫn còn hay ra ứng cử chức vụ Tổng Thống Mỹ, để tranh đấu bảo vệ quyền lợi của người tiêu thụ. Sau đó là chuyện khác đáng nhớ về môn vẽ hội hoạ, mà bà khoa trưởng, Dr. D’vorsion, khuyên tôi nên đổi qua môn hội hoạ, trong khi tôi rất thích ngành Điện (mà sinh viên Việt gọi đùa là “điên nặng”).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp theo quãng đời học Anh ngữ trong trường, là những ngày theo đuổi ngành diễn thuyết khi đi làm việc. Vì ngành kỹ sư đòi hỏi phải thuyết trình thường xuyên diễn tiến các công việc và kỹ năng mới, nên tôi rất e ngại về vốn liếng tiếng Anh kém cỏi của mình. Rồi tôi quyết định lủi vào chỗ nào mà mình sợ hãi nhất. Tỉ dụ, tôi rất “ngán” trò chơi rollercoaster trong các amusement park của Mỹ. Vì sợ nó tôi quyết định xếp hàng đi chơi nó, và tự coi như mình đã chết rồi. Nhờ vậy mà tôi không còn sợ món chơi đáng khiếp đó nữa. Tương tự, tôi gia nhập hội thuyết trình viên Toastmasters International cũng vì ngán tiếng Anh. Hội có 1 club ngay trong sở làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tưởng chỉ gia nhập 1 thời gian ngắn để học hỏi, không ngờ duyên nợ này kéo dài 14 năm. Các hội viên trong club tôi đa số là các kỹ sư Mỹ có bằng cấp cao. Trung tâm nghiên cứu Exxon Production Research thường tuyển các nhân viên có bằng Cao Học và Tiến Sĩ nhiều hơn là bằng Cử Nhân. Tôi nhớ năm đầu vào hội, đi xem kỳ thi diễn thuyết cấp District của Thành Phố Houston, thật thích thú không thể tả với các thí sinh diễn giả đại diện các Khu Vực (gồm nhiều hội) về dự thi. Từ cách chọn đề tài, phát âm, sử dụng ngôn từ, cách khôi hài, đến giọng lên xuống của họ, tôi ngồi xem và lắng nghe một cách say mê từng bài diễn thuyết, lòng ước ao có một ngày nào mình cũng sẽ là một diễn giả thí sinh như họ. Có ngờ đâu cơ hội dun rủi, bài thi của tôi năm sau đó được thắng hạng nhất trong club. Đó là bài có tựa đề “Một Chuyến Phiêu Lưu Kỳ Thú”, nói về cuộc đời của tôi là một người Việt tị nạn, với những khổ đau sau ngày mất nước và cố gắng vượt khó khăn theo học đại học, cuối cùng tốt nghiệp kỹ sư. Câu chuyện thương tâm của người tị nạn Việt Nam làm một số người Mỹ thấy lại hình ảnh phấn đấu của các người tị nạn cha ông trước kia. Bài thuyết trình đó có đoạn cuối như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Có người bạn từng nói với tôi rằng chúng ta đều là Sản Phẩm Chưa Hoàn Tất của thượng đế...mãi cho đến, có thể nói là, hai giây cuối cùng trước khi mình nhắm mắt. Các bạn hỡi, hãy cứ mơ giấc mơ của bạn, và biến nó thành sự thật. Tất cả chỉ cần sự học hỏi. Học hỏi để đạt đến ý nguyện, bất chấp mọi giới hạn. Học hỏi để biết yêu quý cuộc sống. Dù cuộc đời không hoàn hảo, nó vẫn là một thế giới đẹp. Học hỏi cách sống đạt đến tuyệt đỉnh khả năng mà bạn có, vì cuộc đời là do chính chúng ta tạo ra nó. Không kém thảo mộc và tình tú, bạn là một đứa con của vũ trụ, bạn có quyền hiện hữu. Mỗi người trong chúng ta là những cá thể đặc thù, những đứa con đặc biệt của tạo hoá. Hãy trân quý điều đó. Khai phá nó. Làm tốt nó. Biến nó thành những gì tuyệt nhất, từ những gì thiên nhiên ban cho bạn, và không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ, xem thường từng giây phút sống. Nếu bạn không làm được những điều vĩ đại, hãy cứ làm những điều tầm thường – nhưng làm những điều tầm thường đó một cách sâu sắc, vĩ đại. Cuộc đời không chỉ gồm những điều bạn đang có, mà gồm luôn cả những điều bạn Có Thể Có. Vì vậy, hãy mở rộng tầm nhìn và khai triển các ước vọng của bạn, hãy biến cuộc đời của bạn thành một chuyến phiêu lưu kỳ thú...”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nói là tôi đã nói lên tính phấn đấu chung của người Mỹ gốc Việt. Tôi cũng chỉ là một người tị nạn tầm thường. Nhờ sức mạnh văn hoá tiềm ẩn của người Việt máu đỏ da vàng, tôi đã có cơ hội diễn bày tâm sự ấy, tính phấn đấu ấy như một đóng góp vào quốc gia Hoa Kỳ mà đã mở rộng vòng tay cứu giúp, từ định mệnh bất hạnh của dân tộc. Bài diễn văn đó thắng giải nhất kỳ thi trong Club, thắng luôn Khu Vực, rồi thắng cả ở District. Sau đó đại diện District đi thi Vùng (Regional) tại Austin TX, tôi theo luật thi, đổi bài diễn văn khác. Tôi được giải Ba kỳ thi Vùng. Mãi đến năm sau đó, khi dọn qua Long Beach CA, tôi mới thắng giải vô địch Vùng II (gồm California, Arizona, Nevada) và trở thành 1 trong 9 người dự thi chung kết giải vô địch thế giới về diễn thuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mới qua trại Orote Point ở Guam xếp hàng đi lãnh thức ăn, lòng tôi đầy mặc cảm và thương tích với những chuyện buồn đau. Giờ đây ba mươi mấy năm nhìn lại. Là người Việt tị nạn, tôi hãnh diện với danh xưng Little Saigon trên đất Mỹ. Dầu tôi đang sống ở Nam Cali hay trôi dạt phương nào, lòng tôi vẫn mang niềm tự hào về giá trị biểu tượng của cái tên Little Saigon đầy thân yêu ấy. Nó cho tôi một đặc tính nhân bản về giá trị con người, cái gọi là personal identity. Giống như màu cờ vàng ba sọc đỏ, tên thành phố Little Saigon nói lên quá trình của một công cuộc hi sinh tranh đấu cho Tự Do của người Việt. Nó là tấm gương phấn đấu và kiên nhẫn chung của bao nhiêu người Mỹ gốc Việt. Từ con số không, những con người mất mát khổ đau ấy đã dựng lên thành phố Little Saigon ngay giữa lòng đất Mỹ, với tầm hoạt động và mãi lực đáng kể về kỹ thuật, y khoa, giáo dục, văn nghệ, luật pháp v.v...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài hát &lt;em&gt;Hai Mươi Năm&lt;/em&gt; của nhạc sĩ Phan Văn Hưng vẫn còn vang vọng trong tim tôi &lt;em&gt;“Hai mươi năm, đàn trẻ thơ nay đã lớn, và chàng trai nay đã già, những người xưa đã nằm xuống và rừng núi đã héo nhoà…&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0001"&gt;&lt;em&gt;Người&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt; còn yêu hãy còn nhớ, phải &lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0002"&gt;&lt;em&gt;vượt&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt; qua những bến bờ..Phải tìm sâu trong hồn &lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0003"&gt;&lt;em&gt;nước&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;, những thoi thóp những mong chờ..&lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0004"&gt;&lt;em&gt;Người&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt; còn tha thiết núi sông, thì sẽ thấy cơn mưa nguồn..Để lặn lội vẫn đi tìm, sẽ thấy &lt;/em&gt;&lt;a name="VNS0005"&gt;&lt;em&gt;đường&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt; dấu quê hương...” &lt;/em&gt;Thắm thoát đã hơn 30 năm. Tôi vẫn nhớ, nhớ rất nhiều, về tuổi ấu thơ thật đẹp của vùng dĩ vãng mà mình đã ngụp lặn trong văn hoá tiếng Việt. Tôi đang sống và nhớ các người bạn đã chết. Cuộc đời ở Hoa Kỳ như cách biệt với quá khứ cũ bằng một dòng sông vô hình nào đó. Một khoảng cách hụt hẫng mà mình phải vượt xuyên qua tâm thức thì mới đến được bến bờ kỷ niệm bên kia, giống như trong phim Back To The Future. Tôi luôn tự hứa là mình phải cố gắng phấn đấu trong dòng văn hoá Mỹ, nhưng sẽ không làm nhạt nhoà nguồn gốc Việt mà tạo hoá đã ban cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát Biển&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/yDYIPnPn8s0&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/yDYIPnPn8s0&amp;hl=en&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;Hai Mươi Năm&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời : Nam Dao&lt;br /&gt;Nhạc : Phan Văn Hưng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm&lt;br /&gt;đàn trẻ thơ nay đã lớn&lt;br /&gt;Và chàng trai nay đã già&lt;br /&gt;Những người xưa đã nằm xuống&lt;br /&gt;Và rừng núi đã héo nhòa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;người cụt chân trên hè phố&lt;br /&gt;Kẻ quyền uy trong căn nhà&lt;br /&gt;Người nằm rên trong hộ xá&lt;br /&gt;Là người sáng hay đã lòa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bỏ thây nơi trùng dương,&lt;br /&gt;mộng nhổ neo trên sóng gầm !&lt;br /&gt;Những hồn ma sau hàng kẽm,&lt;br /&gt;những con mắt sâu trừng trừng .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người nằm chết trên núi sông,&lt;br /&gt;người đào sẵn trên ruộng đồng,&lt;br /&gt;người lặn lội vẫn đi tìm,&lt;br /&gt;bao con đường dấu quê hương !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;những người đi đã về bến&lt;br /&gt;Một vùng quê hương không còn&lt;br /&gt;Những người điên trong ngục khám&lt;br /&gt;Một đoàn quân trong khách sạn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;nhiều kẻ gian trong làng xóm&lt;br /&gt;Người hiền khô mang gông cùm&lt;br /&gt;Kẻ mộng du lên bạo chúa&lt;br /&gt;Người ngồi khóc trên sân chùa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người hùng xưa nay giầu sang,&lt;br /&gt;một thằng bé đứng trần truồng !&lt;br /&gt;Nhìn người qua buôn và bán,&lt;br /&gt;kẻ gian ác đi nghênh ngang !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người già nua có nhớ không ?&lt;br /&gt;hay đã quên những nỗi tình ?&lt;br /&gt;Người đập đá trên nông trường,&lt;br /&gt;trơ lưng còm cõi gió sương !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;những nụ hoa cho người hái&lt;br /&gt;Những thể xác cho ai đầy&lt;br /&gt;Một thầy cô trong nhà chứa&lt;br /&gt;Gặp trò xưa bỗng khóc òa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;người còn tâm hay còn trí&lt;br /&gt;Lòng sục sôi như vỡ bờ&lt;br /&gt;Đàn lạc giây đang bỏ xó&lt;br /&gt;Còn vọng nghe tiếng nức nở&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chạy quanh theo thời thế,&lt;br /&gt;rồi nhặng xanh bu lối về !&lt;br /&gt;Mà lặng im bên mộ đá,&lt;br /&gt;nào có biết gió Thu qua ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người đi trong đám ma,&lt;br /&gt;mặc người vui trong xa hoa !&lt;br /&gt;Người tù tội trước quan toà,&lt;br /&gt;chỉ gục đầu giấc mơ xa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;Triệu người đi trong cuộc sống&lt;br /&gt;Mà thể xác như không hồn&lt;br /&gt;Triệu người lao trong cùng khốn&lt;br /&gt;Và buồn vui như bao lần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm,&lt;br /&gt;Người hiền lương dẫu còn sống&lt;br /&gt;Phải cật lưng trong thiên đường&lt;br /&gt;Những vết nhăn trên vừng trán&lt;br /&gt;Và hòn than nung trong lòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người còn yêu hãy còn nhớ,&lt;br /&gt;phải vượt qua những bến bờ&lt;br /&gt;Phải tìm sâu trong hồn nước,&lt;br /&gt;những thoi thóp những mong chờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người còn tha thiết núi sông,&lt;br /&gt;thì sẽ thấy cơn mưa nguồn&lt;br /&gt;Để lặn lội vẫn đi tìm,&lt;br /&gt;sẽ thấy đường dấu quê hương .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người còn tha thiết núi sông,&lt;br /&gt;thì sẽ thấy cơn mưa nguồn&lt;br /&gt;Để lặn lội vẫn đi tìm,&lt;br /&gt;sẽ thấy đường dấu quê hương .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/443655957255843365-1350932937977179096?l=catbien1.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://catbien1.blogspot.com/feeds/1350932937977179096/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=443655957255843365&amp;postID=1350932937977179096' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1350932937977179096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/443655957255843365/posts/default/1350932937977179096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://catbien1.blogspot.com/2009/03/ba-muoi-nam-giot-le-va-niem-tin.html' title='Ba Mươi Năm - Giọt Lệ Và Niềm Tin'/><author><name>catbien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04695826894388063614</uri><email>noreply@blog
